uống để
trừng trị cậu.
Ngược lại với sự đau khổ của Hướng Vũ Phàm, Lạc Phán Phán vui vẻ ở lại. B, bà
Hướng rất vui mừngvẻ, lúc ăn cơm còn liên tục gắp thịt cho Lạc Phán Phán.
“Này, Phán Phán, ăn món này đi, món này được làm từ thịt cua đấy!”
“Cảm ơn cô Hướng.”
“Cháu khách khí làm gì, cứ tự nhiên như ở nhà. Hôm nay thịt gà rất ngon, cháu
ăn nhiều vào! Món đậu phụ Tây Thi này cũng ngon, con gái ăn nhiều đậu rất tốt
cho da. Còn món này nữa…”
Hướng Vũ Phàm cắn đũa nhìn hai người, trong lòng thấy tủi thân.
Đũa của mẹ cậu có nhầm hướng không? Cậu mới là đứa con trai yêu quý của mẹ cậu
chứ! Vì sao mẹ cậu lại nhiệt tình gắp thức ăn cho con bé đó thế?
Bà Hướng không hề nhận ra sự tủi thân trong lòng cậu, vẫn vui vẻ gắp thức ăn
cho Lạc Phán Phán.
Bà cố gắng gắp hết các món ăn trên bàn vào bát của Lạc Phán Phán!
Hướng Vũ Phàm không được quan tâm, cuối cùng không nhẫn nhịn được nữa, lên
tiếng phản đối: “Mẹ, các món trên bàn bị mẹ gắp hết rồi, con ăn gì đây?”.
“Nhìn lại con xem, lớn thế này rồi mà còn làm nũng.” Bà Hướng nói xong, đũa
đang dừng lại trên đĩa rau liền gắp đặt vào bát cậu., “Này, con ăn nhiều rau
vào, rất tốt cho sức khỏe.”
Hướng Vũ Phàm cúi đầu nhìn miếng củ cải trong bát, rồi nhìn sang, thấy bát của
Lạc Phán Phán có rất nhiều thịt gà, thịt cua, mà không nói được lời nào.
Đang ăn được nửa bữa, bà Hướng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, đứng dậy dặn dò:
“Mẹ vào bếp xem canh đã được chưa, các con ăn đi nhé. Phán Phán, cháu ăn nhiều
cá vào nhé, cá rất tươi. Tiểu Phàm, con phải tiếp đãi Phán Phán cho chu
đáo.”.
“Vâng!” Hướng Vũ Phàm đáp trả lời mẹ, bà Hướng mới yên tâm bước vào bếp.
Hai người tiếp tục ăn, Lạc Phán Phán muốn gắp đậu, tuy nhiên, nhưng đũa chưa
kịp chạm vào miếng đậu trắng ngon lành thì có người đã chuyển đĩa sang chỗ cô
không gắp được.
Lạc Phán Phán lườm “kẻ đó”, không nói gì cả, đũa chuyển sang hướng khác, muốn
gắp cá. Tuy nhiên,Nhưng trước khi đũa cô còn chưa kịp chạm vào miếng cá một
giây thì một đôi đũa khác đã chắn ngang, gạt đũa của cô ra.
Lạc Phán Phán chau mày, mất hết cả kiên nhẫn nhìn cậu ta hỏi: “Hướng Vũ Phàm,
rốt cuộc là cậu muốn gì?”.
“Cậu nói gì thế, chẳng qua là tôi làm theo lời mẹ tôi dặn thôi, tiếp đãi cậu
thôi!” Hướng Vũ Phàm nháy mắt với cô, nụ cười khó hiểu quen thuộc xuất hiện
trên môi cậu.
Con người này muốn chơi trò gì đây? Lạc Phán Phán lạnh lùng nhìn cậu ta, đặt
đũa xuống, quyết định tìm hiểu xem rốt cuộc cậu ta muốn làm gì.
