Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324941

Bình chọn: 9.5.00/10/494 lượt.

rồi, còn chọn chi cho mệt.

Tuy trong lòng nghĩ thế, nhưng ngoài mặt, chị ta vẫn ngoan ngoãn chọn một chiếc lắc tay, ngọt ngào nói cảm ơn bà Tống, vờ hài lòng đeo vào.

Tống Vực ăn xong món bánh hạnh nhân, dùng khăn ăn cẩn thận lau mười

ngón tay. Ngồi thêm một lát thì anh ngước mắt nhìn đồng hồ, bảo không

còn sớm nên mình phải về.

“Hay đêm nay cậu ở lại đi.” Mạc Tử Tuyền nhân cơ hội nói,“Ở khách sạn làm sao thoải mái, thuận tiện như nhà mình được?”

“Không được. Tôi phải về xử lí công việc.” Tống Vực tạm biệt bà Tống, sải bước đến cửa.

“Chị tiễn cậu.” Mạc Tử Tuyền cũng đứng dậy đi theo.

Một trước một sau ra khỏi phòng khách, lát sau Mạc Tử Tuyền đuổi lên

trên, đi song song với Tống Vực, cười nhạt:“Em đâu phải hổ cái, sao anh

cứ trốn em như trốn tà thế? Thậm chí nhát đến mức ngay cả nhà cũng không dám về.”

Bước chân Tống Vực vẫn trầm ổn, áo khoác vắt trên khuỷu tay, cứ đi

thẳng một đường không hề quay đầu. Ngọn đèn trên cao hắt ánh sáng xuống

thân người cao to của anh, đẹp đến không chân thật.

Mạc Tử Tuyền tăng tốc độ, đi sát người anh, huých nhẹ cánh tay anh,

chậm rãi dò la:“Xem ra anh có vẻ yêu thương cô vợ sắp cưới của mình.”

Tống Vực bước chậm lại, nghiêng đầu, tầm mắt bao khắp khuôn mặt xinh

đẹp của Mạc Tử Tuyền, lẳng lặng cười. Ánh sáng ngọn đèn nhuốm vào đôi

mắt anh, như muốn câu hồn đoạt phách Mạc Tử Tuyền, anh vặn lại:“Có thằng đàn ông nào không yêu thương vợ của mình không. Chị dâu rãnh quá đến

nói mấy chuyện nhảm nhí à?”

“Chỉ thương một mình cô ta thôi hả?” Mạc Tử Tuyền ‘gặp chiêu phá

chiêu’, tươi cười chào đón. Chị ta nhón mũi chân, tay sờ soạng cổ áo

Tống Vực, cặp mắt lúng la lúng liếng, trắng trợn đưa tình với người đàn

ông ngạo nghễ đối diện.“Thỉnh thoảng chia cho em một chút được không?”

Nói đoạn, môi chị ta chu ra, ép xuống cổ áo Tống Vực, cho đến khi

trên cổ áo trắng tinh in dấu son môi diễm lệ, chị ta mới hài lòng thả

ra.

Tống Vực lạnh lùng xem hết trò diễn của chị ta, miệng cười châm biếm, vẻ mặt thâm sâu khó đoán. Anh thong thả rút khăn tay trong túi áo, chùi sạch dấu son môi dơ dáy, rồi xoay người bước đi, không hề lưu luyến.

Mạc Tử Tuyền đứng chôn chân tại chỗ, hai tay khoanh trước ngực, nụ

cười đã bay biến. Chị ta ý thức được, sự khiêu khích của chị ta triệt để vô dụng với Tống Vực. Anh ngay cả tức giận cũng lười, hoàn toàn không

để hành động của chị ta vào mắt.

Tựa như chị ta là một kẻ vô lại bẩn thỉu.

