sẽ
chiếm lĩnh toàn bộ quá khứ, hiện tại và tương lai của người mình yêu,
ích kỉ không muốn chia sẻ với bất kì ai khác. Hiện tại, Mục Táp thừa
nhận, cô đang ‘lội bì bõm’ trong giai đoạn ấy. Cô hoang tưởng Tống Vực
chỉ yêu thương, đối tốt với mình cô, huyễn hoặc anh là người đàn ông của riêng cô. Sau khi kết hôn, chính sự chung sống vui vẻ, hòa hợp đã vô
tình tạo cho cô ảo giác, giữa hai người không tồn tại khoảng cách tình
cảm, anh thuộc về cô một cách trọn vẹn nhất.
Giờ đây, cô dần ý thức được, những thăng trầm chìm nổi, những quang
vinh thất bại, cũng như tình cảm quá khứ…. Những thứ ấy đã trở thành máu thịt trong sinh mệnh của anh. Hơn nữa, giữa cô và chúng triệt để bị anh tách biệt. Cô chua chát chấp nhận sự thật, dĩ vãng anh đã đi qua, cô vô pháp can dự. Anh cố tình khóa chặt cánh cửa nơi sâu thẳm tâm hồn, dẫu
cô cố gắng rất nhiều, thì cũng như dã tràng xe cát biển Đông, nhọc nhằn
mà chẳng nên công cán gì.
Cô vốn tưởng ở cùng anh không khó, chỉ cần cô đừng quá tham lam, cứ
lờ đi quá khứ, thỏa mãn với hiện tại là ổn. Song, khoảnh khắc nhìn thấy
anh tốc váy Mạc Tử Tuyền, cô chợt phát hiện, đó là nhiệm vụ bất khả thi.
Cô càng yêu càng chìm đắm, trong tiềm thức, cô luôn khao khát anh đáp lại tình cảm của mình – một tình cảm đơn thuần, không pha lẫn chút tạp
chất.
Nhưng hiện giờ, cô chân chính nếm mùi thất vọng.
Cô đã sớm phán đoán, chuyện những tấm ảnh có dính líu đến Mạc Tử Tuyền. Sở dĩ cô không truy vấn, vì cô tin tưởng câu nói: anh sẽ phái người đi điều tra, em đừng lo lắng quá. Bởi tín nhiệm anh, nên cô an tâm phó thác mọi việc cho anh. Nào ngờ……
Tài xế chở cô tới bờ hồ. Cô xuống xe, đến ngồi ghế đá, vừa ngắm cảnh sông nước mênh mông vừa run run siết chặt dây túi xách.
Vài ngày trước, khi ánh nắng ban trưa sưởi ấm mùa đông, cô còn cảm
thấy vô vàn hạnh phúc, vì mùa đông năm nay có anh bên cạnh. Nhờ anh, cô
biết được vị ngọt của tình yêu. Ai dè, chỉ qua chớp mắt ngắn ngủi, vị
ngọt tình yêu lặn mất tăm mất tích. Hóa ra, cảm xúc con người thất
thường hơn cả thời tiết thiên nhiên.
Cô cong lưng, nhặt hòn đá nhỏ, ném mạnh xuống hồ. Hồ nước vẫn thâm sâu, không một tia sóng gợn, phớt lờ động thái của cô.
Đã lâu, tinh thần cô chưa sa sút đến mức này. Trái tim cô như bị bàn tay vô hình bóp chặt, đau điếng hồn!
Ngay tại giây phút này, cô hận anh biết mấy. Hận đến độ không muốn
gặp lại anh, không muốn cùng anh nói chuyện. Cô nghĩ, cô và anh cứ thế
chia tay đi, vĩnh viễn đừng trùng phùng.
Tâm trạng cô hệt như trước đây. Tan học, cô lang thang khắp mọi nẻo
phố phường, tận đến khi trời sụp tối, cô mới đón chuyến xe buýt cuối
cùng, đi về nhà với tâm trạng vô cùng bất đắc dĩ.
Gó thổi ào ào, táp vào khuôn mặt, cô cúi đầu tránh những cơn gió
lạnh, vẫn bần thần ngồi đấy, cả người phờ phạc đối diện cảnh hồ.
Dòng người tấp nập qua lại như mắc cửi, đa phần đều lơ đễnh liếc nhìn cô một cái. Cô tựa hồ đóng băng trên ghế, mặc kệ bên tai lãng đãng
tiếng gió thổi, văng vẳng tiếng còi xe, lao xao tiếng cười, tiếng chuyện trò hưng phấn……
Đương lẻ loi giữa dòng người vội vã, cô chợt nhận ra, quanh cô, thế
giới vẫn vận hành như cũ. Dẫu tâm trạng cô có tệ hại đến đâu, thì thế
giới vẫn quay, mọi người vẫn tiếp tục với cuộc sống riêng của họ. Chỉ
mình cô, ngu ngốc ngồi bất động, đơn độc khổ sở.
Ông Mục Chính Khang ngồi thêm một lúc rồi về. Trước khi về, ông dặn
dò Mục Táp đừng để bụng đói, đã có sẵn thức ăn trên bàn, cô bỏ tí thời
gian hâm nóng là dùng được ngay.
Toàn thân Mục Táp rệu rã, bơ phờ. Rửa mặt xong, cô chui lên giường
ngủ. Nguyên đêm, cô mộng mị những thứ linh tinh, trằn trọc trở mình suốt . Trời tờ mờ sáng, Mục Táp đã mở mắt thao láo. Cô lấy tay day day mi
tâm nhức buốt, không tài nào nhớ nổi mình đã mơ thấy gì.
Cô hâm nóng chè đậu đỏ và cơm nắm hoa mai, ăn tạm bữa sáng lót dạ, rồi cầm túi xách, đi bộ tới công ty.
Nhiệt độ hôm nay thấp hơn hôm qua hai độ. Đôi tay Mục Táp run cầm
cập, vội nhét vô túi áo khoác bành tô. Cô cúi thấp đầu, dúi quá nửa
khuôn mặt trong chiếc khăn quàng cổ, chậm rãi sải những bước chân trên
phần đường dành cho người đi bộ. Đi ngang qua cửa hàng bán hoa, đúng lúc cô trông thấy người chở hàng bắt đầu dỡ hoa xuống. Rừng hoa muôn hồng
nghìn tía đang khoe sắc tỏa hương. Nhiều đóa hoa mơn mởn những giọt nước trong trẻo, sáng lóa, tạo cảm giác tươi mát tự nhiên, khiến lòng cô xốn xang, ánh mắt luyến lưu không dời.
Trước cửa công ty, Mục Táp vừa đi lên bậc thềm đá, bên tai chợt
truyền đến tiếng bước chân phiêu diêu tựa gió. Cô chưa kịp lấy lại phản ứng, người đằng sau đã áp sát. Làn hơi thở quen thuộc lượn lờ quanh gáy cô. Tống Vực nhanh như chớp túm chặt cổ tay cô.
“Táp Táp.” Anh nói,“Nể tình anh chờ em đã lâu, em hãy nghe anh nói vài câu, được chứ?”
Cô quay người, ngẩng đầu quan sát anh. Ngoại trừ ánh mắt hơi ảm đảm,
mệt mỏi, thì những thứ khác vẫn hoàn hảo, chỉn chu như mọi ngày. Bộ tây
trang lịch lãm phối cùng caravat hợp màu, chuẩn tông. Áo sơ mi bên trong trắng tinh sạch sẽ, không tí nếp nhăn. Thoạt nhìn, tinh thần anh vẫn
minh mẫn, sáng láng.