i những gia đình như chúng mình, tuy rằng không phải nhất định
phải môn đăng hộ đối, nhưng là mỗi người đều muốn thêu hoa trên gấm, nếu như cuộc hôn nhân ký kết mà có lợi với sự phát triển của gia tộc thì
càng hoàn mỹ, khi đi học, trong nhà không ngừng bắt mình nghiên cứu
những tài liệu về những gia đình thân cận, không ai khác chính là các
công tử con nhà danh môn, sau lại bởi vì quan hệ công tác, mình cùng
Ngải Bồng có cơ hội gần nhau, anh ấy lập tức trở thành đối tượng hoàn mỹ trong mắt mẹ mình, vừa lúc tương lai vài năm tới đây công ty của hai
nhà chúng mình phải hợp tác một dự án giải trí lớn, hôn nhân của chúng
mình đương nhiên trở thành một điều kiện trong hợp đồng.
"Sao mà nghe tới nghe lui có vẻ như chuyện này đối với cậu không quan hệ chứ?"
"Ngải Bồng rất có thực lực, mình rất tán thưởng anh ấy, về phần anh ấy, mình
nghĩ với cuộc hôn nhân của bọn mình anh ấy cũng chả có cảm giác gì." Nói xong khuôn mặt cô ấy không chút ý tốt mà nhìn tôi.
"Vậy cậu thương anh ấy sao?" Đối mặt Mạch nhất, tôi thực dễ dàng hỏi ra suy nghĩ trong lòng tôi.
"Please, cho dù vấn đề này thực nghiêm túc, nhưng cậu cũng không nên hỏi nghiêm
nghị như vậy đi." Nói xong, Mạch nhất thoáng thu lại bộ dáng hi hi ha ha của cô ấy, "Dù sao chúng mình trước mắt mới là đính hôn, mọi người sẽ
không bức chúng mình tổ chức lễ cưới giống như Ngải nhị, chúng mình cũng có rất nhiều thời gian để suy nghĩ cho kỹ, nói không chừng vài năm nữa
có khi lại giả trừ hôn ước ý chứ, bất quá điều mà mình xác định chính
là, trước khi Ngải Bồng yêu mình, mình sẽ không dại gì mà như con thiêu
thân lao vào lửa."
Thông minh như Mạch nhất, nếu không phải có tình cảm với Ngải Bồng, cậu ấy cũng sẽ không thử một lần như vậy.
"Dù sao có một cô con gái suất sắc như mình thì cũng không phải lo sẽ không gả đi được, đúng hay không." Nói xong, Mạch nhất giơ ngón cái làm biểu
tượng rất cừ.
Tôi cùng cô ấy cười đùa một trận, không khỏi cảm khái nói: "An bài của trời cao thật thần kỳ."
"Đúng nha, vốn Nhược tam thích Ngải Bồng, Ngải Bồng lại thích cậu, cuối cùng
người đính hôn với anh ấy lại là mình, đúng là rất thần kỳ." Mạch nhất. . . không . . . suy nghĩ mà tiếp lời.
"Cậu đều biết cả?" Tôi lắp bắp kinh hãi.
"Cậu đang nói về Nhược tam?" Cùng Mạch nhất nói chuyện tôi thấy rất thoải
mái, đó là cô ấy luôn hiểu rõ tâm tư của tôi."Nhược tam đã tìm mình,
nhưng là vô dụng, cho dù không có mình bọn họ cũng không có thể ở cùng
một chỗ. Hai bác Ngải cũng không phải là những người cha người mẹ tiến
bộ gì, không nói đến Ngải Bồng không thương cô ấy, cho dù có yêu cô ấy
cũng không có tài cáng đủ để vì cô ấy mà phá tan mọi cách biệt. Đổi lại
là cậu cùng Ngải Bồng, nếu cậu không phải nhị tiểu thư của An thị, hai
người cũng giống vậy, khó có kết quả."
Tôi không nói gì, làm sao không biết đây là nói thật.
Nhìn thấy toàn bộ hơi thở buôn bán trong đêm nay sẽ biết, tình yêu cùng ích
lợi của công ty không thể cùng tồn tại một lúc, tình yêu thường là phải
hy sinh, hoặc là tình yêu bị giấu đến một nơi vắng vẻ mà không ai có thể chạm tới, chỉ còn lại có danh lợi cùng mặt ngoài xa hoa cao quý.
Mạch nhất nhoài người nhìn bên ngoài thăm dò, "An tứ, mình đến lúc phải lên
sân khấu biểu diễn rồi, cậu chơi vui vẻ nhé." Nói xong cô ấy vỗ vỗ mặt
mình, "May mắn được nghỉ ngơi nửa ngày, bộ mặt cùng thần kinh cũng được
khôi phục bình thường."
Mạch nhất đi xong, một mình tôi miễn
cưỡng ngồi im một chỗ không muốn động, nghĩ đến Nhược tam, nghĩ đến tình yêu vô vọng của cô ấy.
"An tứ, thế nào lại chỉ có một mình cậu
ngồi ở đây?" Ngải nhị tựa như một làn gió ùa tới, "Mau một chút, mình
dẫn cậu về bên cạnh Mặc Vũ, chỉ có chốc lát cậu không ở, mà đã có mấy
con đàn bà giở công phu bò lên người hắn ta rồi đấy."
"Gì?" Tôi không khỏi bật cười."Cậu không phải đang lo lắng cậu không ở đó, Cảnh Kiệt sẽ chạy loạn đấy chứ?"
"Cậu còn cười?" Ngải nhị tức giận địa nhìn tôi, "Cậu còn như vậy, một ngày nào đó mình cho cậu không thể cười nổi nữa mà xem."
Nói xong cô ấy chỉ vào đầu bên kia đại sảnh , "Cậu xem con nhỏ kia kìa, có
vẻ như cô ta hàn huyên với Mặc Vũ cũng khá lâu rồi nha."
Tôi nhìn theo hướng "Con nhỏ kia" mà cô ấy, chỉ khẽ nở nụ cười
"Là An bình, bọn họ bạn bè cũ."
Tôi cảm thấy rất lạ, bọn họ từ khi nào thì đã có thể vô tâm vô địa mà tự nhiên nói chuyện như thế chứ?
"An Bình? Đại tiểu thư của An thị? Đó không phải là chị gái cậu sao?"
Tôi gật gật đầu.
Ngải nhị trừng mắt, "Chị cậu thì sao chứ, cũng không thể đi cướp bạn trai của người ta nha! Mình và cậu cùng đi qua đi."
Tôi cười khổ, Ngải nhị còn không biết, người cướp bạn trai của người ta
không phải chị mà là em gái. Xem ra, điều cần tới cuối cùng cũng không
thể trốn thoát, một ngày nào đó nhất định sẽ phải đối mặt. Tính thì cũng đã rất lâu không đối mặt với An Bình như thế này. Chị ta
một thân lễ phục xinh đẹp xất tương xứng, toàn bộ tóc búi cao cao, dùng
một chiếc kẹp màu xanh ngọc kẹp gọn lại, toát lên vẻ hoạt bát tươi mới.
"Đã lâu không gặp." Chị ta nhìn tôi, vẻ tươi cười t
