hí.”
Hoắc Khứ Bệnh khẽ xoa đầu cô bé, trong lúc lơ đãng chợt
trông thấy tại hành lang đầu ngọn giả sơn có một bóng người đang chậm rãi xoay
lưng, ống tay áo dài rộng phất phơ trong gió, màu gấm vàng sậm thể hiện là thân
phận tôn quý trong cung Vị Ương, cũng chỉ có một người đủ tư cách được mặc. Nụ
cười của hắn dừng nơi khóe miệng, cúi đầu nhìn xuống cô bé ngây thơ thông tuệ,
những biến chuyển lần này là tốt hay xấu?
Vệ Thiếu Nhi ở trong đình nghỉ chân cách đó không xa, nhìn
sang phía ngọn giả sơn hỏi vẻ nghi hoặc, “Nương nương, người để Khứ Bệnh tiếp
xúc với Công chúa Duyệt Trữ là có ý đồ gì?”
“Nhị tỷ yên tâm”, Vệ Tử Phu ngồi quay lưng lại phía ngọn giả
sơn, thị nữ cầm bình tới rót trà cho nàng ta, Vệ Tử Phu cầm chén lên nhấp một
ngum, “Khứ Bệnh là đứa cháu ngoại mà Hoàng thượng và bản cung coi trọng nhất, bản
cung tuyệt đối không có ý khiến cho nó bất lợi.”Nàng ta đặt chén trà xuống,
trong mắt thoáng vẻ âm u, “Trần A Kiều cho rằng đưa một đứa con gái vào cung là
có thể xoay chuyển được tâm tư Hoàng thượng, bản cung càng muốn thấy cô ta chôn
chung cùng với con gái.”
“Nương nương cần gì phải lao tâm khổ tứ như thế”, Vệ Thiếu
Nhi nói vẻ xem thường, “Chỉ có mỗi một đứa trẻ con, lại ở trong cung Vị Ương,
nương nương là hoàng hậu thì chẳng phải muốn nó thế nào sẽ như thế ấy hay sao?”
“Tỷ tỷ!” Vệ Tử Phu quát lớn, thấy Vệ Thiếu Nhi sợ đến tái mặt
thì dịu lại, buồn rầu nói, “Tỷ tỷ, may là vừa rồi chỉ có toàn người mình, sau
này chớ có nói như thế.”
“Người trên cõi đời này đều gọi ta là Hoàng hậu, tôn sùng đến
cực điểm nhưng nào biết rằng Hoàng hậu có lớn đâu chăng nữa thì bên trên vẫn
còn có Hoàng thượng. Năm xưa Hoàng hậu A Kiều thế mạnh như vậy mà còn chẳng phải
nói phế là phế đi sao? Lưu Sơ được đón vào cung là Hoàng thượng muốn nó sống tốt,
nếu ta làm sai thánh ý thì đối với Vệ gia chính là tai họa diệt tộc. Nhưng Khứ
Bệnh thì khác. Khứ Bệnh tuổi trẻ tài cao, rất dễ làm những cô gái trẻ say mê,
chẳng phải hai biểu muội kiêu căng nhất của hắn đều rất ngoan ngoãn trước mặt hắn
hay sao? Trần A Kiều dám cho con gái một mình vào cung, ta muốn cô ta nhận được
kết quả bất hòa với con gái của mình.”
Sắc mặt Vệ Thiếu Nhi trở nên kỳ lạ, “Ý nương nương, chẳng lẽ
là… Công chúa Duyệt Trữ mới chỉ là một đứa trẻ con hơn năm tuổi mà thôi.”
“Phương pháp dễ để cho người ta nhìn thấu nhất cũng là
phương pháp hữu hiệu nhất.” Vệ Tử Phu mỉm cười, “Sao nào, tỷ không có lòng tin
đối với Khứ Bệnh chăng?”
