vỗ vỗ vào chiếc vali kế bên.
"Sao?" Cô ta mấp máy môi, "Đây là chìa khoá phòng, lát nữa tôi có hẹn, cô tự lo nhé."
Đồ đạc cũng không nhiều lắm, tôi sắp xếp một chút là ổn thoả. Tôi đến công ty hôm qua nộp lại hồ sơ, rồi ghé qua siêu thị mua chăn và gối, tuy
rằng không phải là người cuồng sạch sẽ, nhưng tôi cũng không muốn dùng
đồ của người khác. Tôi ngắm nghía từng dãy hàng vật dụng trong siêu thị, ở phòng trọ, không thể so với khách sạn, cái gì cũng đều phải chính
mình chuẩn bị. Cũng may đã xem qua tờ kê của khách sạn, tôi đã biết giá
cũng như nhãn hiệu vài thứ đồ hay dùng, giờ không giống trước kia, chưa
bao giờ quan tâm đến việc giá cả thứ này là bao nhiêu.
Hai ngày
tiếp theo là ngày nghỉ, tôi không cần chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Mấy
ngày nay mệt mỏi, rốt cục cũng có thể nghỉ ngơi một chút rồi.
Như Trương Lộ từng nói, cô ta sống không theo qui luật nào cả, suốt đêm
cũng không về nhà, hôm qua đi chơi mải đến nửa đêm mới về, sau khi trở
về thì tắm rửa, tiếng vòi hoa sen chảy ào ào làm âm vang cả màn đêm yên
tĩnh, nghĩ mình đang phụ thuộc vào người ta không thể không nhẫn nhịn,
tôi đành phủ kín chăn ngủ, ai bảo tôi đang ở trong nhà cô ta, tiền thuê
nhà lại rẻ như vậy. Cũng may không kí hợp đồng gì, sau này có công việc
ổn định, tôi sẽ tìm thuê chỗ khác.
Sáng sớm đầu tuần tôi lên
công ty xem kết quả, vẫn chưa thấy gì, lòng tôi không khỏi nghi hoặc,
bằng năng lực của tôi đi xin việc, mặc dù không thể nói là bách phát
bách trúng, nhưng nhìn chung không thể nói là không có cơ hội, về phương diện này tôi tựa hồ như không tìm ra được nguyên nhân. Tâm tình buồn
bực, tôi mua cơm hộp về nhà, nhìn tới nhìn lui vẫn chẳng muốn ăn.
"A, chào cô An." Trương Lộ quả nhiên mới rời giường, giờ này cũng đã tới giờ trưa rồi.
Cô vừa massage mắt vừa bước vào phòng vệ sinh, không lâu sau liền truyền
đến một tiếng kêu sợ hãi. Tuy biết cô ta hay dùng lối biểu đạt khoa
trương, nhưng vì lịch sự, tôi cũng nên đến hỏi thăm vài câu.
"Cô xem, chỗ này của tôi đầy nếp nhăn này." Nói xong, cô ta nhướn khóe mắt về phía tôi.
Trời ạ, thì ra nguyên nhân làm cho cô ta kêu lên thống thiết chính là những
nếp nhăn nơi khóe mắt, tôi lờ đi ánh mắt thảm thiết của cô ta, bình tĩnh nói: "Không có gì, cơ hồ nhìn không thấy đâu." Sống như cô ta thật
khiến người khác điên đảo, về già thì nếp nhăn sẽ xuất hiện quanh mắt là điều bình thường.
"Tôi phải nhanh chóng đến thẩm mĩ viện đây,
phải lập tức tiêu diệt nó." Cô ta cắn răng nói hệt như trên mặt cô ta là một con gián khổng lồ chứ không phải những nết nhăn mờ mờ như vậy.
Tôi nở nụ cười, ai là nữ nhân mà chẳng quan tâm đến sắc đẹp, nhưng người
coi trọng nhan sắc hơn tính mạng như cô ta thì lại thuộc hàng hiếm.
"Cô đừng cười tôi, cô còn trẻ nên đương nhiên không cần lo lắng, chờ đến khi cô bằng tuổi tôi bây giờ, cô sẽ biết thôi."
"Trông chị còn trẻ lắm." Nói vậy đến khi bảy tám chục tuổi chắc ngay cả gương cô ta cũng chẳng dám soi đâu.
Trương Lộ thở dài, "Tôi hai mươi bảy rồi, nữ nhân qua tuổi hai lăm, phải cẩn
thận đề phòng những nếp nhăn thình lình xuất hiện." Cô lại nhìn vào
gương, lại nhíu nhíu đuôi mắt, "Không nói chuyện với cô nữa, tôi đến
thẩm mĩ viện đây, cô muốn đi cùng không?"
Tôi lắc đầu, hiện tại
tôi không rảnh rỗi, một là không có tiền nhàn rỗi, hai là không có thời
gian nhàn rỗi, không muốn đến chỗ đó phung phí tiền bạc.
"Quên
đi, tôi thấy cô cũng không cần." Cô ta khó chịu liếc nhìn tôi một cái,
hấp tấp thay quần áo ra ngoài. Ở cùng cô ta vài ngày, tôi phát hiện cô
ta không phải người xấu, nói chuyện rất thẳng thắn, thậm chí còn có chút đanh đá chua ngoa.
Tôi nhún nhún vai, trở lại bàn ăn tiếp tục
đối phó với hộp cơm kia, sau đó còn phải ra ngoài nộp hồ sơ, không biết
còn phải chờ bao lâu nữa mới có kết quả đây.
Cả ngày mệt mỏi, về đến nhà là tôi vùi vào ngủ. Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi bỗng nhiên
nghe được âm thanh gì đấy, hình như là tiếng rên rỉ vừa thống khổ vừa
khoái hoạt của nữ nhân, tôi cũng không phải là cô gái chưa biết việc
đời, liền biết ngay đó là âm thanh gì, không nghĩ tới Trương Lộ lại đem
bạn trai về nhà.
Buồn ngủ cay cả mắt, tôi lấy tay che lỗ tai
nhưng chuỗi âm thanh kia vẫn cứ vọng đến, tôi chỉ có thể cuộn người lại
bọc chặt trong chăn thành một khối. Trách không được Trương Lộ đã nói
ban đêm sẽ ồn ào, rất nhiều khách ở trọ vì nguyên nhân này mà ra đi. Xem ra tôi tìm việc đồng thời cũng phải tìm luôn phòng trọ thôi.
Cứ thế tôi không ngủ một đêm, sáng ra, tôi nghe được tiếng mở cửa phòng
bên cạnh, một giọng nam vang lên, "Bảo bối à, anh đi nhé." Sau đó là
tiếng đóng cửa bắt đầu cho một ngày mới.
Tôi rời giường, muốn
tìm Trương Lộ nói chuyện một lát, hi vọng cô ta có thể để ý một chút,
nếu không đừng mong sẽ có người tiếp tục ở trọ. Đợi được một lúc, vẫn
không thấy cửa phòng ngủ cô ta có động tĩnh gì, xem ra cô ta đang ngủ bù rồi, đáng thương cho tôi, một đêm không ngủ, đành phải chống mắt ra
ngoài lo việc.
Lại tất tả một ngày, tôi tìm việc đã vài ngày
nhưng ngay cả cơ hội đi phỏng vấ