dại thế hả con, tội tình gì cứ tự
chuốc khổ vào mình. Nghĩ thoáng một chút, mở lòng hướng tới cuộc sống
mới, không tốt hơn ư? Huống hồ, Mục Táp đã là vợ Tống Vực, Tiểu Cảnh là
bạn trai của con. Ván đã đóng thuyền rồi, giữa hai đứa nó còn có thể xảy ra chuyện gì nữa?”
Mục Kiều trở mình, hai mắt mông lung đẫm lệ:“Nhưng con khó chịu lắm
mẹ ạ. Cứ nghĩ tới những chuyện có thể xảy ra giữa hai người họ, là con
không cách nào tha thứ được. Mẹ ơi, con làm sao có thể tiếp tục duy trì
mối quan hệ cùng anh ta?”
Kiều Tuệ Tuệ thở dài, lấy khăn tay lau nước mắt con gái :“Con nên học cách vị tha chút đi. Từ xưa, tình cảm con người vốn phức tạp, con không thể tính toán quá chi li từng thứ một. Hơn nữa, đối với đàn ông, con
không nên quản lí quá nghiêm ngặt. Làm thế sẽ khiến họ cảm thấy mất tự
do, sẽ muốn tháo chạy, và cuối cùng người thương tâm chính là con.”
“Mẹ ơi, con không làm được như mẹ đâu.” Mục Kiều nghẹn ngào,“Con cứ
thích tính toán chi ly đấy, con muốn anh ta chỉ được yêu duy nhất mình
con, không được léng phéng với bất kì người phụ nữ nào khác. Con vĩnh
viễn không chấp nhận tình cảnh giống mẹ và bố. Bố mẹ sống không cần tình yêu, chỉ cần có người bầu bạn bên cạnh đến cuối đời. Con không làm được như thế”
Kiều Tuệ Tuệ lắc đầu, cố gắng tiếp tục khuyên nhủ. Mãi đến khi Mục
Kiều chìm vào giấc ngủ, bà đắp chăn cho con gái, rồi ra khỏi phòng.
Bên tai bà văng vẳng những lời Mục Kiều vừa nói.
“Mẹ à, mẹ đừng tưởng con không biết gì hết mà lầm. Con biết rõ, trong lòng bố luôn nhớ về bà vợ cũ. Chắc mẹ cũng nhớ, lần trước nhà mình sửa
lại phòng, mẹ vô tình ném đi cái hộp gỗ của bố, bên trong hộp lại chứa
hình bà ta. Lúc ấy, bố vội vàng nhào ra cửa, không hề ngại bẩn, khom
mình lục tìm trong đống rác, quyết tâm nhặt lại hộp gỗ. Sau khi vào nhà, bố hung hăng la rầy mẹ, cấm mẹ không được phép đụng vào đồ riêng tư của bố. Còn mẹ thì sao? Chỉ đứng im thin thít chịu đựng cơn thịnh nộ của
bố, không dám hó hé một chữ. Mẹ cần gì phải nhẫn nhịn đến thế? Rõ ràng
là bố dụng tình bất chuyên, sao mẹ không dám đòi lại công bằng cho mình”
Kiều Tuệ Tuệ kéo lại chiếc áo khoác lông dê trên người, chậm rãi đi
xuống lầu. Bà vô bếp, pha cho mình tách trà táo đỏ, cúi đầu thổi thổi
nước nóng.
Bà đâu còn biện pháp khác? Năm xưa, điều kiện kinh tế gia đình bà khó khăn. Nhà bà lúc đó có ba chị em: hai gái một trai, bà lại là chị cả.
Bố mẹ bà quanh năm suốt tháng sống chung với bệnh tật. Người xưa hay có
câu: Chị cả như mẹ. Vì thế, khi bước vào độ tuổi thanh xuân tươi đẹp
nhất của người con gái, cô thiếu nữ Kiều Tuệ Tuệ phải gánh trên vai
trách nhiệm chăm lo, chiếu cố hai đứa em nhỏ. Đồng tiền cô kiếm được đều dồn hết lo cho gia đình, luôn ‘trùm sò’ với bản thân. Đến khi tới tuổi
tính chuyện yêu đương, Kiều Tuệ Tuệ cũng không dám tốn tiền vào việc
chưng diện cho vẻ bề ngoài. Một cô gái có điều kiện kinh tế ở mức trung
bình thấp, ăn mặc lại xuề xòa, hỏi thằng đàn ông nào muốn theo đuổi? Cứ
thế, Kiều Tuệ Tuệ sống cuộc đời lam lũ đến năm hai mươi sáu tuổi. Lúc
đó, em trai cô đòi lấy vợ, trong nhà liền quýnh quáng cả lên. ‘Phép vua
thua lệ làng’, ở vùng nông thôn cô sống đặt nặng tính trình tự, quy định trong nhà, anh chị phải lập gia đình trước, em út mới được phép dựng vợ gả chồng. Bởi vậy, người nhà vội vã thúc giục cô mau mau kiếm một ông
chồng. Vừa vặn có người họ hàng phương xa làm mai cho cô và Mục Chính
Khang. Tuy người đàn ông này từng li dị vợ, nhưng nhân phẩm rất tốt, nên cô ưng thuận.
Sau khi kết hôn, cô và Mục Chính Khang chung sống theo hình thức
‘tương kính như tân’. Anh bận bịu gầy dựng sự nghiệp, cô ở hậu phương
trông nom việc nhà cửa, sống theo phương châm ‘xem chồng là trời’. Hễ là lời anh nói, cô đều răm rắp nghe theo. Cô chưa bao giờ dám dò xét tình
cảm thật sự của anh, cũng không so đo việc anh còn vấn vương người cũ.
Hơn hai mươi năm trôi qua, bây giờ, bà Kiều Tuệ Tuệ đã sớm vô cảm với hết thảy. Bà luôn tự an ủi mình, cố nghĩ mọi chuyện theo hướng đơn
giản, lạc quan nhất. Chồng bà vẫn nhớ mãi không quên người vợ cũ thì thế nào? Dẫu sao bà ta cũng đã chết, người ở bên cạnh ông ấy đến già cũng
chỉ có mình bà. Bà hà tất phải tranh chấp, tị nạnh với người đã mất.
Kiều Tuệ Tuệ nâng tách trà, nhấp một ngụm, rồi lấy tay xoa vuốt trước ngực, nhằm trấn an cảm xúc bất ổn đang mạnh mẽ trỗi dậy. Hiện tại, bà
chỉ có một nguyện vọng, mong Mục Kiều và Cảnh Chí Sâm thuận lợi đi tới
hôn nhân, đừng xuất hiện thêm biến cố nào nữa.
*
Gần đây, công ty của Tống Vực gấp rút chuẩn bị cho buổi đấu thầu hạng mục, nên anh thường xuyên đi sớm về muộn. Ngày nào cũng hơn chín giờ
tối mới về nhà.
Thấy chồng vất vả như vậy, Mục Táp đau lòng khôn xiết. Đêm nào cô
cũng cặm cụi nấu bữa ăn khuya để bồi dưỡng anh. Bởi Tống Vực thích ăn
món ngư thang diện*(Canh cá mặt?), nên cô ưu tiên nấu món này. Quy trình chế biến món ngư thang diện quả thật rất tốn công. Bình thường anh về
nhà, cô chỉ vừa trụng thịt lươn vào nước sôi để hầm nước cốt. Anh phải
chờ hồi lâu, cô mới nấu xong. Sau đó, cô dọn món ăn lên bàn, rồi ngồ