“Thế nhưng …”, Vệ Thiếu Nhi ngập ngừng, “Tỷ sợ tính tình Khứ
Bệnh ương ngạnh sẽ không đồng ý làm như vậy.”
Vệ Tử Phu không nói thêm, ánh mắt thâm sâu, “Nó phải đồng ý,
bởi vì nó phải hiểu rằng, dù thế nào nó cũng là người Vệ gia. Vệ gia còn thì nó
mới quanh vinh”, nàng ta dịu dàng âu yếm Lưu Cứ trong lòng, “Vệ gia mà thương tổn
thì nó cũng bị tổn hại.”
“Tỷ tỷ”, nàng khinh nga[5'> họ Hình mỉm cười bước đến gần Lý
Chi đang nhàn rỗi ngồi cho cá ăn trong ao Quan Lan, “Tiểu muội vừa mới đến điện
Phu Hương gặp Hoành điện hạ về đây thì đã thấy mỹ nhân tỷ tỷ ở chỗ này. Tỷ tỷ
thật đúng là nhàn nhã quá đi.”
[5'> Trong hậu cung nhà Tây Hán, từ Hoàng hậu trở xuống có mười
chín chức danh.
Phi tần: chiêu nghi, tiệp dư, khinh nga, dung hoa, mỹ nhân;
Nữ quan: bát tử, sung y, thất tử, lương nhân, trưởng sử, thiếu
sử, ngũ quan, thuận thường;
Cung nhân: vô quyên, cộng hòa, ngu linh, bảo lâm, lương sứ,
dạ giả.
Lý Chỉ nhẹ nhàng rắc chút thức ăn cuối cùng trong tay cho
cá, mỉm cười đỡ cái bụng bầu lớn xoay người lại. Nàng đã có mang bốn tháng, đón
lấy chiếc khăn lụa do thị nữ Văn Tâm bên cạnh đưa tới, nhẹ nhàng lau tay,
“Hoành điện hạ khỏe không?”
Hình khinh nga than thở nhìn người con gái trước mặt, dù rằng
cùng có duyên phận được hậu hạ quân vương bao nhiêu ngày tháng nhưng nàng vẫn
mày cong như núi, tóc bồng như mây, hình dáng cử chỉ giống như liễu mềm lả lơi
trong gió. Chính bởi vì có thần thái phong lưu như thế nên mới được Hoàng thượng
yêu thương ngay cả khi có người con gái thường dân thần thoại Vệ hoàng hậu và
Vương phu nhân độc chiếm ân sủng của Hoàng thượng suốt bao nhiêu năm.
“Hoành điện hạ rất khỏe nhưng Vương tỷ tỷ thì có chút…”,
Hình khinh nga cân nhắc từng câu từng chữ, “Từ sau khi Công chúa Duyệt Trữ hồi
cung thì thứ tự của các hoàng tử hoàng nữ trong cung đã thay đổi.” Nàng ta bĩu
môi, “Hận nhất có lẽ là người trong điện Tiêu Phòng kia.”
Lý Chỉ che miệng, “Muội muội đã chân thành như vậy thì tỷ tỷ
cũng nói một câu thật lòng, đây là cuộc tranh giành giữa hai hoàng hậu, chúng
ta làm phi tần thì đừng nên tham dự vào đó. Văn Tâm, loại mơ này không tệ, lần
tới bảo nhà bếp mang đến nhiều một chút.”
“Dạ!”, Văn Tâm quỳ gối đáp.
“Tỷ tỷ có mang biểu hoàng tử nên đương nhiên là nói như vậy
rồi.” Hình khinh nga không cam lòng, thở dài, “Cũng không biết làm sao mà Trần
hoàng hậu trước kia lại may mắn như vậy, có thể sinh được một vị hoàng tử trưởng.”
“Muội muội chắc là vào cung muộn nên chưa từng trông thấy Trần
hoàng hậu nhỉ?” Lý Chỉ không có sức để đứng lâu, níu tay Văn Tâm, đỡ