cư ở thành phố C. Anh mua căn hộ này theo đề nghị của Tô
Cẩm Trình, anh cũng chẳng để tâm lắm tới nội thất bên trong, tất cả đều
phó mặc cho thư ký An Địch và đội ngũ thiết kế lo liệu. Nhưng bây giờ,
Hạ Hà Tịch lại cảm tạ từ tận đáy lòng đội ngũ thiết kế vì đã chọn chiếc
giường này.
Không phải vì thương hiệu nổi tiếng của nó, không
phải vì sự sang trọng của nó, cũng không phải vì chất lượng của nó, mà
là vì… nó quá rộng! Vì thế, anh và bà mối có lăn qua lăn lại cũng không
ai bị đạp xuống giường. Trên giường, một người thì chui vào chăn trốn,
một thì hổn hển đuổi theo, tới bản thân Hạ Hà Tịch cũng thấy đây là
chuyện hoang đường nhất anh từng làm trong hơn hai mươi năm qua.
Anh nhìn bà mối cuộn mình như cái bánh chưng đang lăn qua lăn lại, hạ giọng nói: “Em đùa anh! Rõ ràng em biết nếu em không bằng lòng thì anh sẽ
không tiến tới, lại còn làm tới bước cuối cùng rồi bỏ chạy!”
Bà
mối bọc mình lại cẩn thận, chỉ để lộ ra cái đầu, đùa cợt với con cáo họ
Hạ: “Buồn cười, em là người mua, em kiểm tra hàng kiểu gì anh quản được
à? Em thích kiểm tra bề ngoài thì chỉ kiểm tra bề ngoài. Còn nữa, anh
xem mấy tên xã hội đen kiểm tra hàng trắng trong phim đi, không phải chỉ kiểm tra bề ngoài, rồi nếm thử một chút là được à?”
“Hả?” Hạ Hà Tịch nheo mắt, chậm rãi nói: “Em nói… anh là hàng độc hại à?”
Tô Tiểu Mộc nghẹn họng, quấn chăn chặt hơn một chút, không đáp. Hạ Hà Tịch thấy vậy thì đột nhiên thở dài: “Nói cho cùng em vẫn chưa tin tưởng anh đúng không? Trò kết hôn này chỉ là đánh cược?”
Bà mối vẫn không lên tiếng, đang cúi đầu tính xem làm thế nào thì thấy cơ thể thoáng qua cơn gió lạnh, Hạ Hà Tịch đã kéo chăn chui vào.
“Anh…” Tô Tiểu
Mộc kinh ngạc tới nỗi há hốc miệng, nhưng đối phương lại chớp mắt vô
tội: “Bên ngoài lạnh lắm, em muốn anh cảm lạnh à?”
“…” Bà mối á
khẩu, quay lưng lại với Hạ Hà Tịch, đang tính lui ra bên ngoài một chút
thì người nào đó ở đằng sau đã nhanh tay nhanh chân kéo cô vào lòng,
thoải mái gác đầu lên vai cô, sung sướng nói: “Lại gần đây nào, chăn nhỏ lắm.”
“Hạ Hà Tịch, đồ vô…” Chữ “sỉ” còn chưa kịp thoát ra, Tô
Tiểu Mộc đã cắn trúng đầu lưỡi mình. Vì… bàn tay không biết xấu hổ của
con cáo họ Hạ đã lặng lẽ luồn vào trong áo, chầm chậm lướt trên lưng cô. Bà mối cắn môi, lửa trên người mình đã bị đối phương đốt lên rồi, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu xin tha.
Thừa lúc đối phương còn
hoang mang, Hạ Hà Tịch từ từ kéo bà mối lại đối diện với mình, bất ngờ
ép đôi môi xuống. Anh hôn nhẹ nhàng, cố gắng để bà mối thả lỏng, bàn tay lại chu du trên ngực cô lần nữa, trêu đùa, khiêu khích. Tô Tiểu Mộc còn đang đấu tranh rốt cuộc nên nhắm mắt hưởng thụ hay nên giãy giụa tới
cùng thì bất ngờ phát hiện quần áo của mình bị con cáo họ Hạ kia cởi hết từ lúc nào.
