XtGem Forum catalog
Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324080

Bình chọn: 9.00/10/408 lượt.

g điểm bình

thường mà cùng kết hợp trên gương mặt ấy lại hiện lên vẻ đẹp đẽ, thanh

thoát, rất vừa vặn. Thêm một chút thì chói, thiếu một chút thì nhạt.

Cộng thêm vẻ mặt lo lắng của Hạ Hà Tịch khi ấy, Tiểu Mộc mới an tâm nhắm

mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên. Vì cô cảm nhận được cảm giác an toàn như

ba ông anh mang lại cho cô… Nhớ tới chuyện xảy ra hơn nửa năm trước, bà

mối tự dưng đỏ mặt. Xoa xoa gò má đỏ ửng, bà mối ôm ngực tự nhủ phải

bình tĩnh, bình tĩnh. Nhưng vừa bình tĩnh quay người lại nhìn con cáo

già kia, bà mối đã nhảy dựng lên hét to một tiếng vì… gã họ Hạ đã mở mắt từ lúc nào, đang nhìn cô chăm chú.

Bà mối nhảy ra xa tới hơn

hai mét, chân đụng vào ghế cũng không thấy đau, chỉ kinh ngạc nhìn Hạ Hà Tịch, lắp bắp: “Nhìn… nhìn… nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy gái đẹp bao

giờ à?”

Hạ Hà Tịch cau mày, từ từ ngồi dậy, lấy tay đỡ trán, trông bộ dạng như đang rất khó chịu.

Tô Tiểu Mộc “hừ” một cái, hai tay chống nạnh, nói: “Giả – vờ – giả – vịt!

Con cáo họ Hạ kia, anh vừa nhìn bản cô nương rất vô lễ nhé, nhìn một cái năm mươi tệ, đưa tiền đây!” Dứt lời, bà mối đưa tay đòi tiền thật. Như

bình thường con cáo họ Hạ kia nhất định sẽ cười hì hì trêu chọc bà mối

hai câu, nhưng lúc này Hạ Hà Tịch vẫn im lặng, nặng nề thở dài rồi từ từ kéo ống tay áo lên.

Trong phút chốc, bà mối kinh ngạc tới đơ cả người. Trên cánh tay Hạ Hà Tịch nổi lên những nốt mẩn đỏ, trông có vẻ

vừa ngứa vừa đau.

“Chuyện gì thế? Anh bị dị ứng thời tiết à?” Bà mối vừa nói vừa tự giác bước tới cạnh giường. Đúng lúc Hạ Hà Tịch ngẩng đầu lên, hai người vừa nhìn nhau là lại dọa bà mối nhảy dựng lên lần

nữa. Đôi mắt của tên họ Hạ hơi đỏ, cả người chỉ có thể dùng hai từ “tiều tụy” để hình dung.

Hạ Hà Tịch ôm đầu, giọng nói cũng trở nên khàn khàn: “Có thể là do rượu người ta tự ủ… Nhóc ơi, anh đau đầu quá!”

Bà mối nghe vậy bèn ngồi xuống cạnh Hạ Hà Tịch, cau mày nói: “Chẳng lẽ dị

ứng với rượu à? Anh cũng ngốc chết đi được! Không uống được thì uống ít

thôi! Mau đưa em xem thử mấy nốt mẩn của anh nào. Em nhớ anh cả đã nói,

dị ứng chỉ cần bôi thuốc là khỏi thôi. A, không được, không được! Đi

bệnh viện nhé? Bệnh dị ứng này cũng có khi nặng lắm đấy!”

Bà mối lo lắng cuống cả lên. Vừa nghe thấy tiếng cửa mở thì Châu tài nữ đã vào phòng. Bà mối như tìm được cứu tinh, hỏi: “Chị Châu, chị tới đúng lúc

lắm. Mau nói cho em biết, bệnh viện gần nhất ở đâu?”

