a ngoài luôn có người lo, nên không biết quí trọng, hiện tại tiền
trong túi hao đi không ít, lúc này tôi mới ý thức được khách sạn không
phải là nơi có thể lưu lại dài hạn, nếu không chưa đến một tháng, tôi sẽ chết đói mất. Làm xong thủ tục trả phòng là vừa đến mười hai giờ, dù
sao cũng đã rõ, nếu không muốn gọi phục vụ thì chỉ còn cách ra ngoài ăn.
Trước kia thỉnh thoảng sẽ cùng bọn Ngải nhị đi ăn ở chợ đêm,
thậm chí sẽ đi ăn cá viên trên đường, khi đó cũng không chú ý lắm đến
quán ăn nào, đến hôm nay, bước qua mấy tiệm cơm rồi, nhưng tôi vẫn chưa
có đủ dũng khí để bước vào. Đi một hồi, bụng thật sự rất đói, vẫn là nên ăn bánh bao ở chỗ lão Mạch , tuy rằng bình thường tôi rất coi thường
quán ăn này, nhưng ít ra cũng thấy nơi này có chút sạch sẽ.
Sáng sớm hôm sau tôi liền rời khỏi khách sạn, cho dù nhất thời vẫn chưa tìm
được phòng trọ, cũng muốn đổi sang một khách sạn khác. Mấy ngày nay tôi
cũng xem qua mấy chỗ, nhà trọn gần khu buôn bán đắt khách vô cùng, phòng ở tiện nghi thì tôi không dám nghĩ đến, ngay cả phòng trọ bình dân cũng không còn. Cho đến hiện tại, tôi chỉ có thể hạ thấp nhu cầu, tìm một
nhà trọ tàm tạm thuê tạm.
May sao tôi lại tìm được một mục quảng cáo, gần tiểu khu Quân Lan Uyển, nhà có hai phòng, chỉ cho nữ thuê,
tiền thuê cũng gọi là khá rẻ. Việc này không nên chậm trễ, tôi chạy
nhanh đến buồng điện thoại gọi ngay đến chỗ đề trên mục quảng cáo.
Hơn nửa ngày mới có người nghe máy, là giọng phụ nữ, giọng uể oải như mới
ngủ dậy, nghe thấy tôi muốn hỏi thuê nhà, đối phương chỉ bảo sáu giờ tối tôi có thể đến xem nhà. Quả là trời không phụ người có lòng, với tôi mà nói, hiện tại việc tìm nhà trọ quan trọng hơn tìm việc làm, phải có chỗ dung thân trước rồi tính sau. Vác theo vali - toàn bộ hành lí của tôi
chỉ có mỗi vali này, tôi quyết định đi xem nhà trọ.
Theo hướng
dẫn trong báo tôi tìm được đến nhà trọ cần tìm trong khu Quân Lan Uyển,
gõ cửa nửa ngày vẫn không thấy ai, tôi đang định xoay người bước đi thì
nghe được tiếng dép lê lẹp xẹp.
Cánh cửa sắt hé mở, bên trong là một cô gái mặc bộ váy ngủ.
"Xin lỗi, tôi là người vừa mới gọi điện thoại, không biết chị đang nghỉ ngơi nên đã làm phiền chị." Xem ra tôi quá nóng vội đến nỗi phá hỏng mộng
đẹp của người khác rồi.
"À, cô là người muốn thuê phòng à, vào
đi, cũng đến lúc rời giường rồi, chỉ là không nghĩ cô sẽ tới nhanh như
vậy." Nói xong cô ta thuận tay vuốt vuốt mái tóc dài rối bời, thay tôi
mở rộng cửa.
Cô thuận tay chỉ vào một gian phòng bên phải, "Gian phòng này không có ai ở, cô xem thử đi, tôi đi rửa mặt một chút."
Phòng ngủ không rộng lắm, vật dụng vẫn còn dùng được, tôi chú ý đến chiếc
giường giữa phòng, một người ngủ hẳn là không cần giường rộng như vậy.
Xem xong phòng ngủ, tôi trở lại phòng khách, phòng khách cách phòng bếp một vách ngăn, không gian phòng rất sáng, chủ nhà cũng rất sạch sẽ, ít tiền mà có thể thuê được chỗ này cũng coi như không tồi, tôi quyết định thuê chỗ này.
"Thế nào, cô vừa ý không?" Thật sự là chưa thấy người
đã nghe thấy tiếng. Cô gái kia bước vào phòng khách, cô ta đã rửa mặt,
thay đổi quần áo, còn hoá trang rất tinh xảo, nhìn qua như là thay đổi
thành một người hoàn toàn khác, thật nhìn không ra vừa nãy là một con ma ngủ lại nhanh chóng biến thành một thiếu nữ xinh đẹp thế này.
"Cũng được, hôm nay tôi muốn dọn vào luôn."
"Sao? Khách ở trọ đến rồi đi, tôi gặp nhiều rồi, nhưng chưa thấy người nào
chuyển nhà nhanh như cô vậy." Cô ta nói xong cười rộ lên, giọng cười rất êm tai.
Tôi không đáp lại lời cô ta, trực tiếp hỏi, "Hợp đồng thuê phòng như thế nào đây?"
"Tôi là Trương Lộ, Lộ trong chữ chồng hờ vợ tạm," nói xong cô nhe răng cười, "Cô cho tôi xem chứng minh thư đi, coi như là bảo chứng" Thật ra cô ta
rất thẳng thắn.
Yêu cầu này cũng không quá đáng, tôi đưa chứng minh thư cho cô ta.
Cô ta học thuộc dãy số trên chứng minh thư của tôi, "À, cô còn chưa đến
hai mươi, không phải là trốn nhà đi chứ?" Cô ta kêu lên một cách khoa
trương.
"Tôi đã qua mười tám tuổi, sẽ không có vấn đề gì," tôi
liếc cô ta một cái, thời buổi này đứa nhỏ hơn mười tuổi đã có thể bươn
chải ngoài xã hội, cô ta không cần phải khinh ngạc như vậy, tôi hỏi lại
lần nữa, "Hợp đồng thuê phòng kí sao đây?"
"Không cần hợp đồng,
cô dọn vào trước rồi tính sau, cô đưa tôi một tháng tiền thuê phòng gọi
là thế chân, phòng trường hợp cô đổi ý. Tiền thuê phòng sẽ trả vào đầu
tháng, tiền điện nước cô tự thanh toán, cô có thể dùng nhà bếp, nhưng
phải giữ vệ sinh sạch sẽ. Nhìn cô có vẻ như sẽ ở lại lâu, nên tôi cũng
muốn nói trước, tôi làm quan hệ xã hội, xã giao nhiều, thường thường nửa đêm mới về, nếu cô bị làm phiền ngủ không yên, có thể dọn đi bất cứ lúc nào, dù sao đây cũng không phải lần đầu, còn nữa, ban ngày tôi phải ở
nhà ngủ bù, không muốn có người đến làm phiền." Cô ta nói một mạch không nghỉ.
Tiền thuê rẻ, điều kiện như vậy tôi có thể chấp nhận được. Tôi gật đầu, đưa cho cô ta tiền thế chân.
"Cô chừng nào thì dọn đồ vào ở?"
"Đồ của tôi tất cả chỉ có ngần này thôi." Tôi