còn nhìn tôi chớp chớp mắt, "Hai người vào đi, Ngải nhị nhất định nóng ruột rồi đấy, hai người cứ tán
gẫu, mình phải ở ngoài này làm bình hoa thêm chút nữa mới được."
Tôi cười, quả nhiên bình hoa nói xong lập tức quay lại dáng vẻ tao nhã, lộ ra nụ cười hào phóng cao quý.
"An. . . . tứ. . . !" Ngải nhị cầm lấy tay tôi, thấy biểu hiện của cô ấy,
nếu không phải có Cảnh Kiệt ở bên, cô ấy nhất định sẽ kích động mà ôm
lấy cổ tôi. Thật là khoa trương mà, lần nghỉ đông trước cô ấy theo Cảnh
Kiệt du ngoạn khắp nơi, suốt kì nghỉ không gặp tôi cũng không thấy cậu
ấy kích động như vậy.
"Bên người còn có người đi theo, thay đổi rồi, Ngải nhị, cậu hiện tại giống con gái hơn rồi đấy."
"Đó là đương nhiên, tình yêu sẽ làm con gái thay đổi một trăm tám mươi độ
mà." Cậu ấy dùng ánh mắt của kẻ trộm nhìn chằm chằm tôi, "Mình thấy cậu
bây giờ cũng trở nên nhiệt tình hơn rồi."
Xem ra vĩnh viễn không thể kì vọng cậu ta sẽ nói chuyện khác đi, đều là thẳng ruột ngựa như vậy.
Trước mặt Ngải nhị, tôi chỉ có thể thở dài.
"Mặc đại soái ca, tôi có thể mượn An mỹ nhân tán gẫu trong chốc lát rồi để Châu về hợp Phố được không vậy?"
"Không thành vấn đề, khi đến đây tôi đã biết viễn cảnh tôi phải làm bạn rượu
với Cảnh Kiệt là rất sáng sủa mà." Mặc Vũ cười nhưng vẻ mặt lại thống
khổ đưa mắt liếc Cảnh Kiệt một cái.
"Cảm ơn ngài."
Ngải
nhị vừa kéo tôi đến chỗ vắng người, vừa đưa tay vỗ ngực, "Thật không
chịu nổi, lại còn mỉm cười với mình, mình thật sự là muốn lên cơn suyễn, tim cũng hình như gặp vấn đề rồi."
Tôi cười cười không nói gì.
"Trước kia cảm thấy Mặc Vũ luôn làm cho người ta sợ, hiện tại mới hối hận, anh ta rất đẹp trai, sao mình lúc trước không nghía đến anh ấy nhỉ."
Chỉ biết ngôn ngữ của Ngải nhị luôn là phóng đại cực độ, cho dù cho cậu ấy
một trăm năm công lực đi nữa cậu ấy cũng không dám đi nghía nam nhân.
Lúc trước không phải Cảnh Kiệt kiên trì theo đuổi, chỉ sợ bây giờ cậu ta vẫn còn là một cô nàng suốt ngày thầm oán than không có ai yêu mình.
"Cảnh Kiệt chẳng phải cũng rất đẹp trai sao?" Tôi cười nói.
"Ai kêu hắn cả ngày cứ nhếch miệng cười, người ta có chuyện vui mới cười
lưu tình, hắn rảnh rỗi quá nên suốt ngày đều lấy việc cười với mình là
công việc, mình chả có cảm giác gì cả."
Nghe giống như oán giận, nhưng trong lời nói lại tràn đầy hạnh phúc.
"Ngải nhị, sao cậu không nói mình biết người Ngải Bồng đính hôn là Mạch nhất."
"Mình chẳng phải đã gọi điện thoại báo cho cậu biết rồi sao
Tôi âm thầm thở dài, đáp lại một câu một câu "Cùng học kiêm bạn tốt",
người có thân phận hợp như vậy chỉ sợ không ai hơn Mạch nhất.
"Mình nghĩ đến cậu đã sớm biết rằng, những tin đồn thất thiệt trước đây giờ đã bay đầy trời rồi."
Ngải nhị đã quên, tôi vốn chưa từng xem qua tin tức của làng giải trí. Cái
chính là tôi không xem không có nghĩa là người khác cũng không có thói
quen này, Nhược tam, có lẽ là đã sớm biết chuyện này .
"Nói vậy
cũng thật buồn cười đi, bạn tốt Mạch nhất cùng Nhược tam của mình đều có quan hệ với anh hai mình." Ngải nhị bất đắc dĩ cười, thì ra cô ấy cũng
không phải ngây thơ như tôi nghĩ.
"Cậu biết Nhược tam thích Ngải Bồng?"
"Đã sớm biết, hơn nữa Mạch nhất cũng biết, đáng tiếc anh cả của mình không
có chấp nhận cậu ấy. Kỳ thật với mình đều không sao cả, dù sao mấy cậu
ai là chị dâu của mình thì đối với mình cũng không có tổn thất gì." Ngải nhị rất nhanh lại khôi phục bộ dáng cười không tim không phổi kia.
Đối với Nhược tam, tôi đã không rõ tâm tình như thế nào, tôi không hận cô
ấy, bởi vì cô ấy quá đáng thương, cho dù là sau khi cô ấy làm ra chuyện
tình như vậy. Tôi cũng không đồng tình với cô ấy, bởi vì đồng tình có
khi so với oán hận còn tàn nhẫn hơn. Đối với cô ấy, tôi dần dần học được sự dửng dưng lẳng lặng đứng nhìn không thèm để ý đến của người khác.
"Cậu có biết tình hình gần đây của Nhược tam không?"
Ngải nhị lắc đầu, "Sau khi cậu ấy tốt nghiệp có đến Tân Thế Kỷ làm việc một
thời gian, trước đây không lâu nghe nói cậu ấy từ chức , mình gọi điện
thoại đến nhà cậu ấy, mẹ cậu ấy lại nói cậu ấy đi công tác xa, cho tới
bây giờ mình cũng chưa gặp lại cậu ấy, không phải cậu ấy sẽ nghĩ quẩn
trong lòng chứ?"
Tôi theo trực giác lắc đầu, tuy rằng nhìn qua
Nhược tam cổ điển nhu nhược, nhưng mà dạng cô gái liều lĩnh biết tranh
thủ cơ hội trong tình yêu như vậy sẽ không dễ dàng đổ vỡ như thế.
"Mình cũng biết không có khả năng lớn, Ngải Bồng nào có mị lực thu hút như vậy chứ?"
Tôi cười, không liên quan đến mị lực, thương tổn trong tình yêu cũng không
có liên quan đến mị lực, nó chỉ liên quan đến ấn tượng ban đầu mà thôi.
"An tứ, mình muốn hỏi cậu một chuyện." Lời nói của Ngải nhị đột nhiên trở nên ấp a ấp úng.
"Gì?"
"Chính là ―― chuyện chiếc nhẫn―― ở nhà của mình đó."
"Sao?"
"Cậu có bao giờ nghĩ đến có khả năng là Nhược tam――? Dù sao cậu ấy thích anh trai mình như vậy. Chuyện này cho đến bây giờ mình vẫn là không thể
hiểu được, lại không dám hỏi cậu, chính là ―― chính là cuối cùng cậu
cũng phải cho mình một câu trả lời chứ." Ngải