Polaroid
Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324454

Bình chọn: 7.00/10/445 lượt.

ắn nhất có thể khiến cô nổi danh trong

giới quảng cáo."

Tôi rốt cuộc nhịn không được nở nụ cười, "Từ

tiên sinh, tôi không thể không nhắc nhở anh ba chuyện, thứ nhất: không

nên vừa gặp mặt liền xưng hô người khác là tiểu thư, cách gọi này có ý

nghĩa khác, thứ hai: về sau không nên đứng ở cửa Lady's room, nếu không

có người hô sắc lang sẽ không tốt lắm, thứ ba: phương thức làm quen của

anh quá mức lỗ mãng, . . . ."

Anh ta tựa hồ rất kinh ngạc không nghĩ tôi sẽ nói như vậy, cứng họng nửa ngày mới nói: "Tôi là David Tsu, tôi không có lừa cô."

Nhìn biểu tình của hắn giống như tôi vừa nghe đến đại danh David Tsu nên quỳ xuống bái lạy vậy.

"Thực xin lỗi, tôi không có hứng thú."

Nói xong tôi xoay người bước đi, bình sinh công việc tôi không có hứng thú

nhất chính là bước chân vào làng giải trí như người khác.

Nhanh đã đến chỗ rẽ , tôi nghe được tên của tôi, lập tức dừng lại cước bộ.

Là An Bình đang hỏi: "Anh cùng An Tịnh cùng một chỗ đã hơn một năm , khi nào thì đến phiên hai người mở tiệc hỉ a."

"Đính hôn? Chúng tôi sẽ không đính hôn, cũng không cần." Thanh âm của hắn

thật không có một tia do dự, còn mang theo mờ ảo ý cười.

Trái tim của tôi một tấc một tấc mà chìm xuống.

"Tôi nghĩ là anh chỉ muốn chơi bời, anh muốn tự do cả đời."

Tiếng cười nhẹ nhàng của An Bình vọng vào trong tai của tôi trở nên có chút

sắc nhọn, tôi bỗng nhiên cảm thấy mình không có dũng khí tiếp tục nghe

nữa, cước bộ không thể khống chế hướng về phía ngược lại đi đến.

Xuyên qua một cái hành lang có vẽ tranh, tôi bên cạnh một cái cửa đổ sát đất

nơi xa nhất muốn bình tĩnh lại một chút, phát hiện không thấy tôi, hắn

nhất định sẽ đi tìm tôi, mà hiện tại, tôi chỉ nghĩ muốn một mình yên

lặng một chút.

Một ―― hai ―― ba ――, tôi đếm từng chiếc ôtô đỗ

trên đường cái, tôi phải làm gì, mới có thể chấm dứt mọi suy nghĩ miên

man trong đầu đây, mới có thể ngăn cản cảm giác chua xót đang lan tràn

trong lòng.

Một chiếc xe chạy qua, ánh đèn sáng như tuyết chiếu

rọi ven đường, ngay tại một khắc sáng ngời trong chớp mắt này, đã đủ để

cho tôi nhìn rõ một bóng người đứng dưới tàng cây, cơ hồ tôi lập tức

liền nhận ra đó là Nhược tam, rốt cuộc cô ấy vẫn đến đây!

Cô ấy

vẫn không nhúc nhích mà đứng dưới tàng cây lớn, dựa lưng vào thân cây,

giống như chỉ có dựa vào thân cây mới có khí lực để đứng vậy, không biết cô ấy đã đứng bao lâu rồi, hẳn là đã rất lâu đi, lâu đến mức đã có thể

ngắm hết mọi cảnh đẹp của thành phố này.

Tôi lẳng lặng địa nhìn cô ấy, bỗng nhiên cảm thấy được chính mình có thể hiểu được tâm tình của cô ấy .

Có lẽ là tầm mắt của tôi quá mức chuyên chú, cô ấy có thể cảm nhận được ngửa đầu hướng phía trên này nhìn lên.

Thật lâu sau, thân ảnh của cô ấy rốt cục cũng động đậy. Cô ấy đi về phía

trước hai bước, nhìn về phía tôi, nhìn tôi thật sâu , sau đó xoay người, cố gắng thẳng lưng chậm rãi hướng cuối con phố dài đi đến.

Tôi

hiểu được cô ấy là đang hướng tôi biểu đạt xin lỗi, nhưng mà điều mà cô

ấy không biết chính là, cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng có hận cô ấy.

"Cô ta là ai?"

Tôi cả kinh, quay đầu lại mới phát hiện Mặc Vũ đã đứng ở phía sau tôi, không biết hắn thấy được bao nhiêu.

"Không có gì, chẳng qua chỉ là một người bạn."

Ánh mắt hắn quá mức lợi hại, quá mức thấu hiểu."Thế à, vậy là tốt rồi. Nếu

không em ở trong lễ đính hôn của người đàn ông khác biểu hiện bộ dáng

thất hồn lạc phách như vậy, anh sẽ ghen đấy."

Tôi lạnh nhạt cười không nói gì, tâm tư lại rời xa vài phần.

"Em có chút mệt, nghĩ muốn trở về."

Mặc Vũ gật gật đầu, "Đi đến chào tạm biệt chủ nhân đi."

Trong đại sảnh vẫn còn hình ảnh như cũ, cười nói ồn ào, bầu không khí như vậy lại không làm cho tôi cảm thụ được một tia vui sướng, che giấu sau vẻ

hàn huyên thân thiện là hai chữ 'lợi ích'.

Xem ra cảm thụ của Ngải nhị cũng giống tôi, một bộ dáng chán đến chết.

"Cậu phải về ?" Vẻ mặt Ngải nhị tiếc hận, "Nói là tiệc đính đính hôn, nhưng

mà bọn họ đều đang nói công việc , mình nghe được chỉ thấy buồn muốn

chết, cư nhiên cậu cũng muốn đi."

Tôi cười cười, "Mình có chút mệt mỏi, đành phải hẹn hôm nào gặp lại cậu tán gẫu vậy ."

"An tứ, cậu phải về ?" Mạch nhất khoan thai mà đến, thời điểm có mặt người

ngoài ở đây, nữ chủ nhân là cô ấy chỉ có thể bày ra bộ dáng thập phần

cao quý tao nhã.

"Dù sao vở kịch hôm nay, cho dù là ca sướng,

hay cảnh cao trào mình cũng chưa bỏ qua cái gì." Tôi hướng cô ấy nháy

mắt một cái, thấy bộ dáng khi trao nhẫn đính hôn của Ngải Bồng và Mạch

nhất ở một chỗ, tôi liền rất tin tưởng Mạch nhất là một cô gái thông

minh, chung quy cô ấy phải có được hạnh phúc của mình, vô luận là hạnh

phúc của cô ấy có phải là ở trên người Ngải Bồng hay không.

"Mạch tổng, người mà tôi tìm được chính là cô ấy, chính là cô ấy." Vẫn không

chú ý bên cạnh Mạch nhất còn có một người khác, đúng là cái tên nam nhân khó chịu kia.

Please! Hắn không cần phải kích động như vậy chứ, chẳng lẽ không biết chỉ vào người ta nói như vậy là rất không lịch sự sao.

"David, người mà anh nói chính là An Tịnh?" M