ra
quẹt. Bỗng nhiên mắt cô sáng lên vì nghĩ ra một việc, về đến nhà cô lục ngăn
kéo một hồi và tìm được hóa đơn thanh toán của ngân hàng. Cô lên mạng kiểm tra,
nhập số thẻ và mật mã của anh vào...
Kiểm
tra chi tiết giao dịch và quả nhiên cô đã tìm ra được manh mối. Có vài khoản
chi gần đây đã nói rõ được địa điểm quẹt thẻ.
Nhìn
thấy địa điểm cô ngẩn người ra, sau rồi cô vỗ mạnh vào đầu mình tự trách sao
mình không nghĩ ra nơi ấy nhỉ!.
Cô tìm
gặp ông Niên xin nghỉ phép dài ngày, ông Niên cười mà chẳng biết phải làm sao,
chỉ nói: “Cậu ấy đi rồi, đến giờ cô cũng đòi đi nốt. Ôi sao tôi làm sếp mà xúi
quẩy thế này chứ. Gặp đúng vợ chồng cô cậu”.
“Em
phải giải quyết xong việc cá nhân mới tập trung vào làm việc được ạ”. Cô trả
lời rành mạch.
“Đã đặt
khách sạn chưa?”.
“Dạ
chưa, tối đến nơi đặt cũng được ạ”.
“Để anh
giới thiệu cho một khách sạn nhé. Đảm bảo em sẽ hài lòng”, ông Niên nói: “Chủ
khách sạn ấy là chỗ thân quen của anh. Em cứ đến đó nghỉ đi”.
Sau đó
ông nhắn địa chỉ vào điện thoại của cô.
Một lần
nữa đặt chân đến thành phố ven biển này, chỉ cách nhau vài tháng ngắn ngủi
nhưng tâm trạng cô khác hẳn.
Lần trước
là đi chơi cùng anh, trong lòng cô vẫn chất chứa một bí mật lớn không có lời
giải. Còn giờ đây cô chẳng còn kiêng dè.
Gia Ưu
đi tìm khách sạn mà ông Niên cho, nhanh chóng tìm được “Khách sạn ánh nắng chan
hòa”.
Vừa qua
cổng chính là một cái sân rất rộng, trồng rất nhiều cây xanh và chậu cảnh. Cảnh
vật vẫn xanh mướt trong thời tiết giá rét mùa đông của miền Nam. Bốn bề đều có
những chòi nghỉ mát được thiết kế sang trọng, nhẹ nhàng.
Cô đi
men theo con đường rải sỏi vào thẳng bên trong, đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch mới
phát hiện ra ở trong còn rộng nữa, cảnh vật khác hẳn bên ngoài cô vừa nhìn
thấy. Bên trong được bố trí rất tinh tế, cầu thang làm theo hình xoắn ốc, hai
bên tường đặt các vật trang trí xinh xinh, tinh tế đến độ ai nhìn thấy cũng
không muốn về.
Một cô
gái trẻ bước đến hỏi: “Chị muốn thuê phòng à?”.
Gia Ưu
gật đầu, lấy chứng minh thư từ trong túi ra đưa cho cô gái.
Cô gái
giới thiệu sơ qua về khách sạn, khách sạn có ba tầng, tầng một có quán cà phê.
Cô gái
đưa cho Gia Ưu chìa khóa phòng 302 rồi dẫn cô lên phòng.
Ở đây
phòng nào cũng được đặt tên. Phòng 302 được đặt tên là Xích đạo và Bắc cực. Cô
đứng ở cửa phòng nhìn ra mấy phòng bên cạnh, bỗng đập vào mắt cô là trước cửa
một phòng có treo hình con ngựa gỗ quay quay.
“Tôi có
chuyển sang phòng kia được không?” Cô hỏi.
“Xin
lỗi chị phòng ấy có người ở rồi ạ”.
“À...”
Gia Ưu tiếc nuối.
