c Táp chỉ hộp thức ăn trong tay anh,“Em làm
món gà viên, phi lê cá nướng xiên, canh dưa nấu rong biển và salad
rau.”
Anh nhíu mày, cười nhận xét:“Nhiều món quá.”
Trước khi tới đây, Mục Táp đã ăn một bát cơm rang, bụng còn no căng.
Nhưng cô vẫn ngồi xuống cùng dùng cơm với anh. Mục Táp phát hiện dáng vẻ khi ăn của anh cũng rất đẹp mắt, không há to mồm ăn nhồm nhoàm, hay vừa ăn vừa hì hục uống nước, cũng không ra vẻ ta đây quý phái, đúng chất
quý tộc dùng cơm. Tốc độ ăn của anh vừa phải, nhai nuốt kĩ càng, lâu lâu nhấp nhẹ ngụm trà. Động tác lưu loát sạch sẽ, tuyệt đối không để rơi
rớt cơm.
“Vị được không anh?” Cô chỉ đĩa gà vo viên mà anh đã ăn được sáu viên.
“Hương vị không tệ.”
“Còn món cá?”
“Tuy da cá hơi bị cháy xém nhưng thịt tươi ngon. Tạm ổn.”
“Còn canh?”
“Canh hơi mặn, lần sau nhớ bỏ ít muối thôi .” Anh ăn ngay nói thật.
Mục Táp tay chống cằm, ngắm nhìn tướng ăn ưu nhã của anh, tựa như
đang thưởng thức cảnh đẹp ý vui:“Đã lâu em không xuống bếp, không tránh
khỏi bị lục nghề, thể nào cũng thua xa chị dâu anh. Thôi thì anh cố gắng dùng vậy.”
Anh nâng mắt, đôi con ngươi đen thẫm nhìn cô đăm đăm, khoé miệng hơi
nhếch, thoạt nhìn có vẻ đang cười. Anh gắp miếng salad cà chua đưa tới
môi cô. Cô hé miệng cắn, vị nước ngọt lan tràn trong từng kẽ răng. Một
giọt nước cà chua nhỏ xuống bờ môi dưới. Cô chưa kịp chùi, tay anh đã
vươn tới giúp cô lau sạch, rồi anh tự nhiên ăn tiếp cơm của mình.
Cơm nước xong xuôi, cô pha cho anh một ly hồng trà. Lúc cô bưng trà lên thì thấy anh đang mở gói thuốc lá.
“Anh vừa ăn cơm xong đã hút thuốc?” Cô buột miệng hỏi.
Ngón tay anh đang rút điếu thuốc, nghe cô nói vậy, bèn nhét điếu thuốc vào lại gói, gật đầu:“Đây là thói quen.”
Cô đi qua, đem ly trà nóng đặt trên bàn, thuận miệng hỏi:“Anh nghiện thuốc lá à?”
Tống Vực nhịp nhịp đôi chân, ngẫm nghĩ và nói:“Có lẽ vậy. Thời đại
học anh giao lưu với đám bạn ngỗ nghịch, nên tập tành hút thuốc, sau này muốn cai cũng khó. Hơn nữa, anh làm công việc này, nhiều khi gặp áp lực lớn, thời gian làm việc không cố định, không hút thuốc thì thấy khó
chịu.”
“Hút thuốc không tốt cho sức khoẻ, anh nên giảm bớt đi.” Cô khuyên
một câu rất thông thường. Mục Táp không hi vọng anh sẽ nghe theo ý mình, dẫu sao cai thuốc lá cũng là một trong những chuyện khó khăn nhất đời.
“Ừ.” Anh thoải mái gật đầu, cầm ly trà cô pha, nhấp một ngụm.
Bọn họ ngồi đối diện, tự nhiên tiến tới giai đoạn tìm hiểu đối phương.
Gần đây, Mục Táp luôn hiếu kì về con người Tống Vực, song cô không có gan hỏi thẳng:“Lúc anh 19 tuổi đã là một ông chủ đầy quyền lực, nắm giữ trong tay khối tài sản khổng lồ, khi ấy anh có cảm giác gì?” hoặc “Năm
đó anh vì nguyên nhân gì mà đánh người ta đến mức tàn phế. Có phải giống như lời đồn, là do tranh chấp người đẹp?”…..Không được, hỏi những câu
như vậy… có vẻ không được lễ phép. Quan hệ của bọn họ chưa thân thiết
đến mức ấy. Cứ để quan hệ giữa họ phát triển một cách tự nhiên, không
nên miễn cưỡng gò ép
Thần trí cô đương phiêu diêu, anh bỗng nhiên mở miệng, giọng nói trầm bổng du dương
“Trước kia, em từng yêu đương với ai chưa?”
“……” Mục Táp ngơ ngác một lúc, sau thành thật khai báo: “Một lần ở
trung học, thời đại học thì không. Sau khi ra trường….yêu đơn phương có
được tính không ạ?” Cô từng yêu đơn phương Cảnh Chí Sâm bốn năm.
Anh nghe vậy thì nở nụ cười, ngón tay miết theo đường cong miệng ly,
hoà vào làn khói nóng lan toả lượn lờ: “Em còn ngây thơ lắm.”
Mục Táp muốn hỏi lại vậy anh thì sao, song anh đã nhanh chóng chuyển
sang đề tài khác:“Ở cùng anh, em có cảm giác gì, có điểm nào không được
thoải mái hay không?”
“Không có.” Cô phát hiện ánh mắt anh ẩn chứa ý cười, do dự bổ sung thêm,“Ít nhất cho đến giờ thì không.”
Anh gật đầu, lại hỏi:“Anh và đối tượng kết hôn lý tưởng của em, có nhiều chênh lệch không?”
Vấn đề này quả thật khiến cô khó xử. Kì thực, khỏang cách chênh
lệch….khá lớn. Cô luôn có cảm tình với tuýp đàn ông giống Cảnh Chí Sâm,
lịch lãm nho nhã, đối xử thân thiện với phụ nữ, luôn đem đến cho người
xung quanh làn gió xuân man mát. Còn Tống Vực… cô luôn cho rằng, bất
luận vẻ ngoài anh hiền hoà cởi mở bao nhiêu, nhưng sự lạnh lùng, ngạo
mạn đã thấm vào tận xương tuỷ, loại người như vậy rất khó thân cận.
“Không sao hết.” Anh không làm cô khó xử,“Phần lớn đối tượng kết hôn
với chúng ta, rất khác so với hình mẫu mà ta tưởng tượng. Có lẽ sau khi
hai ta chung sống, sẽ dần phát hiện những ưu điểm khác của đối phương.”
Mục Táp gật đầu.
Ý cười vẫn không giảm nơi khoé môi Tống Vực, anh đứng dậy, đi vào
phòng nhạc, rút ra một cái đĩa, nhìn cô và nói:“Đây là sở thích của anh, cùng nghe nhé.”
Những giai điệu của tiếng đàn piano cổ điển chậm rãi vang lên. Tuy Mục Táp không biết đây là bản nhạc gì, nhưng nghe êm tai lắm.
“Nhạc của Shostakovich*.” Anh cúi người, điều chỉnh thanh âm, nhỏ giọng giới thiệu.
* tên thật là Dmitri Dmitriyevich
Shostakovich là một nhà soạn nhạc Nga thời Liên Xô và một trong những
nhà soạn nhạc nổi tiếng nhất của thế kỷ 20.
Cô “Ừm” một tiếng…… Thật ra anh có gi
