, đợi một lúc lâu, mới thấy một chiếc xe màu
đen chậm rãi xuống núi, tôi thấy ba mẹ, còn có An Bình, tôi nhìn theo
bọn họ, không ai chú ý đến tôi, tôi vẫn vẫy vẫy tay với chiếc xe ngày
càng rời xa.
Trong túi là chi phiếu 100. 000 USD, cũng đủ cho
tôi xoay xở trong lúc chưa tìm được việc. Lúc trước tôi sống dựa vào Mặc Vũ, mới dám tay không rời khỏi An gia, hiện tại là dựa vào baba tay
không rời khỏi hắn, có lẽ đúng như lời hắn nói, tôi tự cho mình có thể
độc lập bay lượn, cuối cùng vẫn là dùng đôi cánh người khác ban cho
mình. Để tiện cho việc tìm việc, tôi tìm một phòng tại khách sạn gần khu buôn
bán, từ cửa sổ phòng mình, tôi có thể nhìn thấy xung quanh. Toàn bộ thời gian, tôi đều ở trong phòng xem báo quảng cáo, tôi cẩn thận chú ý từng
mục tuyển dụng, nhớ rõ những nơi phù hợp, sau đó tôi làm vài bộ sơ yếu
lí lịch, đến khi tối mịt mới chịu lên giường ngủ.
Khó được sống một mình độc lập nhưng tôi lại bị mất ngủ.
Lăn qua lăn lại mãi vẫn không ngủ được, bỗng nhiên tôi phát hiện mình đã
lâu không cuộn người thành con tôm mà ngủ, tôi thử cong người, thế nhưng có chút gì đó không thích ứng, vẫn là nên duỗi thẳng thân người, bên
người có cảm giác trống trải, đại khái là tôi đã hình thành thói quen
ngủ vùi trong vòng tay ấm áp. Thói quen là cái gì đó thật đáng sợ, như
một loại thuốc nghiện, cũng may tôi vẫn chưa nghiện quá nặng, chắc sẽ từ bỏ được nhanh thôi. Tôi tự an ủi mình, ngày mai sẽ khá hơn, tôi sẽ tạo
dựng thói quen để bắt đầu cuộc sống mới.
Những ngày tiếp theo,
mỗi ngày tôi đều ngồi làm sơ yếu lí lịch rồi gửi đi, đến khi thật mệt
mỏi mới lên giường, nhưng bệnh khó ngủ vẫn chẳng thuyên chuyển gì.
Nhưng mấy bản sơ yếu lí lịch gửi đi vẫn như đá chìm đáy biển, mỗi lần tôi gọi điện thoại hỏi, danh sách phỏng vấn đều luôn không có tên tôi. Qua hai
ngày, tôi mới biết được nguyên nhân.
"Khi nào thì tôi nhận được thông báo?"
"Đại khái phải một tuần sau, nhân sự phải xem xét hết các bộ hồ sơ mới lập
ra danh sách mời phỏng vấn." Người trả lời tôi là một người còn khá trẻ, đại khái cũng là người tốt nghiệp đại học không lâu.
"Lâu vậy sao? Vâng, cảm ơn." Lại phải đợi, giống như toàn thế giới ai ai cũng là người đi cầu cạnh.
"Chờ một chút, vị tiểu thư này," tôi xoay người lại, "Xin lỗi cho tôi nói
thẳng, hồ sơ của cô có thể cấp trên sẽ không xem đến đâu."
"Vì
sao?" Tôi khó hiểu hỏi, "Tuy nói sinh viên mới tốt nghiệp rất nhiều,
nhưng cô lại xuất thân từ trường danh tiếng, thành tích lại quá tốt, lại có kinh nghiệm làm việc, nhưng lại chịu làm chức trợ lí cho một công ty buôn bán nho nhỏ này, không cần nói gì nhiều, chỉ cần lấy trình độ
ngoại ngữ của cô so với tôi, tôi đã thấy rất khó để nhận cô rồi."
Bị tôi nhìn chằm chằm, đối phương càng lo lắng, "Như vậy đi, tôi lấy tạm hồ sơ của người khác cho cô xem, rồi cô sẽ hiểu."
Nói xong anh ta đưa cho tôi một bộ hồ sơ được rút từ chồng hồ sơ cao ngất.
Bộ hồ sơ còn dày hơn cả luận văn tốt nghiệp của tôi. Có cần phải viết
hết nội dung ra như thế này không? Tôi nghi hoặc tự hỏi, nội dung cơ bản của bản sơ yếu lí lịch gồm năm trang, sau đó là các bản sao giấy chứng
nhận, văn bằng, nhìn kĩ đó là giấy chứng nhận bằng vi tính, sử dụng
thuần thục Internet, Windows, trong khi tôi lại cho rằng những kĩ năng
này chỉ cần đến lúc làm việc sẽ phát huy, không cần liệt kê ra trong hồ
sơ. Bộ hồ sơ quá phong phú thật làm cho tôi nghẹn họng nhìn trân trối.
Trái lại hồ sơ của tôi lại rất sơ lược, phải nói là rất giản lược, chỉ hơn
một trang A4, hơn nữa nhà trọ không có máy tính nên tôi đành phải nắn
nót viết tay, tôi viết tỉ mỉ từng nét chữ một, nhưng so với người khác
là rất ngắn. Hồ sơ của tôi chắng khác nào bản nháp, khó trách tôi nộp
đơn lâu như vậy vẫn chưa thấy hồi âm. Trước đây khi ở An thị, tôi không
vào làm ở phòng nhân sự, vì không thích giao tiếp với người khác, chẳng
lẽ hiện tại muốn xin việc, đều phải làm một bộ hồ sơ dài ngoẵng như vậy
sao?
"Vầy đi, cô làm nhanh lại một bộ hồ sơ, nhớ phải có mộc chứng đàng hoàng, chiều mai nộp lại cho tôi."
"Cảm ơn." Tôi ra khỏi tòa cao ốc là lại có việc cần hoàn thành.
Buổi chiều tôi tìm được một tiệm Internet để làm lại hồ sơ, phóng đại vài
thứ, kéo dài khoảng thời gian, miễn cưỡng nhìn lại cũng được bốn trang.
Đắng sau còn kèm theo bản sao các giấy chứng nhận, vì mọi giấy tờ đều để ở An gia, ngày đó tôi ra đi không mang theo gì cả. Dù sao thì cũng đã
cố hết sức, chắc cũng không đến nỗi bị xếp xó.
Làm xong hồ sơ
cũng vừa kịp giờ tan tầm, tôi quay lại khách sạn, bước vào sảnh lớn, tôi nóng lòng xin làm thủ tục trả phòng, đối phương cư nhiên báo số tiền
khiến tôi choáng váng. Phòng khách sạn năm sao cao cấp, chẳng qua ở
không đến bốn ngày, thể nào lại tốn nhiều tiền như vậy? Tôi xin bảo sao
kê để xem tiền thuê phòng của tôi có thật cao như vậy không. Khách sạn
đưa cho tôi một bản sao kê khá dài, nào là tiền giặt ủi quần áo, tiền
điện thoại, tiền phục vụ phòng, tiền truyền hình cáp, tiền típ phục vụ.
Một đám những con số làm cho tôi không khỏi giật mình.
Trước kia r