, rồi cầm khăn giấy trong
tay cô, tự mình lau.
“Anh giận à?” Cô hỏi.
Tống Vực ngước mắt, nhìn cô thật sâu, hỏi lại:“Thế em nói thử xem…anh có nên tức giận hay không?”
“Anh…anh..nên giận ạ. Nhưng em mong anh có thể hiểu cho sự bất dĩ của em. Dưới tình huống bị đặt ở thế yếu, phản kháng của em không mấy hiệu
quả.” Mục Táp luống cuống phân bua.
“Vậy tại sao không nói với anh?” Giọng nói Tống Vực lạnh lùng nghiêm
khắc,mang theo cảm giác lạnh lẽo của cơn mưa bên ngoài,“Táp Táp, đây
không phải việc nhỏ.”
Mục Táp tự biết mình sai rồi. Cô dè dặt vươn ngón tay, chọc chọc cánh tay anh, dùng giọng điệu lấy lòng:“Vậy….em hứa sau này, nếu xảy ra
trường hợp tương tự, em sẽ lập tức báo anh hay”
“Em còn dự định có lần sau?” Ngữ khí của anh tức thì chuyển biến xấu.
Mục Táp lắc đầu nguầy nguậy.
Tống Vực đem gói thuốc lá nhét vô ngăn kéo, nói:“Em nói gì, anh đều
tin hết. Anh cũng biết, em khinh thường những việc mờ ám, bất chính. Tuy nhiên, khi tận mắt nhìn thấy những tấm ảnh đấy, với tư cách là chồng
em, anh không thể không tức giận.”
“Vậy làm thế nào anh mới nguôi giận?”
Tống Vực vươn tay, chuẩn bị búng thật mạnh lên trán cô. Mục Táp theo
phản xạ liền né tránh. Anh cười, vờ nghiêm mặt bảo không được trốn, rồi
búng một cái thật nhẹ.
Mục Táp sờ sờ trán mình, lại hỏi:“Chẳng biết ai theo dõi em, và chụp những tấm ảnh đó với mục đích gì?”
Tống Vực ngẫm nghĩ, đáp:“Tạm thời anh cũng không biết là ai. Nhưng mà vài năm gần đây, trên thường trường, Tống gia chúng ta đắc tội không ít người. Vì thế, rất nhiều kẻ có động cơ làm việc này. Chiêu trò hôm nay
của kẻ đó rất nhàm chán, không có lực sát thương, hệt như một trò đùa
rỗi hơi.”
“Mẹ có vẻ tức giận lắm, em nên làm gì hả anh?” Mục Táp bất đắc dĩ hỏi.
“Em đừng lo. Về phía mẹ, cứ để anh giải quyết.” Anh nói,“Tính mẹ dễ giận dễ quên, la rầy một trận là ổn .”
“Vậy anh thì sao? Anh thật sự không tức giận nữa?”
“Anh?” Tống Vực bỗng nhiên áp sát mặt cô, đôi mắt thâm sâu, cười như
không cười,“Em đừng hòng, anh không phải là kiểu người dễ bị dụ đâu.”
“Vậy em cần làm gì, thì anh mới hết giận?”
“Tự em suy nghĩ đi. Nghĩ xem anh thích gì, việc gì có thể khiến anh
vui vẻ.” Âm cuối của anh thoáng nâng cao, hàm chứa ý vị khó đoán.
Mục Táp vắt óc suy nghĩ, rốt cuộc thứ gì mới có thể khiến anh vui vẻ? Nấu món ngon cho anh ăn? Giúp anh tắm rửa, mát xa? Trừ hai thứ này ra,
hình như chả còn gì cả .
Sự thật chứng minh, Tống tiên sinh không phải là kiểu người dễ dỗ
dành. Mấy ngày tiếp theo, biểu hiện của Mục Táp hết sức tích cực. Mỗi
ngày, cô nấu bàn ăn thịnh soạn chẳng kém bữa tiệc lớn, năng giúp anh xoa bóp, cạo râu. Lúc anh đọc sách, cô chủ động rót nước pha trà. Khi anh
cần kí văn kiện, cô lập tức mở nắp bút máy, rồi dâng tận tay anh. Mỗi
sáng anh đến công ty, cô xông xáo giúp anh mặc áo khoác, thắt caravat.
Ngoại trừ thời gian làm việc, cô thật sự biến thành nha hoàn tận tâm tận lực săn sóc hoàng đế Tống Vực, gắng công phục dịch để anh cảm thấy
thoải mái, dễ chịu.
Đương nhiên, sự phục vụ của cô, bao thầu luôn trên giường.
Mấy tối gần đây, biểu hiện của Tống tiên sinh gói gọn trong tám chữ: nhu cầu vô độ, kích tình tứ tung.
Trong sách hay nói, cảm xúc chân thật của đàn ông thường bộc lộ trực
tiếp thông qua phương diện đó. Đây quả thật là một chân lí. Giống như
đêm qua, Tống Vực đè cô trên sô pha, đoạn chuyển vào toilet, nghỉ ngơi
một lúc thì kéo nhau ra cửa sổ, anh bảo vừa làm vừa…. hóng mát (=.=),
cuối cùng, kết thúc trên chiếc giường king size. Mục Táp được dịp thể
nghiệm tinh lực dồi dào của anh, đồng thời thấm thía đủ….sự bất mãn của
anh đối với những tấm ảnh.
Sau, toàn thân Mục Táp nhễ nhãi mồ hôi, nằm rúc trong lòng anh, nhẹ nhàng vuốt cằm anh:“Hóa ra anh nhỏ mọn đến vậy.”
Anh cầm cổ tay cô, đặt lên môi cắn cắn. Gương mặt vẫn chưa tan hết vẻ lười nhác, anh phụng phịu nói:“Vì thế em nên cẩn thận đấy, đừng dại dột đắc tội với anh.”
Giây tiếp theo, anh mạnh mẽ xoay người, đặt Mục Táp dưới thân, dúi
đầu vào cần cổ mảnh dẻ, hai ngón tay thuần thục trượt xuống dưới, len vô đường hầm nhỏ hẹp, rồi đột ngột nhấn sâu vào, khiến cô thần hồn điên
đảo.
Giọng nói khàn đục vang sát bên tai cô:“Đừng mong qua cửa dễ dàng như thế, em nghĩ anh dễ dụ lắm ư?”
*
Chớp mắt lại đến cuối tuần, Tống Vực theo thường lệ bận bịu ở công
ty, Mục Táp chuẩn bị ‘bữa ăn tình yêu’ đem đến cho anh, vừa vặn gặp lúc
phó phòng thị trường Ngưu Nhiên thông báo tin vui của bản thân.
Anh chàng Thượng Minh mếu máo thở dài :“Em thật sự muốn đi ‘chống
lầy’ ư? Giời ơi, anh biết làm sao đây. Không phải ngày trước chúng ta
từng hứa hẹn, nếu mai này tận thế, hoặc phát sinh nguy cơ sinh hóa,
cương thi xâm chiếm địa cầu…lúc ấy, trên thế giới chỉ còn anh và em, em
sẽ nguyện ý lấy anh, nguyện ý sinh con cho anh ư? Sao giờ em lại nhẫn
tâm chơi trò nuốt lời? Ngu Nhiên hỡi Ngu Nhiên, sao em nỡ vội lấy
chồng?”.
Ngu Nhiên lườm anh chàng một phát:“Em không nuốt lời đâu nhé. Nếu một trong những tình huống kia xảy ra, em sẽ lập tức gả cho anh. Thế nhưng
quá đáng tiếc, hiện tại thế giới sống t
