Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324144

Bình chọn: 7.5.00/10/414 lượt.

nhị thật đáng thương, hỏi

vừa vội, vừa dè dặt lại lo sợ như vậy.

Bụi đã phủ, sau này nói lại còn có ý nghĩa gì chứ? Đáng tiếc người khác có tâm khơi lại, tôi lại không lòng dạ nào mà đào lên.

"Ngải nhị, con Đạp Tuyết nhà cậu nuôi đúng là vừa xinh xắn lại đáng yêu." Đạp tuyết là một con mèo Ba Tư trắng muốt.

"Gì?" Ngải nhị hiển nhiên là không hiểu gì.

"Nói không chừng là Đạp Tuyết nghịch ngợm, tùy tiện quơ vật này nọ xong thì tha vào trong giỏ của mình."

"Không có khả năng, ngày đó Đạp Tuyết căn bản chưa từng đi đến phòng của

mình――" thanh âm của Ngải nhị có vẻ quàng quạc, tiếp sau đó như tỉnh ngộ ra mà cười khổ, "Là nha, cũng có thể đấy, hiện tại mình không muốn đoán đông đoán tây nữa."

Tôi hiểu được chuyện này rốt cục chân chính có thể dừng ở đây, nhưng có bất đồng chính là, tôi là lạnh nhạt, mà cô

ấy là trốn tránh.

"Vậy cậu cùng Mặc Vũ là có chuyện gì xảy ra, cậu không thể vẫn cứ như vậy đi theo hắn đi."

Tôi nhất thời không phản ứng lại được, tại sao tự dưng vấn đề lại chuyển về phía tôi chứ?

"Cậu đã từng nghĩ sẽ gả cho hắn hay không?"

Câu hỏi của Ngải nhị thực bén nhọn làm cho tôi phải chấn động, tôi vẫn nghĩ suy xét thật kỹ coi Mặc Vũ rút cục có bao nhiêu tình cảm với tôi, lại

không nghĩ tới tình cảm ấy tương lai sẽ đi theo hướng nào.

"Tình hình của chúng mình không giống với cậu và Cảnh Kiệt, với lại mình cũng không để ý đến vấn đề hôn nhân hình thức gì đó." Nếu không có tình yêu, vậy thì làm một đôi bạn ở bên cạnh nhau mà bầu bạn đi, đỡ phải tự dưng

làm hoen ố hai chữ vợ chồng .

"Mình đã hỏi qua Cảnh Kiệt, có

phải Mặc Vũ của anh ấy tham lam hay không, anh ấy lại nói cái người tên

Mặc Vũ này luôn luôn làm cho người ta không thể đoán được, hơn nữa hắn

cực kỳ có chủ kiến của bản thân, một khi quyết định chuyện gì ngay cả bố mẹ đẻ cũng không thể can thiệp nửa phần, anh ấy khuyên mình lo chuyện

bao đồng."

Tôi cố ý cười đến thực sáng lạng, "Mình cũng thấy

thế, trách không được người khác nói ham mê lớn nhất của phụ nữ chính là dụ dỗ người khác, nhất là lúc bản thân đã quy ẩn thì lại khẩn cấp muốn

dụ dỗ người khác nữa."

"Mình đây là một thân vui vẻ không bằng với vui vẻ của chúng ta."

"Không phải đã muốn có một Mạch nhất cùng cậu vui vẻ sao?"

"Kia không tính, mình cảm thấy hai người bọn họ càng giống như là một đôi

bạn đồng nghiệp, không có lấy ngay cả một chút bộ dáng tình thân."

"Bạn bè cùng vợ vốn chính là hai đường thẳng chung gốc, đương nhiên, " tôi

nhìn Ngải nhị, "Cậu cùng Cảnh Kiệt lại khác, không phải oan gia không tụ ngay từ đầu đã khác biệt rồi."

"Hai người các cậu trốn ở đây,

làm cho mình đi tìm tới tìm lui." Gương mặt trang điểm tinh tế của Mạch

nhất bỗng nhiên xuất hiện trước mặt làm cho tôi và Ngải nhị nhất thời có chút hoảng sợ, nhưng lập tức tôi học được hai bài học: một - chớ lên

lắm chuyện ở sau lưng người khác, hai - nếu có bàn tán thì cũng không

được phép tìm nơi nhỏ bé mà sáng sủa như góc này mà bàn tán.

"Mạch nhất, mình cũng không nói xấu gì cậu nha? Gì lại làm cho chúng mình giật mình như thế chứ." Ngải nhị thè lưỡi.

"Phải không?" Mạch nhất cố ý gãi gãi lỗ tai, "Thế sao lỗ tai của mình lại ngứa vậy chứ?"

Ngải nhị cười hì hì, môi đỏ mọng hé mở, phun ra một câu, "Nên kều ráy tai đi" .

Lập tức mỹ nữ biến sắc, một hồi hỗn chiến chỉ nghe tiếng Ngải nhị đứt quãng la hét "Cô dâu―― bạo hành ――" , nếu bất chợt vừa nghe thật đúng khiến

cho người ta kỳ quái, hiện tại thật may mắn chúng tôi đang ở một góc ít

người, nếu không để cho người ta thấy một màn như vậy , thật đúng là nhà họ Ngải vô phúc.

"Được rồi, cô phải đi giúp anh cả của cô đi." Mạch nhất đứng dậy, sửa soạn lại lễ phục trên người, lập tức lại khôi

phục hình tượng tao nhã, tôi yên lặng nhìn cô ấy, chỉ cảm thấy sắc mặt

cô ấy còn giỏi biến hơn cả diễn viên kinh kịch.

"Là các người đính hôn, tại sao lại phải nô dịch mình?"

"Là đại ca của cậu quyết định, anh ấy nói trước khi cậu kết hôn phải bóc lột sức lao động miễn phí của cậu."

Ngải nhị không cam lòng không muốn vẫn phải rời đi, Mạch nhất lại nháy nháy

mắt với tôi, "Kỳ thật là mình cố ý muốn cậu ấy rời đi, mình muốn nói

chuyện với cậu một chút."

"Có phải cậu cảm thấy rất bất ngờ khi

mình và Ngải Bồng đính hôn đúng không?" đi thẳng vào vấn đề khi nói

chuyện chính là phong cách của Mạch nhất.

Nhìn thấy ánh mắt mang theo ý cười của cô ấy, tôi không khỏi khẽ gật đầu.

"Làm thế nào mà cậu biết?"

"Làm sao mình biết?" Mạch nhất cười rất giảo hoạt, "Bình thường đừng nhìn bộ dáng lạnh nhạt lại thành thục của cậu mà so sánh với chúng tớ, dù sao

so với chúng mình cậu vẫn nhỏ hơn 3 tuổi, dấu chấm hỏi in đậm trên mặt

cư nhiên còn không biết, chẳng lẽ vị kia bên cạnh cậu không nhắc nhở cậu sao?" Nói xong cô ấy xoa xoa mặt của tôi, tựa như đang nắn một quả đào, "Cho nên nói, trẻ con sớm trưởng thành cũng chưa phải là thành thục."

Tôi vuốt ve bàn tay đang vuốt mặt mình, "Mình nghĩ là cậu đang muốn có lời giải thích đặc biệt với mình."

"Kỳ thật chuyện này cũng là thuận lý mà thành chương thôi, cậu biết đấy,

đối vớ


Polaroid