Bà Hướng nghiêng đầu, vui mừng nhìn Hướng Vũ Phàm miệt mài làm bài.
“Vâng!” Lạc Phán Phán không thay đổi sắc mặt, nhìn cậu ta, nuốt nước bọt, gật
đầu đồng ý.
Thời gian trôi qua, sau hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng Hướng Vũ Phàm cũng đặt
bút xuống, tuyên bố: “Con viết xong rồi!”.
“Viết xong rồi? Để tôi xem!” Lạc Phán Phán vội vàng cầm lấy quyển vở, bà Hướng
cũng ghé đầu nhìn, sốt ruột xem con trai mình viết được kiệt tác như thế nào.
Hai người yên lặng nhìn vào vở, chỉ thấy viết rằng:
Mẹ của tôi
Tôi có một người mẹ, bà có hai con mắt, một cái mũi, còn có một cái miệng rộng
đỏ lòm.
Đó chính là mẹ của tôi.
… Yên lặng… Yên lặng…
Sau một lát lặng im, Lạc Phán Phán thất vọng lắc đầu, không còn lời nào để nhận
xét trình độ viết văn của Hướng Vũ Phàm. Quay sang nhìn bà Hướng, cô chỉ thấy
môi bà run run, sắc mặt tái xanh, tay nắm chặt lại. Sau đó, có một tiếng gầm
giống như sư tử, suýt chút nữa làm bay cả nóc nhà.
“Hướng Vũ Phàm, cút ngay ra khỏi nhà! Không tưới xong vườn hoa phía trước và
sau nhà thì không được bước vào cửa!”
Hoa viên nhà họ Hướng không rộng cũng không hẹp. Diện tích của thảm cỏ trước
nhà và vườn hoa sau nhà cộng lại to bằng một sân bóng rổ bình thường, tưới hết
nước cho chỗ hoa cỏ đó không phải là một việc dễ dàng. Lại vào đầu giờ chiều,
ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào người khiến cho công việc này càng vất vả
hơn.
Lạc Phán Phán đứng dưới bóng cây um tùm, phe phẩy quạt
liên tục, ánh mắt dõi theo người đang tưới nước.
Dưới ánh nắng chói chang, hình ảnh cậu rất mơ hồ, mồ hôi nhỏ giọt trên khuôn
mặt. Nước phun ra từ vòi phun lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời giống như cầu
vồng.
Thật ra ở vườn hoa và thảm cỏ đều có thiết bị tưới nước tự động, không cần phải
cầm ống phun dưới ánh nắng gay gắt như thế. Những việc Hướng Vũ Phàm đang làm
nói trắng ra là do cậu ta tự chuốc lấy. Cô là người chịu đen đủi theo, không
được ngồi trong phòng điều hòa mát mẻ, phải đứng dưới vòm cây giám sát cậu ta.
Lạc Phán Phán thở dài chán nản, phe phẩy quạt, nói với người đang tưới cây, mồ
hôi ướt đầm trên lưng: “Tôi nói thật, Hướng Vũ Phàm, cậu đúng là có tài. Ngồi
hơn một giờ đồng hồ, chỉ viết được hai câu văn nát bét!”.
Hướng Vũ Phàm lau mồ hôi trên trán, bực bội quay đầu lại, trừng mắt nhìn cô
nói: “Có cách nào khác đâu, tôi nghĩ mãi cũng chỉ viết được hai câu đó thôi!
Cậu không thể không biết rằng, tôi không có khiếu viết văn, ai bảo cậu bắt tôi
viết!”.
“Tôi biết cậu không có khiếu, chỉ là không ngờ rằng trình độ của cậu lại kém
đến mức đó! Tự nhiên lại viết là có hai con mắt, một cái mũi, tôi có một con
mắt, hai cái mũi à? Lẽ nào cậu không thể viết những câu văn hay hơn? Còn nữa,
rõ ràng là cậu biết cô Hướng ngồi bên cạnh, sao lại viết là có một cái miệng
rộng đỏ lòm? Không phải là cậu muốn vuốt râu hùm, muốn chết sao?”
Hướng Vũ Phàm vừa tưới hoa, vừa trách móc: “Không phải
là trong vở cậu ghi, cái gì mà khi viết văn phải vận dụng nhiều thành ngữ, điển
cố, tôi nghĩ nát óc mới ra câu thành ngữ đó! Vốn dĩ tôi muốn viết là “sư tử há
miệng to”, nhưng sau nghĩ lại, cụm từ này có năm chữ, trong đầu nghĩ thành ngữ
đều có bốn chữ nên sửa thành “miệng rộng đỏ lòm”… Lạc Phán Phán, nói đi nói
lại, có thành ngữ nào có năm chữ không?”.
“…” Đúng là trẻ con không dễ dạy!
Lạc Phán Phán đang thầm kêu số phận mình sao đen đủi, không buồn nhắc đến
chuyện mất kỳ nghỉ lễ Quốc khánh nữa, cô lại gặp ngay một tên ngốc! Hướng Vũ
Phàm ở phía bên kia lại nói: “Lạc Phán Phán, cậu rảnh rỗi thế, không bằng sang
đây giúp tôi một tay!”.
“Tôi có điên đâu. Trời nắng thế, tôi không muốn bị biến thành cái bánh nướng!”
“Trời, con gái bọn cậu sao lại điệu đà thế, phơi nắng bị đen một chút không
chết được!” Hướng Vũ Phàm bĩu môi, đột nhiên cười một cách khó hiểu, bước lại
gần cô.
Lạc Phán Phán linh cảm thấy có điều không hay, vội vàng lùi lại.
“Cậu… Cậu định làm gì?”
“Không phải cậu nói trời nóng đó sao? Nào, để thiếu gia giúp cậu hạ
nhiệt!”
Nói rồi, nhân lúc cô không kịp hiểu chuyện gì, Hướng Vũ Phàm lấy vòi phun trong
tay phun nước vào chân cô, nước bắn tung tóe, trong chốc lát đã làm đôi giày
vải của cô ướt sũng.
Lạc Phán Phán lặng người mất hai giây, khi kịp phản ứng lại, việc đầu tiên cô
làm là lao đến giật lấy vòi nước trong tay cậu để phục thù.
“Tiểu tử, cậu chết chắc rồi!”
Hướng Vũ Phàm cười phá lên, giấu vòi nước ra sau lưng, không ngờ rằng động tác
đầu tiên của Lạc Phán Phán không phải là cướp lấy vòi nước mà là đạp mạnh lên
bàn chân đi dép lê của cậu…
“Á!” Cậu đau đớn kêu lên, vội vàng vứt vòi nước, ôm chân vẻ đau đớn. Con bé
này, chắc chắn là dồn hết sức giẫm lên chân mình! Đau chết mất!
Lạc Phán Phán lườm cậu ta, đắc ý quệt mũi. Hừ! Muốn đấu với tôi sao? Cậu còn
non lắm!
Vỗ vỗ tay phủi bụi, cô cúi người cầm lấy vòi nước. Hướng Vũ Phàm nhìn thấy thế,
cảm thấy bất an, bất chấp cái chân bị đau quay người bỏ chạy.
Sao Lạc Phán Phán có thể để cho cậu ta chạy thoát được?
“Tiểu tử thối, tôi cũng muốn cho cậu biết thế nào là bị ướt!”
Cô nheo mắt lại, gi