việc đến đây tối nay, trong lòng kêu “cộp” một tiếng, khóe
miệng muốn cong lên mà chưa cong được bỗng đông cứng lại. Một lúc lâu
sau, cô cố gắng không thay đổi vẻ mặt, mài răng nặn ra mấy chữ: “Được,
em mời…”
Mấy từ ngắn ngủi mà từng từ nhỏ máu. Bà mối siết chặt
nắm tay nhắc nhở mình bình tĩnh, phải bình tĩnh, thả sợi dây dài bắt con cá to. Vì kế hoạch lớn đêm nay, phải trả giá bằng chút hy sinh nhỏ nhoi cũng đáng. Nghĩ tới đó, Tô Tiểu Mộc hít một hơi thật sâu, cố trưng ra
bộ mặt tươi cười lần nữa. Chỉ đáng tiếc, người nào đó vẫn không hề cảm
kích.
Thản nhiên liếc mắt nhìn bà mối đang ngồi phía đối diện,
Hạ Hà Tịch nói: “Này nhóc, có ai từng nói với em, em cười trông rất
giống một người không hả?
“Ai?”
“Mặt nạ đầu lâu trong phim Saw.”
“…”
Lần này không đợi tới khi Tiểu Mộc phát cáu, Hạ Hà Tịch đã chuyển ngay chủ
đề, đi thẳng vào vấn đề chính: “Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Bà mối trầm ngâm một lát, nghĩ sớm muộn gì cũng phải nói, bèn thẳng thắn
đi ngay vào vấn đề chính: “Sáng nay Châu tài nữ gọi điện cho em, nói
cuối tuần muốn hẹn anh đi chơi.”
Nói xong, xung quanh lập tức im ắng không một tiếng động, thậm chí Tô Tiểu Mộc còn có thể nghe thấy
tiếng gió thổi ở khoảng trống giữa hai người.
Lúc sau, Tô Tiểu Mộc mới nghe Hạ Hà Tịch đáp lại: “Bà mối Tô, em không thấy hơi nhanh sao?”
Tiểu Mộc chớp mắt, bắn ra lời thoại đã nhẩm đi nhẩm lại trong đầu tới mức
thuộc làu: “Nhanh với chậm gì chứ? Người ta đâu có ý gì khác, chỉ là
nhân ngày nghỉ hẹn anh đi chơi cho vui. Anh đừng hiểu nhầm, Châu tài nữ
là cô gái đứng đắn, chị ấy không sợ, anh sợ gì chứ?”
Hạ Hà Tịch
nghe vậy, khẽ nheo mắt, thong thả đáp: “Thế cô ấy không nói với em, chỗ
đi chơi cho vui lần này là quê của cô ấy, thời gian lại vừa đúng ngày
mừng thọ bà cô ấy à? Cái này có khác gì dẫn bạn trai về ra mắt người lớn trong nhà?”
Bà mối líu lưỡi, nhưng vẫn giả bộ cười ngu ngơ, cố
xoay chuyển tình thế: “Cổ hủ! Ngu muội! Em biết là anh nghĩ nhiều mà.
Không phải Châu tài nữ đưa anh về quê ra mắt người lớn đâu, chỉ là vừa
đúng lúc quê cô ấy được phát triển thành khu du lịch, phong cảnh tuyệt
đẹp, địa linh nhân kiệt, chị ấy coi anh là bạn bè nên mới muốn rủ anh đi chơi thôi. Còn nữa, không phải cụ Tiền Chung Thư [1'> cũng đã từng nói
rồi sao? Muốn cưới nhau thì trước tiên hãy cùng đi du lịch một lần. Chỉ
có thế mới có thể hiểu được cách xử sự của đôi bên, thái độ và năng lực
xử lý vấn đề. Châu tài nữ chỉ muốn cho hai bên một cơ hội, để biết đối
phương có hợp với mình hay không.”
[1'> Tiền Chung Thư (1910-1998): nhà văn, nhà nghiên cứu văn học, nhà phiên dịch của Trung Quốc.
Bầu không khí lại trở nên kì lạ. Tô Tiểu Mộc chớp chớp đôi mắt đen long
lanh của mình, thấy Hạ Hà Tịch từ từ ngước lên, từ từ nhìn về phía mình. Rất lâu sau đó, lâu tới mức Tô Tiểu Mộc gần như sắp ngủ quên, anh mới
gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Được, “chuyên gia” Tô lại đổi nghề, làm nhà văn rồi hả?”
Tô Tiểu Mộc cứng họng nhưng vẫn cố chống đỡ tới cùng: “Em nói thật mà.”
“Được.” Hạ Hà Tịch cười mà như không, cau mày tựa lưng vào ghế, nói: “Vậy anh
hỏi bà mối Tô một câu cuối cùng, Châu tài nữ có nói với em, ở quê cô ấy, ngoài khu du lịch mới được xây dựng, nên mời anh đi chơi, còn vừa đúng
lễ mừng thọ tám mươi của bà cô ấy, còn vừa khéo bị anh nghe thấy cô ấy
gọi điện về cho người nhà, bảo đặt một phòng khách sạn là đủ rồi không?”
Lần này, dù bà mối Tô có khéo ăn khéo nói, miệng mồm trơn tuột cũng á khẩu. Không ngờ… Châu tài nữ mà lại vội vàng đi tới bước ấy cơ à? Chẳng trách chị ta lại gọi điện tới báo mình làm thuyết khách, hóa ra còn có nội
dung đằng sau quan trọng như thế!
Hạ Hà Tịch khoanh hai tay trước ngực: “Em không còn gì muốn nói à?”
Tô Tiểu Mộc ngẩng mặt lên trời nghĩ một lát, cuối cùng, mặt mày tỉnh bơ
đáp lại: “Chuyện này Châu tài nữ cũng là vì trách nhiệm của đôi bên các
anh thôi. Kiểm tra hàng trước khi kết hôn rất quan trọng…”
Chỉ
một câu nói mà khiến Hạ Hà Tịch dở khóc dở cười. Anh bật cười thành
tiếng, quả thực có ý muốn vỗ tay khen ngợi bà mối. Cô nhóc này cũng vụng chèo khéo chống thật!
“Này nhóc, em đúng là thiên hạ đệ nhất
mai mối đấy. Chết cũng có thể được em nói là sống. Anh hỏi em, rốt cuộc
em dẫn mối cho Châu tài nữ được cô ta cho cái gì hay hả?”
Bà mối nghe thế, bèn tự động xóa đi hai từ “dẫn mối ”, sau khi nhìn xung quanh chắc chắn không có người quen, mới lén lút nói: “Chị ấy cho em một
phong bì đỏ rất dày.”
Hạ Hà Tịch bỗng nhiên hiểu ra, liên tục
gật đầu, đây chính là đạo đức nghề nghiệp mà Tô Tiểu Mộc vẫn nói: “Tốt,
rất tốt! Thế anh cho em gấp đôi…”
“Xin quan khách tự trọng!” Hạ
Hà Tịch còn chưa nói xong, Tô Tiểu Mộc đã ngắt lời, chắp tay nói: “Bà
mối tôi tuy yêu tiền nhưng cũng có đạo nghề nghiệp, đã làm ăn với một
nhà tuyệt không làm với nhà thứ hai.” Nói tới đây, Tô Tiểu Mộc lại đảo
mắt tinh quái, cong môi lên, vẻ đáng thương, tội nghiệp: “Anh trai, anh
trai tốt của em, anh nể mặt anh hai nhà em mà giúp em được không? Nếu
hôm nay không thuyết phục được anh, khoản cuối em không nhận được! Chỉ
mấy ngày
