bắt tay vào làm mảng quảng cáo cho Tân Thế Kỉ, đang muốn tìm ai
đó chia xẻ cảm xúc vui sướng đây."
Lời của Mạch nhất làm cho tôi cảm thấy có chút chua xót, tôi lại càng không muốn để người khác biết
tình trạng khốn đốn của mình, tôi cười nói: "Chờ cậu lên làm nữ vương
ngành quảng cáo rồi hẵng chức mừng." Ai có thể nói cho tôi biết, nụ cười lúc này của tôi là dạng gì không?
"An tứ, cậu đi du lịch sao?" Mạch nhất liếc nhìn thấy vali bên cạnh tôi.
Tôi gật gật đầu, "Có thể rất nhanh sẽ đi."
"Cậu lại đùa rồi, còn muốn giữ bí mật với mình, làm gì có ai vác vali mà
không biết khi nào thì mình đi chứ." Mạch nhất vẫn cười khẽ.
Tôi mỉm cười, "Cậu mau vào đi, muốn làm nữ vương ngành quảng cáo thì không thể đến trễ được."
Đi qua các khu nhà cao tầng san sát nhau trong khu thương mại, tôi tìm đến bến xe, do dự không biết nên đến sân bay hay ngồi đợi xe buýt. Trong
lúc ngồi suy nghĩ, tôi lại bắt gặp một áp phích quảng cáo rất hấp dẫn.
Là thông báo tuyển người của nhà trẻ khu lân cận, yêu cầu là người biết
đánh đàn hoặc thông thạo ngoại ngữ, tựa hồ kẻ có tiền trong thành phố
này ngày càng nhiều, cái loại này gọi là trường học quý tộc bao gồm từ
nhà trẻ tới đại học đều có. Điều hấp dẫn tôi là chữ viết trên áp phích,
trừ bỏ tiề lương tạm được, còn cung cấp ăn ở. Đối với người bình thường
mà nói, đây không có ưu đãi gì, nhưng mà trước mắt nhu cầu ổn định chỗ ở đối với tôi vô cũng cấp bách.
Trước đây có học qua mấy năm đàn
dương cầm, sau này mẹ cảm thấy khả năng thiên phú của tôi không bằng An
Bình, sẽ không bắt tôi tiếp tục học, bất quá quay sang làm bạn bè của lũ trẻ thế là đủ rồi, ngoại ngữ lại càng không cần nói đến, tôi nghĩ mình
có làm giảng viên đại học cũng không thành vấn đề. Tôi bóc địa chỉ trên
tấm áp phích, không ngại thử một lần, chỉ cần có một tia hy vọng, xuất
ngoại cũng không phải lựa chọn hàng đầu cảu tôi, với tôi mà nói, nó như
là một kiểu trốn tránh.
Quy mô của vườn trẻ không gọi là lớn,
nhưng mà điều kiện tốt lắm, yêu cầu chức vụ của những nơi nhỏ như thế
này là sơ yếu lý lịch, phỏng vấn, thuê người đều tiến hành nhanh nhẹn
dứt khoát. Hiệu trưởng họ Mục, là một phụ nữ trung niên, có thể là do
ngày ngày đều giao tiếp với bọn trẻ nên nét mặt cùng lời nói tương đối
nhẹ nhàng, hoạt bát.
"An tiểu thư, điều kiện của cô tương đối
tốt, thứ tôi nói thẳng, một sinh viên học ngành quản lý như cô sao lại
nghĩ đến nhà trẻ làm việc?"
Lúc phỏng vấn phải nói cái gì đây?
Có phải hay không nên trả lời là do tôi chưa hết tính trẻ con, bởi vì
nhiệt tình yêu mến việc dạy dỗ trẻ con? Chỉ sợ tôi nói xong những lời
này ngay cả tôi cũng phì cười ra mất.
"Tôi vừa trả phòng trọ, tôi cần một chỗ ở, cũng cần một công việc." Tôi thảm nhiên trả lời.
Hiệu trưởng gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu biết, "Giáo viên dạy đàn ở đây của tôi
đột nhiên nghỉ việc, lớp dạy dương cầm không ai dạy, tôi cần gấp một
giáo viên dạy đàn dương cầm, hy vọng cô có thể đảm nhiệm, về sau lớp
Tiếng Anh cô cũng kiêm luôn, sau khi tan học giúp giáo viên khác làm
dụng cụ học tập và vân vân, đại khái cũng là công việc này kia."
Còn hơn mười mấy nagỳ nay bận rộn bôn ba, lượng công việc như vậy hẳn là
không tính nhiều. "Được tôi cũng hy vọng có thể nhanh chóng đi làm."
"Tốt lắm, tôi gọi cô là cô giáo An" Hiệu trưởng trẻ tuổi vẻ mặt sáng sủa
cười cười, "Cô giáo An, tôi nói chuyện cô cũng đừng để ý, kỳ thật tôi
cảm thấy cô cũng không thích hợp để làm giáo viên nhà trẻ, ở nhà trẻ
ngoài dạy giỗ cho bọn trẻ học tập quan trọng là sau đó . . . trong lúc
chơi đùa phải gợi lên hứng thú cho bọn chúng, quá trình học tập cũng
chính là quá trình chơi đùa, đối với cô đã tới đây cả nửa ngày, ngay cả
lời nói với tôi cũng không nhiều hơn nửa lời, sau này trước mặt các bạn
nhỏ cũng không nên giống tiên của cô, rất yên lặng." Nói xong, hiệu
trưởng cười rộ lên.
Điều này khiến tôi có chút ngượng ngùng, "Sau này tôi sẽ vừa làm vừa học."
"Không cần học, ở lâu cùng những đứa nhỏ, tự nhiên cô sẽ nagỳ càng hoạt bát.
Tựa như tôi, tuổi đã khá nhiều, chồng của tôi còn gọi tôi là bà trẻ
nhỏ." Nói xong bà ấy vừa cười vừa đứng dậy.
Nhìn túi du lịch
trong tay tôi, hiẹu trưởng nhà trẻ hiểu rõ, "Trước mắt tôi dẫn cô đến ký túc xá, cách phòng học nhạc không xa, cô dọn dẹp một chút đồ vật này
lọ, buổi chiều có một buổi học dương cầm dài, trước mắt cô cùng với các
bạn nhỏ làm quen một chút, ngày mai bắt đầu lên lớp."
Mặc kệ cuộc sống sau này như thế nào, chỉ cần là tiếp tục yên ổn, tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi, "Cám ơn hiệu trưởng."
Với tâm lý mơ hồ tôi đứng lên bục giảng lớp dạy đàn của nhà trẻ, cô hiệu trưởng đơn giản giới thiệu tôi là giáo viên mới tới, sau đó trời đi để
lại tôi cùng với mười mấy bạn nhỏ đối mặt nhìn nhau.
Tôi nhất
thời chân tay luống cuống, không biết có nên bắt đầu mở màn như thế nào, nhìn thấy bên dưới hé ra những khuôn mặt tò mò nhỏ nhắn, lại không biết nói cái gì. Thẳng tới học trò phía dưới không thể kiên nhẫn được nữa,
bắt đầu nhỏ giọng nói thầm, "Cô giáo mới thật xinh đẹp a." "Nhưng mà vì
sao lại k