‘Thế
này vậy, nếu khách bên ấy trả phòng mà chị vẫn còn ở đây thì bọn em sẽ đổi cho
chị”.
“Ừ, cảm
ơn em!”.
Bước
vào trong phòng cô ngắm nghía cách bài trí, tường và trần nhà sử dụng màu sắc
đối lập, tạo cho người ta có cái cảm giác được tận hưởng về thị giác. Bật đèn
lên, ánh sáng vàng vàng bao trùm toàn căn phòng, tạo cho cô có cảm giác bình
yên vô cùng.
Chuyến
đi vất vả nên giờ cô thấy người mệt mỏi. Cô đặt hành lý xuống, vào phòng tắm
sạch sẽ rồi chui vào chăn mở máy tính xách tay ra. Như thường lệ cô vào MSN chờ
đợi, rồi chẳng biết ngủ thiếp đi từ bao giờ. Mơ mơ màng màng như nghe thấy
tiếng của Quan Thiếu Hàng, cô giật mình tỉnh ngay, bất giác gọi tên anh. Nhưng
rồi cô nhận ra mình đang nằm mơ.
Điện
thoại reo vang, là số điện thoại lạ. Cô ấn nút nghe, hờ hững nói: “A lô, xin
hỏi ai đấy ạ?”.
“Trì
Gia Ưu, em đang ở đâu?”.
Đó là
giọng của Thiếu Hàng! Gia Ưu vừa mừng vừa lo nói: “Em ở trên đảo đây này, em
biết anh đang ở đây”.
“Mở cửa
ra”. Nói xong anh tắt máy.
“Hả?”
Cô thẫn thờ đi ra mở cửa, nhìn thấy anh đứng ở cửa phòng, bỗng chốc cô không
tin đó là sự thật liền giơ tay mình lên cắn thật mạnh.
Quan
Thiếu Hàng vội nắm lấy tay cô: “Em không phải cắn, là anh đây”.
Đôi mắt
còn đang mơ ngủ của Gia Ưu bỗng chốc tròn vo: “Hóa ra anh nghỉ ở khách sạn này
à? Lẽ nào anh nghĩ tại gian phòng có treo ngựa quay ấy?”.
Thiếu
Hàng không nói có nghĩa là thầm nhận.
“Sao em
lại có mặt ở đây?”. Anh chuyển chủ đề.
Gia Ưu
ngần ngừ mãi rồi cũng quyết định nói thật: “Em lo cho anh, muốn được gặp anh”.
“Sao em
biết anh ở đây?”
“Em
kiểm tra chi tiết giao dịch thẻ ATM của anh, nhưng thực sự em không ngờ là anh
ở khách sạn này”. Nói xong cô xấu hổ nói thêm một câu: “Em nghĩ có lẽ là duyên
số”.
Thiếu
Hàng nhìn cô chằm chằm dường như đang đoán xem cô nói thật hay nói dối.
Gia Ưu
tham lam nhìn anh không chớp mắt. Lần gặp trước anh ấy đang nằm viện, cô đã ra
đi nhân lúc anh đang ngủ say. Gần tháng rồi chưa gặp nhau mà sắc mặt anh vẫn
kém lắm, khuôn mặt xanh xao, chỉ duy có đôi mắt tà vẫn sáng, sâu thẳm như ngày
nào.
“Giờ
gặp rồi đấy. Anh không sao đâu, em có thể về được rồi”.
Thái độ
lạnh lùng của Thiếu Hàng không đánh gục được Gia Ưu, cô coi như không có việc
gì xảy ra khẽ ngồi xuống mép giường: “Còn anh thì sao? Bao giờ anh về?”.
“Khỏi
cần em phải lo lắng”.
Gia Ưu
bặm môi xong rồi nói: “Lần trước đến đây thời gian gấp rút quá nên chúng mình
còn nhiều nơi chưa đi lắm. L
