ạch nhất nhìn từ trên xuống dưới
đánh giá tôi, "Bên cạnh có bảo bối tôi cư nhiên không cần, tại sao mình
lại không nghĩ tới mời cậu xuất núi, An An yêu qúy của mình, cậu có hứng thú chụp quảng cáo hay không a?"
Mạch nhất đang hỏi tôi, ánh mắt lại liếc về phía Mặc Vũ bên cạnh tôi, mà hắn thì lại có hứng thú mà nhìn lại tôi.
"An Tịnh? Cô kêu An Tịnh? Tôi cam đoan với cô, cô nhất định vừa mới xuất
hiện đã thành danh, trở thành minh tinh mới trong giới quảng cáo."
Minh tinh mới? Cho dù là một chấm sao nhỏ, tôi cũng không có hứng thú.
"Từ tiên sinh, tôi đã muốn trả lời với anh, tôi không có hứng thú."
"Không thử một chút thì sao biết có hứng thú hay không chứ? An tứ, game show
lần này là case lớn nhất năm nay của mình, mình cũng thay người nhà Ngải gia tuyên truyền, nếu cậu làm phát ngôn hình ảnh, khi đó sẽ giống với
hợp tác diễn xuất trước đây khi chúng mình còn ở trường, mọi người lại
hợp tác một lần nữa được không?"
Tôi may mắn vì chỉ có Mạch nhất không có bị tiểu tử Ngải nhị kia ôm tay quấn lấy.
"Một lần kia coi như mình là kẻ lên trộm thuyền đi." Tôi nhìn phía Ngải nhị, cô ấy lập tức chột dạ mà cười cười, "Này, chân thành hợp tác, chân
thành hợp tác thôi."
Hai ngày nay mới khôi phục lại từ trong kì
ngủ bù, đang muốn tìm việc gì đó để làm, bất quá chụp quảng cáo không
nằm trong phạm vi lo lắng của tôi.
"Các người không cần khuyên, An Tịnh sẽ không đi chụp quảng cáo đâu." Mặc Vũ ở bên đột nhiên mở miệng.
"Vì cái gì?" Mạch nhất vẫn còn không cam lòng.
Mặc Vũ ôm lấy bả vai của tôi, không vội vàng mà nói: "Bởi vì tôi không đồng ý." Trước kia cả ngày ngủ mê mệt cảm thấy thời gian qua thật nhanh, hiện tại cảm giác ngủ đã đủ, liền cảm thấy được không có việc gì thì không biết
làm cái gì mới tốt, nhàm chán ở trong phòng đi tới đi lui, tôi không
khỏi hoài nghi, chẳng lẽ về sau cuộc sống của tôi là trôi qua những ngày như vậy sao?
Càng nghĩ càng ảo não, lại không biết là tức giận vì Mặc Vũ, hay vẫn là buồn bực tức giận vì chính bản thân mình.
Đang lúc tôi nhàm chán đến muốn tự sát, rốt cục Ngải Nhị gọi điện thoại giải cứu tôi, cô ấy hẹn tôi đi ra ngoài dạo phố.
Sau buổi trưa nắng chói chang, chen chúc ở ngã tư đường, dòng người huyên
náo, hơn nữa bên người có cô gái vẻ mặt hưng phấn sáng lạng như ánh mặt
trời, tự đáy lòng tôi nghĩ hoàn hảo không có nhàm chán đến chết, còn có
cơ hội hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp.
"Vị kia của cậu khiến mình
cảm thấy hơi sợ đấy, hơn nữa Cảnh Kiệt lại còn cảnh cáo, mình cũng không dám to gan hẹn cậu đi ra ngoài, ngày hôm qua mình gần gũi quan sát một
chút Mặc Vũ, cảm thấy được hắn thực là có điểm dọa người, bất quá cũng
đẹp trai hơn người a."
Đẹp trai cùng dọa người hình như không
thể đồng nhất chứ? "Mình chỉ nghe nói qua xấu có thể dọa người, nhưng
chưa từng nghe nói qua đẹp trai cũng dọa được người nha."
"Mình
là nói khí chất của hắn thật dọa người thôi, chính là khí chất, cậu
không biết là tuy rằng hắn không có làm cái gì, cũng chưa nói cái gì,
chẳng qua là lại khiến cho người không tự chủ được mà phải nghe theo
hắn, ngày hôm qua cậu không phát hiện ra chứ, ngay cả Mạch nhất cũng
phải nhìn ánh mắt hắn mà nói chuyện."
Có sao? Tôi thế nào lại không biết a? Tôi không khỏi lộ ra một biểu tình buồn cười, "Cậu cũng quá khoa trương đi."
"Mình cũng không khoa trương đâu, mỗi ngày cậu đều ở bên người hắn chẳng lẽ
lại không cảm giác được? Mình còn nghĩ đến những thay đổi của cậu đều là bởi vì cường thế của hắn chứ."
Lời của cô ấy làm cho tâm tư tốt đẹp của tôi bị phá hư, "Mình có cái gì thay đổi sao?" Tôi cố ý từ trên
xuống dưới đánh giá một chút chính mình, "Có thể là có điểm biến hóa,
giống như trở nên hấp dẫn hơn."
"Mình cũng không hi hi ha ha với cậu, mình là nói thật, An tứ, cậu không biết là cậu thay đổi rất nhiều
sao?" Vẻ mặt Ngải nhị rất nghiêm túc.
"Trước đây cậu độc lập mà
lạnh lùng, với ai cũng duy trì một khoảng cách, nếu lúc trước không phải do mình liều chết công thành, chúng ta cũng sẽ không trở thành bạn tốt, mà hiện tại mình thấy cậu đứng ở bên cạnh Mặc Vũ, hoàn toàn như bộ dáng một con chim nhỏ nép vào người hắn, trong ánh mắt không còn lạnh lùng
nữa, mình nghĩ cậu đã yêu hắn ta mất rồi."
Từ ngữ nào cũng không thể miêu tả nổi khiếp sợ lúc này của tôi, tôi chỉ có thể trầm mặc, thật sự biểu hiện rõ ràng như vậy sao?
Đúng vậy, tôi đã yêu hắn mất rồi, yêu Mặc Vũ thật sự là chuyện dễ dàng mà
khó tin nhất, có lẽ thật lâu trước kia tôi đã yêu hắn rồi, chẳng qua là
ngay cả bản thân tôi cũng không biết.
"An tứ, không phải cậu cũng không biết cậu yêu hắn đấy chứ?" Thoạt nhìn Ngải nhị rất kinh ngạc ở phía trước nhìn tôi.
Trầm mặc nửa ngày, tôi mới từ khiếp sợ ban nãy khôi phục lại bình tĩnh, ra
vẻ vô tình cười cười, "Lúc trước là mình chủ động yêu cầu cùng hắn ở
chung, ăn uống sinh hoạt tất cả đều là hắn chi, phụ thuộc vào người khác là đương nhiên mà."
"Đúng là chết còn già mồm, cậu hiện tại không giống với một năm trước."
"Làm sao lại không giống với ? Đến đây nhìn xem." Tôi làm như không có việc g