Cuối cùng, hai người kéo chăn ra, thẳng thắn nhìn nhau.
Vào giờ phút này, Tô Tiểu Mộc không phải không ngượng ngùng, nhưng đối
phương khiêu khích, trêu ghẹo như thế, cố ý hành hạ cô, tay chân quấn
chặt không một kẽ hở, khiến trong đầu cô chỉ còn lại cảm giác nóng bỏng. Trong mũi cũng toàn hơi thở nam tính quen thuộc mà xa lạ. Dường như Hạ
Hà Tịch muốn biến nụ hôn này thành dịu dàng, ngay cả lúc tấn công cũng
rất dịu dàng, mềm như thế, nhẹ như thế!
Anh chậm rãi tách đôi
môi cô ra, cẩn thận liếm từng chiếc răng. Bà mối bị anh cọ xát tới khó
chịu, chỉ cựa quậy một cái thôi là khó chịu, vì… có vài thứ không thích
hợp đang ép lên bụng mình. Cô đột nhiên nhớ tới miêu tả trong tiểu
thuyết ngôn tình – cứng rắn, nóng bỏng.
Có cứng hay không thì cô không biết, nhưng đúng là… rất nóng. Con cáo họ Hạ còn mặt dày: “Đúng
là ấm áp nhỉ? Em xem, nó cũng nghĩ như thế!”
Bà mối muốn đá anh
một cú, nhưng bị người ta kẹp lại, đành trừng mắt, căm hận lườm anh. Thế nhưng vừa mở miệng thì cũng bắt đầu ngượng ngập, cô lắp bắp: “Anh… tay
của anh… đặt ở đâu đấy! Bỏ ra mau!”
Hạ Hà Tịch cười khẽ, nhẹ nhàng hôn lên chiếc cổ trắng ngần của bà mối: “Nhóc, anh muốn em.”
Khi Hạ Hà Tịch chiếm lấy cô, cô hoảng loạn cắn môi, hai chân co lại, hơi
run rẩy. Hạ Hà Tịch chuyển động trên người cô, bên tai chỉ có tiếng thở
dốc khi nhẹ khi nặng của anh. Bà mối đột nhiên muốn khóc, nhưng lại thấy như vậy rất buồn cười, thế nên cố gắng để không suy nghĩ thêm nữa, tay
nắm chặt tấm ga trải giường.
“Đau không?” Hạ Hà Tịch hỏi.
Tô Tiểu Mộc không đáp, nhưng môi dưới bị cô cắn tới phát đau. Cô còn chưa
kịp phản ứng thì có người ôm lấy mặt cô, nói: “Nhóc, nhìn anh này. Giao
tất cả cho anh đi, dù sau này có ra sao, anh cũng sẽ ở bên em…”
Bà mối lắc đầu, nhưng bản thân cô cũng không biết vì sao lại lắc đầu.
Trong phút chống, nụ hôn của Hạ Hà Tịch rơi xuống, nhẹ nhàng in lên khóe mắt cô. Không biết tại sao, bà mối cảm thấy khóe mắt hơi cay, nước mắt
rơi xuống. Trong lúc hoang mang, đột nhiên nhớ tới câu nói ấy: “Sau này, có lẽ chúng ta sẽ cãi nhau, sẽ làm tổn thương nhau, nhưng xin em yêu
hãy đồng ý với anh, dù có ra sao đi nữa cũng đừng buông tay anh, hãy
cùng anh đi tới cuối cùng!”
Nghĩ tới đây, bà mối chủ động ôm lấy Hạ Hà Tịch, cắn một cái lên vai
