Cô đến công an phường làm thủ tục. Anh công an ngạc
nhiên khi gặp lại cô: “Sao lại là cô?”.
Gia Ưu cười gượng, đừng nói là anh công an nghĩ không
ra, ngay bản thân cô cũng thấy quá lạ lùng. Trong vòng một tháng cô đến công an
phường và bệnh viện mấy lần liền. Còn nhiều hơn cả tổng số lần cô đi trong 26
năm qua.
Anh công an không yên tâm, khe khẽ dặn cô: “Có thời
gian cô nên đi chùa thắp hương”.
Gia Ưu chợt nghĩ, nếu anh công an này biết mình đi
thắp hương xong mất ngay chồng, không hiểu anh ấy còn khuyên như vậy nữa không.
Ra khỏi công an phường, Gia Ưu vừa đi vừa lấy các thứ
trong túi ra xem, lần chần không chịu đi nhanh. Thiếu Hàng đi đằng trước không
có ý đợi cô, anh lạnh lùng, dứt khoát bước vào trong xe.
Cô đã tìm được một thứ ở trong túi ấy, nắm chặt nó
trong lòng bàn tay. Lúc nãy vì nó mà cô mới
quên mình vật lộn với kẻ lưu manh Giờ nghĩ lại cũng thấy may là hắn ta chưa manhđộng,
nếu không bị đâm một nhát giờ này liệu cô còn sống được không?.
Ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt nghiêng nghiêng lạnh
lùng của anh, cô ngập ngừng mãi rồi mới bước lên xe. Xe không bật điều hòa nóng
nên cô rùng mình vì lạnh. Thiếu Hàng cảm nhận được
điều ấy liền điều chỉnh kính lên. Cô vội ngăn anh: “Cứ mở đi ạ,
em không lạnh”.
Anh biết thừa cái kiểu nói một đằng nghĩ một nẻo của
cô nên cởi áo khoác đưa cho cô mặc.
“Em không cần. Anh cứ mặc vào đi kẻo lạnh”. Cô từ
chối.
Anh lạnh lùng cất tiếng: “Mặc vào đi”.
Cô đờ người ra rồi lặng lẽ khoác áo lên người.
Thiếu Hàng lái xe đưa cô về khu biệt thự Ấn tượng ban
mai. Suốt đường đi không khí rất ngột ngạt, hai người như đang cố tình ngầm thi
gan nhau, chẳng ai chịu lên tiếng trước.
Xe dừng ở dưới lầu, hai người vẫn chưa nói với nhau
câu nào. Bầu không khí khó xử khiến cho cơ thể họ như đông cứng lại.
Không biết khoảng bao nhiêu lâu trôi qua thì chuông
điện thoại của anh reo vang. Anh liếc mắt nhìn điện thoại. Trong lúc anh đang
định bấm nút nghe thì cô bặm môi lại rồi vội vàng nói: “Anh cứ nghe điện thoại
đi. Em đi lên đây...”.
Đúng lúc cô mở cửa xe ra thì một sức mạnh nào đó đã
kéo cô giật trở lại, điện thoại rơi xuống dưới ghế vẫn đang đổ chuông. Anh
chẳng buồn để ý đến những điều đó, nâng khuôn mặt cô lên và hôn ghì lấy. Đôi
môi lạnh cóng, nhưng hơi thở nóng hôi hổi và gấp gáp cho thấy sự bình tĩnh, ung
dung của anh trước đó chỉ là giả
tạo.
Với sức mạnh ấy thì sự chống đối yếu ớt của cô chẳng
có tác dụng gì. Nước mắt cô trào ra, mọi ấm ức trong lòng khiến cô thở không ra
hơi. Mọi dồn nén lâu nay đứt phựt như sợi dây đàn ở trong
lòng cô.
Môi cô đang bị anh ngấu nghiến, nhưng vẫn nghe thấy
tiếng khóc từ trong cổ họng của cô.
Bỗng nhiên Thiếu Hàng đẩy cô ra, ánh mắt nhìn cô sâu
thẳm đầy đau khổ, rồi gào lên như núi lửa tuôn trào: “Tại sao lần nào em cũng
không biết đúng sai là gì, không biết tiến lùi là sao?”.
Gia Ưu sững người lại, mắt rưng rưng lệ và cứ thế ngồi
thút tha thút thít.
“Trì Gia Ưu, anh
chịu đủ lắm rồi. Tại sao em chẳng chịu suy nghĩ gì cả cứ
làm những việc không đâu vào đâu thế?. Túi mất rồi thì cho mất chứ
làm sao? Có gì to tát để bất chấp cả tính mạng mình như thế?. Em để ý cả việc
lũ chó mèo sống chết ra sao, rồi cả Đàm Áo sống hay chết em cũng muốn nhúng tay
vào...”. Anh ngừng lại, mãi sau mới thốt lên đau đớn: “Trì Gia Ưu, đến
bao giờ em mới chịu quan tâm đến sự sống và cái chết của anh hả?”.
Cô lao ra khỏi xe với khuôn mặt còn đẫm
nước mắt chưa kịp lau khô.
Phần nhọn của chiếc nhẫn bạch kim làm tay cô nhói
đau. Nỗi đau ấy dường như đi từ lòng bàn tay cô lan tỏa
đến tận trái tim.
Cô ở trong phòng đọc sách đến quá nửa đêm, đôi mắt
sưng mọng trông thật đáng thương.
Chả trách anh ấy đã quên đi con
người của Trì Gia Ưu. Thực ra cô đã
thay đổi, trước đây cô có bao giờ khóc nhiều như vậy đâu. Hóa ra tình yêu thực
sự có sức mạnh làm con người ta thay đổi.
Lên giường, vẫn như mọi hôm, cô với hộp nhạc gỗ để ở
đầu giường đưa lên tai lắng nghe giọng hát nhẹ nhàng, du dương.
Cô buộc lại tóc rồi đứng dậy đi vào trong bếp hâm cốc
coca nóng. Gió ở bên
ngoài thổi xào xào, cành cây ngân hạnhở bên ngoài
cửa sổ chao nghiêng theo gió.
Cầm cốc ra cạnh cửa sổ đứng nhìn cảnh vậy tĩnh lặng ở
bên ngoài, tâm trạng cô rầu rĩ.
Bỗng ánh mắt cô dừng lại...
Xe của Thiếu Hàng vẫn đỗ ở đấy!
Cô thụt lùi vài bước và chạy đi tìm điện thoại bấm số gọi
cho Thiếu Hàng: “Anh vẫn chưa đi à?”.
Giọng anh chán nản vang lên: “Anh đi hay không liên
quan gì đến em?”.
Gia Ưu run cầm cập, vội cầm
lấy chiếc nhẫn để ở dưới gối:“Không đi thì anh lên đây đi. Đi thì thôi khỏi
phải lên”.
Điện thoại bỗng vang lên tiếng
tút tút của máy bận. Anh đãgác máy.
Cô chạy ra nhìn xuống dưới, anh đã khởi động xe. Cô
bực mình ném luôn chiếc nhẫn vào trong gầm giường. Nhưng chưađầy chục phút sau
cô lại lổm ngổm bò xuống dưới tìm.
Đúng lúc bước vào nhà, nhìn thấy bàn tay bị đau của cô
thò vào gầm giường mò mẫm cái gì đó, Thiếu Hàng chau mày hỏi: “Em
đang làm gì thế?”.
Cô giật bắn mình, nhìn anh tức giận nói: “Không phải
anh lái xe đi