XtGem Forum catalog
Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324323

Bình chọn: 9.00/10/432 lượt.



Mẹ không có dáng vẻ tao nhã rụt rè ngày thường, nhìn thấy nét thương tâm

trong đôi mắt của baba, tôi không biết phải nói gì với họ, Nhược tam tổn thương tôi nguyên do cô yêu Ngải Bồng quá sâu đậm, mà mẹ tôi mấy năm

nay đối xử với tôi rất lạnh lùng, cũng chỉ vì bà quá yêu baba. Yêu, cư

nhiên lại là mũi dao rất nhọn có thể đả thương người.

"Ba và mẹ

ngày mai sẽ rời khỏi đây, con còn trẻ, nếu muốn cùng ba mẹ qua nước

ngoài du học, baba sẽ giúp con liên lại với trường học phía bên kia."

Tôi lắc đầu, "Con chưa từng nghĩ sẽ đi du học."

"Vậy con không thể sống cả đời như thế này được." Mẹ vội vàng nói, mẹ vẫn

canh cánh trong lòng việc tôi làm nhân tình của người khác.

Baba vỗ vỗ tay bà, ý bảo bà cứ yên tâm. "Chúng ta nên để cho An Tịnh tự lựa

chọn cuộc sống của mình." Nói xong ông đưa cho tôi một thiếp giấy, "Đây

là địa chỉ và số điện thoại của ba mẹ ở Thuỵ Sĩ, có gì con hãy gọi điện

thoại cho ba mẹ nhé."

"Cảm ơn ba." Tôi theo thói quen lễ phép trả lời.

"Về sau vẫn gọi là baba đi." Ông cũng chú ý đến sự phân biệt trong cách xưng hô của tôi.

"Dạ, baba." Lần đầu gọi ông như vậy, tôi gọi rất chậm rãi, lòng cũng trào dâng cảm động.

"Con gái ngoan," ông cũng cảm động không kém tôi là bao, "Baba và mẹ chắc sẽ không dự được sinh nhật mười chín tuổi của con, ba mẹ cũng không biết

con muốn quà sinh nhật gì, chi phiếu này con cứ giữ lấy, mua cho mình

thứ mình muốn, hoặc làm chuyện mình muốn làm, nếu con dùng nó mua vé máy bay đi Thuỵ Sĩ, baba càng vui mừng hơn."

Baba nhìn hai người

phụ nữ thương cảm bên cạnh mình, "Được rồi, nói chuyện nghiêm túc cả nửa ngày trời, một nhà chúng ta có phải hay không nên chụp một bức ảnh làm

kỉ niệm." Nói xong ông lắc lắc máy ảnh trong tay. Tôi cùng ba mẹ đi dạo quanh vườn trường, baba nhờ những sinh viên khác

chụp cho chúng tôi rất nhiều hình, ông nói muốn mang những bức ảnh này

theo mình ra nước ngoài, nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của ông, tôi tuy rằng

nhất thời chưa thể thích ứng với sự thân mật này, nhưng cũng bị lây sự

vui vẻ của ông.

Chúng tôi cùng nhau ăn cơm trưa, tôi cố lấy dũng khí nói với ông ngày mai tôi không thể đến sân bay tiễn hai người được. Vì tôi biết An Bình sẽ đi tiễn, tôi không biết phải đối mặt với chị ấy

như thế nào. Baba có chút thất vọng, nhưng ông vẫn cười nói "Không sao,

sau này ba mẹ sẽ sắp xếp thời gian về nước, hoặc con cũng có thể qua

Thuỵ Sĩ thăm ba mẹ."

Sau đó lái xe tới rước ba mẹ về nhà. Tôi

lang thang bước không mục đích trên đường, không quay về trường, cũng

không nhìn vào các tủ kính trang trí sặc sỡ, tôi cứ thế theo dòng người

bước đi, rồi ngồi nghỉ mệt trên vỉa hè, sau đó lại tiếp tục đi. Nhìn

thấy thế giới quanh mình ồn ào náo nhiệt, nhưng lòng tôi lại rất ngổn

ngang.

Tôi không khỏi lặp đi lặp lại những điều baba đã nói, vẫn không xác định được chính xác cảm giác của mình, đột nhiên tôi thấy

thương ba mẹ mình, tôi có quyền lựa chọn cuộc sống của chính mình, nhưng tôi lại không biết nên đi con đường nào. Nỗi bi ai của con người không

phải là không thực hiện được mục tiêu của mình, mà là không có mục tiêu.

Vừa đi vừa suy ngẫm, suy nghĩ tới lui đã thấy tôi đang đứng

trước cửa nhà trọ, sao đã đầy trời, tôi mệt mỏi không muốn làm gì nữa

cả.

Mặc Vũ cũng đã về nhà.

"Xem ra lễ tốt nghiệp của em rất vui, thật tội cho anh mà, còn tưởng em chỉ có một mình nên định chúc mừng em đây."

"Thật xin lỗi." Tôi bỗng nhiên thấy áy náy, xem ra hắn đã đợi cũng lâu rồi, và cũng vì lòng tôi đã có quyết định.

"Không cần phải nói xin lỗi, mặc kệ em đã ăn tối hay chưa, giờ phải theo anh

đi ăn cơm." Nói xong hắn cố ý làm vẻ mặt hung tợn nhìn tôi.

Tôi

nở nụ cười, "Nhưng em mệt đến nỗi không muốn động đậy gì đây, cũng không muốn ra ngoài, chúng ta gọi nhà hàng đem đồ ăn đến đi."

Tuy hắn không tình nguyện nhưng vẫn gọi điện thoại.

Đó là một buổi tối yên tĩnh, sở dĩ tôi không muốn ra ngoài một vì mệt mỏi

trong người, hai là tôi muốn yên tĩnh ở cùng hắn, cùng hắn tán gẫu.

"Hôm nay ba mẹ em đến trường em, bọn họ đến tham dự lễ tốt nghiệp của em."

Tôi đá đá vào hai chân hắn, hai tay cũng vòng thành vòng ôm, mỗi lần nói chuyện phiếm với hắn, tôi đều tự động tìm một tư thế thật thoải mái.

"À." Hắn khép mắt suy nghĩ, lưng dựa vào sofa, giống như là đang ngủ.

"Thì ra ông là ba ruột của em." Tôi không cần biết hắn có đang nghe tôi nói

hay không, tôi vẫn nói, hệt như đang nói với chính mình, tựa hồ đem

những lời nói sáng ngày thuật lại một lần nữa, cũng muốn xác định lại

tính chân thật của những lời nói đó.

Tôi nói xong không biết đã bao lâu nhưng vẫn không thấy hắn nói gì.

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, mới phát hiện hắn đang chăm chú nhìn tôi.

"Anh nên chúc mừng em song hỉ lâm môn nhỉ, tốt nghiệp đại học, lại cùng người nhà đoàn tụ."

Tôi lắc đầu, "Ba mẹ ngày mai sẽ bay sang Thuỵ Sĩ. Baba muốn em qua đó du học, nhưng em đã cự tuyệt."

"Sao? Em cự tuyệt sẽ không phải vì anh chứ?" Hắn cười cười nói.

"Nếu em nói là vì anh, anh có tin không?" Tôi cười hỏi lại, không đợi hắn trả lời, tôi lại nói tiếp, "Chính em