Chỉ thấy Hướng Vũ Phàm dùng đũa gắp hết thịt cá vào bát mình, sau đó lấy miếng
xương cá gắp vào bát cô, cười nói: “ Bạn Lạc Phán Phán, mời ăn xương
cá.”.
“Cậu đắc ý quá nhỉ?! Tôi muốn xem một lát nữa cậu sẽ giải thích với mẹ cậu thế
nào.” Lạc Phán Phán lườm cậu ta, không thèm chấp hành động trẻ con đó.
“Điều này thì không cần bạn Lạc phải lo lắng, tất
nhiên là tôi có thể giải quyết được, bạn lo mà thưởng thức món xương cá của bạn
đi!”
Một lát sau, bà Hướng quay lại, nhìn thấy bát xương cá của Lạc Phán Phán, vô
cùng ngạc nhiên hỏi: “Phán Phán, cháu thích ăn cái này à?”.
Cô không phải là mèo, sao lại thích xương cá được? Lạc Phán Phán bặm môi, đang
định kể cho bà Hướng nghe hành động của con trai bà thì Hướng Vũ Phàm đã nói:
“Mẹ, mẹ nhầm rồi, bạn Lạc giúp con gỡ xương cá. Mẹ xem, thịt cá đang ở bát của
con mà!”.
“Ồ, vậy sao?” Bà Hướng vui vẻ nhìn Lạc Phán Phán khen ngợi.
“Phán Phán thật là ngoan.”
“…”
Câu chuyện đã đến mức này, cô làm sao có thể nói ra sự thật được nữa?
Lạc Phán Phán không nói gì, chỉ cười khổ sở, quay sang nhìn Hướng Vũ Phàm đang
nhồm nhoàm ăn, đắc ý nháy mắt với cô.
Thật đúng là đồ trẻ con! Bĩu môi, Lạc Phán Phán gắp xương cá ra khỏi bát, tiếp
tục ăn cơm
Buổi chiều, Lạc Phán Phán ra đề cho Hướng Vũ Phàm viết một bài văn về chủ đề:
“XX của tôi”. Trong đó, XX có thể là người, cũng có thể là vật.
Hướng Vũ Phàm vừa nghe đã nói, giọng không vui: “Vì sao tôi phải viết một thứ
trẻ con như thế? Tôi nhớ là thầy giáo đã cho tôi viết chủ đề này từ năm học lớp
bốn rồi!”.
“Biết thế là tốt. Nếu cậu không viết nổi chủ đề này thì trình độ của cậu đúng
là không bằng học sinh tiểu học!”
Cậu ta bĩu môi nói: “Ngồi ở đây tôi không viết được”.
“Lẽ nào viết văn cũng cần phải có địa điểm thích hợp sao?” Lạc Phán Phán không
vui khi nhìn thấy cậu ta ngồi ngây ra không chịu làm gì, cuối cùng đành nhượng
bộ nói: “Thế cậu muốn thế nào?”.
“Tôi phải ra ngoài, phải quan sát mọi người xung quanh mới có thể viết hay
được.” Hướng Vũ Phàm ngẩng cao đầu, hùng hồn tuyên bố. “Rất nhiều nhà văn lớn
phải tìm cảm hứng từ thực tế, tôi cũng cần ra ngoài để tìm cảm hứng cho
mình!”
Chỉ là một bài văn trình độ tiểu học mà phải đi tìm cảm hứng sao? Môi Lạc Phán
Phán bặm lại khổ sở, không biết nên khóc hay nên cười. Tại sao cô lại gặp phải
một học sinh ngốc như thế này chứ?
Mặc dù không thích, nhưng để tránh làm tăng thêm mâu thuẫn giữa hai người, Lạc
Phán Phán vẫn quyết định nhượng bộ: “Cậu muốn quan sát cũng được, nhưng không
nhất thiết phải ra ngoài. Trong nhà này kh