leo xinh đẹp sống bám vào một cây cổ
thụ.
Tôi tìm quần jeans và áo sơmi caro thay cho chiếc váy đang
mặc trên người. Tôi lo lắng nhìn mái tóc khá dài, vốn muốn cắt ngắn bớt, sau một lúc lâu, vẫn là đành để nguyên như cũ, việc đó chỉ có người
thất tình mới làm, mà tôi cùng lắm chỉ là thất nghiệp mà thôi.
Đống quần áo bị tôi đảo qua đảo lại không biết đã bao nhiêu lần, tôi chỉ lấy hai hai chiếc áo thu và quần jeans, nghĩ hơn nửa ngày, bất quá chỉ là
vài món quần áo không có sinh mệnh, có năng lực biểu đạt gì chứ. Cuối
cùng vẫn là nhét chúng vào vali, dù sao chúng cũng đã từng lưu giữ chút
kí ức ngày xưa.
Trời sáng rõ, tôi mang vali rời khỏi nhà trọ.
Giống như ngày đến đây, trời cũng xanh thế này, người khác gọi tôi là cô gái thiên tài, nhưng ngay cả cuộc sống độc lập, tôi cũng không tạo dựng được.
Tôi vào ngồi trong một công viên nhỏ trên đường, nhìn ánh nắng chói chang buổi sáng, nhìn thấy dòng người hối hả bận rộn, ngồi
một lúc tôi mới đứng dậy cất bước đi.
Tôi lại đến công ty xem xét tình hình, may sao gặp được người chỉ dẫn cho tôi làm hồ sơ lần trước, anh ta vẫn còn nhớ rõ tôi.
"Là An tiểu thư, chào cô." Vẻ mặt anh ta có chút bất an.
Tôi gật gật đầu, "Xin chào, tôi muốn hỏi anh một chút về kết quả."
"À, hồ sơ của cô tôi đã trình lên, nhưng—-những người có tên trong danh
sách phỏng vấn đều đã được gọi điện thoại thông báo rồi." Vẫn là như
vậy, vẫn không có tên tôi, tôi liếc mắt nhìn anh ta, cũng không phải là
lỗi của anh ta, anh ta cũng không cần phải cảm thấy áy náy.
Tuy không phải là lần đầu tiên nghe những lời này nhưng tôi vẫn có chút uể oải. Tôi nói lời cảm ơn rồi xoay người bước đi.
"Chờ một chút." Tôi nghi hoặc quay đầu lại, hay là sự tình có thể xoay chuyển?
"Tôi đã xem qua hồ sơ của cô, kì thật điều kiện của cô rất tốt, tìm việc làm không phải là chuyện khó, hơn nữa tôi cũng rất hi vọng có thể trở thành đồng nghiệp của cô, tôi còn cố ý đặt hồ sơ của cô ở trên cùng." Nói
xong mặt hắn ửng hồng lên.
Ta vô tâm nghe những lời này, chỉ lo lắng ẩn ý trong đó, trước khi rời đi, tôi không quên nói lời cảm ơn có lệ.
"An tiểu thư, cô có đắc tội với ai không?"
"Sao?" Tôi lấy lại tinh thần, "Vì sao anh lại hỏi vậy?"
"Là như thế này, tôi thực hi vọng cô có thể đến đây làm việc," thật đáng
thương, khuôn mặt hắn vẫn hồng đến tận giờ, "Tôi cũng ngạc nhiên vì sao
cô lại không được nhận, lẽ ra người có điều kiện như cô sớm đã được
phỏng vấn mời đi làm. Tôi đã hỏi qua phòng nhân sự mới biết, hình như là có người ở bên trên, nhìn qua hồ sơ của cô, lập tức loại ra."
Anh ta nói một tràng, tôi chỉ nghe được điểm cốt lõi, hình như có người cố
tình gây khó dễ. Mặc Vũ, giờ phút này trong đầu tôi chỉ hiện lên duy
nhất cái tên này, ai còn có thể có năng lực thao túng thiên hạ như vậy,
làm cho tất cả các công ty không dám không nghe theo.
Tôi mù mờ
một lúc lâu, anh ta vẫn còn nói tiếp gì đấy, hình như là đang gọi điện
thoại, tôi nghe không rõ, trong đầu lặp đi lặp lại tin tức vừa nghe
được, thì ra, hơn mười ngày nay tôi đã diễn trò cho người khác xem. Bước từng bước chậm rãi trên đường, phóng tầm mắt lên nhìn những tòa nhà cao ngất san sát nhau, không có công ty nào dám nhận tôi sao? Ai cũng
không muốn gây hấn với Black Feather, trừ phi kẻ đó muốn thất nghiệp
hoặc tán gia bại sản.
Huy hiệu của tập đoàn "Tân Thế Kỉ" hiện
lên một cách rực rỡ dưới ánh mặt trời, tôi cư nhiên đi tới nơi này, là
tập đoàn nhà Ngải nhị. Nói vậy Ngải Bồng đang ở đây, có lẽ đây là công
ty duy nhất trong thành thị sẽ không e sợ thế lực của Mặc Vũ, cũng là cơ hội duy nhất của tôi, tôi ngẩng đầu nhìn lên tầng trên cùng, ánh sáng
chói lòa lập tức làm hai mắt tôi đau nhức. tôi cúi đầu hít sâu một hơi,
tôi có gì phải ngại khi gặp Ngải Bồng chứ?
Tôi cứ thế tiếp tục
đi, nói không chừng cuối cùng tôi bất đắc dĩ phải mua vé máy bay qua
Thụy Sĩ. Trước khi rời đi, baba đã đưa tiền và hộ chiếu cho tôi, ngày
đầu tiên rời khỏi Mặc Vũ, tôi vẫn giữ lại vé máy bay, có lẽ khi đó tôi
còn dự cảm được sẽ có lúc cùng đường. Giống như một cái phao cấp cứu,
tuy rằng ra sức vũng vẫy, nhưng tự biết cuối cùng vẫn phải dùng đến phao cấp cứu, dựa vào nó lúc chìm lúc nổi.
"An tứ." Một tiếng gọi nhẹ nhàng, là cách gọi quen thuộc.
Không ngờ người tôi gặp ở nơi này không phải Ngải Bồng, cũng không phải là
Ngải nhị mà là Mạch nhất. Mấy tháng không gặp, cô đã trở thành một cô
gái khôn khéo giỏi giang chốn đô hội, toàn thân tản ra thần thái chói
lòa.
"Thật khéo lại gặp được cậu ở đây." Nói xong mắt cô lại liếc nhìn đại sảnh Tân Thế Kỷ, đại khái là tìm bóng dáng của Ngải Bồng.
"Mình chỉ ghé qua thôi, sẽ đi ngay."
"Đã lâu không gặp cậu, lát nữa mình sẽ gặp Ngải Bồng bàn công việc, nếu cậu không gấp, chờ mình một lát, mình mời cậu café."
Tôi lắc đầu, hiện tại vấn đề của tôi không phải là uống trà, mà là ăn cơm. "Mình còn có việc, hẹn cậu sau vậy."
Mặt Mạch nhất lộ vẻ thất vọng, "Hiện tại tất cả mọi người đều vội vã, hoặc
là vội sự nghiệp, hoặc là vội tình yêu, muốn gặp mặt cũng rất khó, mình
vừa mới