i tần trong cung
tế tự, còn các thế gia, quý tộc, hoàng thân phải đến giờ Mão mới được xuất
hành. Mùng ba tháng Ba, một đoàn xe ngựa rầm rầm rộ rộ chạy ra khỏi phủ Đường Ấp
hầu hướng về sông Giao Vị nằm ở phía Bắc Trường An, mang theo một đội quân sĩ của
Trần phủ.
Những thế gia, quý tộc, hoàng thân còn lại của
thành Trường An cũng muốn tới đó. Trần A Kiều ở trên xe nghe thấy
tiếng đoàn xe của các nhà khác hàn huyên với nhau. Phong Dã ở bên
ngoài bẩm, “Nương nương, là người nhà Mạt Lăng hầu.”
A Kiều vén rèm lên, quả nhiên nhìn thấy bên tay phải
là một chiếc xe ngựa tôn quý, bên kia Lưu Lăng cũng đang vén rèm mỉm
cười.
Lưu Lăng bảo người hầu, “Nói một tiếng với phu nhân
Hầu gia là ta đi cùng với Trần nương nương.” Nàng dẫn Lưu Quang xuống
xe, thị vệ biết Trưởng công chúa Phi Nguyệt xưa nay giao du thân mật
với A Kiều nên không để ý lắm, chỉ gật đầu đáp ứng.
Trần A Kiều cũng lệnh cho xe dừng lại để Lưu Lăng
bước lên, hỏi đùa, “Có mấy ngày không gặp mà Lăng Nhi càng thêm kiều
diễm, có lang quân vừa ý thật rồi sao?”
Lưu Lăng trầm mặc hồi lâu rồi khoan thai ngâm nga:
“Nguyện được người một dạ,
Bạc đầu chẳng phân ly.[2'>
[1'> Hai câu thơ trong bài Bạch đầu ngâm (Khúc ngâm đầu
bạc) của Trác Văn Quân.
Ở thời đại này, tìm đâu ra một người như vậy chứ?
Tỷ thấy không, những người phụ nữ xinh đẹp như tỷ hay là Trác Văn
Quân cũng đều bị phụ bạc cả.”
Trần A Kiều không biết nói gì, nghĩ tới mối quan hệ
mập mờ không rõ ràng giữa mình và Lưu Triệt thì thấy câu nói “mỗi
cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” quả nhiên là đúng.
“Cho nên”, Lưu Lăng vênh mặt, “Muội quyết chí không lấy
chồng, cũng tuyệt đối không để bản thân mình chịu thiệt thòi. Làm
một bông hoa vĩnh viễn không già trong chốn quyền quý ở giữa thành
Trường An phồn vinh hoa lệ này cũng không phải là tệ.”
Đang nói chuyện, xe ngựa đã đến bờ sông. Gió xuân
sớm thổi qua mặt sóng làm rơi rụng lớp lớp hoa đào, vô cùng mỹ lệ.
Sau lễ tế tự chính là hội Đạp thanh[3'>. Lớp lớp binh lính đứng canh
giữ ở phía sau nên không sợ có ai tìm đến. A Kiều và Lưu Lăng không
sợ lạnh nên để chân trần lội xuống sông Vị Hà bắt những chú cá
sống sót sau mùa đông, té nước vào nhau khiến cả hai trong chốc lát
đều ướt đẫm. Lưu Sơ sợ lạnh, đứng ở trên bờ hâm mộ nhìn xuống, hò
hét, “Mẫu thân, dì Lăng, lên đây đi, nếu không sẽ cảm lạnh đấy.”
[3'> Hội Đạp thanh: Hội này cũng trong ngày mùng ba
tháng Ba, Âm lịch, thanh niên nam nữ cùng nhau du xuân.
Lên bờ có người đã chờ sẵn để hầu các nàng đổi y
phục khô ráo. Lưu Lăng ôm Lưu Sơ, rủ rê, “Tảo Tảo, chúng ta đi chơi diều
chứ?”
Lưu Sơ tò mò trông rất đáng yêu, “Diều là cái gì
ạ?”
“Thế này nhé, Tảo Tảo ở dưới đất cầm một sợi dây
kéo thả còn nó thì bay trên trời, đó gọi là diều.” Tính Lưu Lăng
vốn dứt khoát, nói là làm, liền bảo người tìm thanh trúc và giấy.
Nàng và A Kiều đều khéo tay nên chỉ chốc lát đã làm được một con
diều giấy có khung bằng trúc tinh xảo. A Kiều bảo Tảo Tảo đứng xuôi
chiều gió rồi phóng diều ra. Nhờ sức gió tháng Ba, chiếc diều lập
tức bay lên chao liệng trên trời cao. Lưu Sơ cười vui sướng. Bỗng thấy
cánh diều chao đảo như sắp rơi, theo bản năng định chạy đuổi theo. Mọi
người chung quanh đều ngẩng đầu nhìn cánh diều hình bướm xinh đẹp
chao lượn trên bầu trời, tấm tắc khen, không ai phát hiện ra một đoàn
người từ bờ sông Vị Hà đang bước tới.
Gió đột nhiên chuyển mạnh giật đứt dây diều, cánh
diều hình bướm dạt dần về phía thượng du sông trong tiếng thở dài
của mọi người, nó đảo một cái rồi rơi xuống chân một người áo xám.
Lưu Sơ hưng phấn bó cuộn dây lại, chạy ào tới, hét toáng lên, “Ca ca!”
Tất cả mọi người đều quỳ lạy, bái chào, “Tham kiến
Hoàng thượng.”
Lưu Triệt tỏ vẻ bình thản bảo: “Đứng lên đi.” Y nhìn
về phía A Kiều và Lưu Lăng đầy ẩn ý.
Trưởng công chúa Quán Đào bước lên hỏi, “Sao Hoàng
thượng lại tới đây?”
Lưu Triệt đưa đẩy, “Tế tự xong, trẫm nhớ tới cô cô
nên sang đây thăm.”
Đông Phương Sóc nhặt con diều dưới chân lên, lật qua
lật lại xem xét rồi khen ngợi, “Quả là tinh xảo.”
Lưu Lăng và A Kiều liếc nhìn nhau, khiêm tốn đáp,
“Mấy trò vặt vãnh thôi mà, tiên sinh quá khen rồi.”
Lưu Triệt đã lớn tuổi nhưng trong lòng vẫn còn tính
trẻ con ưa náo nhiệt. Y ôm lấy A Kiều, đứng đối diện với cái chậu
trước mặt hỏi, “Các khanh có thể đoán ra trong chậu đựng vật gì
không?”
A Kiều khẽ cau mày, đang nghĩ cách lùi ra một bước
thì đã nghe Lưu Triệt hừ lạnh một tiếng, bàn tay ôm