Mục Táp bắt đầu nấu nhiều món ăn đa dạng hơn cho Tống Vực. Cô thường

mua nhiều nguyên liệu tươi sống, đặc biệt là rau củ xanh tươi, hễ rãnh

là thử nghiệm những món rang xào mới, còn dụng tâm mua quyển sách chuyên dạy nấu các món canh ngon bổ. Đối với việc này, Kiều Tuệ Tuệ hay cười,

ghẹo cô đã chuẩn bị sẵn tâm thế để làm vợ người ta. Lục Tây Dao thì dẫu

môi phát biểu, cậu vẫn chứng nào tật đấy, ngựa quen đường cũ, đi theo

con đường của Cảnh Chí Sâm.

Cũng khó trách Lục Tây Dao nói như thế, cô ấy chính là ‘nhân chứng’ duy

nhất cho quá trình cô theo đuổi Cảnh Chí Sâm suốt bốn năm.

Có đoạn thời gian Cảnh Chí Sâm vì bận bịu công việc, ăn uống thất thường dẫn tới viêm dạ dày. Bác sĩ dặn dò anh ta phải ăn chú ý cách ăn uống,

một ngày ba bữa đúng giờ giấc, hơn nữa, chỉ được ăn thức ăn nhẹ. Nhưng,

một người đàn ông độc thân sống tùy tiện đã quen, sao có thể đột nhiên

đi vào khuôn khổ, nên anh ta vẫn tiếp tục theo thói quen cũ, rãnh lúc

nào ăn lúc nấy, chay mặt đều dùng xả láng. Lúc đó, Mục Táp vô cùng lo

lắng, sau xung phong làm nhiệm vụ nấu bữa trưa cho anh ta, món ăn thay

đổi suốt sáu ngày trong tuần. Buổi sáng gà còn chưa gáy, cô đã lồm cồm

bò dậy, lụi hụi trong bếp đến mệt lả người, tuy vậy, nhưng cô vẫn vui vẻ chịu đựng.

Có điều, món ăn cô làm không hợp khẩu vị Cảnh Chí Sâm. Mỗi lần anh ta ăn rất ít, vả lại, anh ta xả giao nhiều, giữa trưa thường có khách hàng hẹn anh ta ra quán ăn đối diện công ty dùng bữa, tiện thể uống lai rai

vài ly bia. Do đó, đồ ăn cô làm thường xuyên bị ế, anh ta chẳng buồn

động đũa, cứ vứt chúng ở một xó nào đấy, chờ đến khi tan việc thì dùng

vẻ mặt áy náy trả lại cô, ngần ngại nói:“Táp Táp, sau này đừng tự đày

đoạ bản thân như vậy, anh có thể tự lo liệu bữa ăn của mình.”

“Thế à?” Mục Táp vừa nói chuyện điện thoại, vừa nghiên cứu sách nấu

ăn, nhoẻn miệng cười,“Dù sao dạo này tớ cũng rãnh, trau dồi tay nghề nấu nướng cũng tốt.”

“Đừng đánh trống lảng nha cưng.” Lục Tây Dao nói,“Cậu hiểu ý tớ mà.

Chỉ cần cậu quan tâm đến người đàn ông nào, thì sẽ moi hết tim gan, rút

cạn máu để đối đãi với người ta, chẳng bao giờ chịu chừa đường lui cho

mình!”

“Thế thì có gì không tốt ?” Mục Táp hỏi lại,“Hơn nữa, Tống Vực không phải là Cảnh Chí Sâm, hai người ấy hoàn toàn khác biệt.”

Anh là đối tượng kết hôn của cô. Phụ nữ đối tốt với ông xã tương lai của mình có gì không hay?

“Giời ạ, chưa gì đã bênh người ta rồi kìa. Tớ hỏi nè Táp Táp, cậu

động lòng với anh ta rồi phải không?” Lục Tây Dao ‘tra khảo’,“Hay thích

luôn rồi?”

Mục Táp lấy tay quệt mũi, cười khẽ, thản nhiên thừa nhận:“Nói thế nào nhở, tuy anh ấy khác xa đối


XtGem Forum catalog