“Hả?” Châu

tài nữ vừa vào phòng đã nghe thế thì chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhìn Tiểu Mộc một lát rồi lại nhìn Hạ Hà Tịch, hỏi: “Sao thế? Ai phải

tới bệnh viện?”

Bà mối thở dài: “Còn phải hỏi sao? Đương nhiên

là cái tên ngốc này…” Tiểu Mộc chỉ vào Hạ Hà Tịch, Châu tài nữ nhìn theo hướng ngón tay Tiểu Mộc đang chỉ, chớp chớp mắt nhìn Hạ Hà Tịch chăm

chú, phì cười.

Điều này lại khiến Tô Tiểu Mộc thắc mắc: “Chị Châu, chị cười gì thế?”

Châu tài nữ lắc đầu, nhìn Hạ Hà Tịch: “Anh chưa nói với Tiểu Mộc à?”

“Hả?” Trực giác của bà mối nói với cô rằng, có lẽ, hoặc là, cực kỳ có khả

năng cô bị tên cáo già họ Hạ này đùa giỡn! Quả nhiên, nghe Châu tài nữ

nói xong, gã họ Hạ đổi ngay bộ dạng yếu ớt ban nãy, tinh thần phơi phới

đứng dậy, cài lại cúc tay áo rồi ra vẻ vỗ vỗ lên đầu bà mối, tươi cười

đáp: “Em gái, không phải lo, trước khi lên núi anh cố ý bôi ít thảo

dược, để nó nổi lên mấy vết mẩn đỏ, nếu thực sự bị chuốc rượu không thể

chịu được thì lấy lý do là dị ứng để thoát thân.”

“Anh!” Bà mối

nghe nói thế thì tức tới nghiến răng ken két. Được lắm, Hạ Hà Tịch! Anh

thực sự xứng đáng với cái tên “cáo già”, trước khi lên núi đã nghĩ tới

đường rút lui rồi hả? Cũng nhân thể đùa tôi luôn đúng không? Im lặng một lát, bà mối lại nghĩ ra gì đó: “Được, mẩn đỏ là để đùa tôi, thế mắt anh đỏ thì sao? Cũng là giả vờ à?”

Châu tài nữ hoảng hốt: “Tiểu Mộc, em không biết à? Mỗi lần anh ấy uống rượu đều thế, không sao đâu.”

Nghe thấy thế, trong lòng bà mối kêu “cộp” một tiếng, muốn mắng Hạ Hà Tịch

mà quên sạch không biết phải mắng thế nào. Trong chốc lát chỉ cảm thấy

có thứ gì đó đè lên ngực mình, phiền muộn, nôn không ra mà nuốt cũng

không trôi. Một câu nói đơn giản của Châu tài nữ, nghe thì… không sao,

nhưng cảm giác quan hệ của hai người hình như gần gũi hơn trước. Con cáo họ Hạ uống rượu vào mắt sẽ đỏ, sao cô lại không biết?

Tiểu Mộc

đang loanh quanh với cảm giác mơ hồ đó thì thấy Châu tài nữ và tên họ Hạ đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, cô kinh ngạc hỏi: “Hai người đi

đâu đấy?”

Châu tài nữ đã bước nửa người ra ngoài, nghe bà mối

hỏi vậy, bèn ngoái đầu lại trả lời: “Anh Hạ cũng chưa nói với em chuyện

này sao? Kế hoạch chiều nay là leo núi mà.”

Sét giữa trời quang!

Một câu nói mà khiến bà mối đông cứng cả người. Tròn mắt nhìn bộ dạng ăn ý

của con cáo họ Hạ và Châu tài nữ, bà mối càng muốn xông lên đánh người.

Sao con cáo già nham hiểm, xảo quyệt này không nói gì với mình, ngay cả

kế hoạch leo núi cô cũng không biết, vậy rốt cuộc cô lên đây để làm gì?

Sao càng nghĩ càng thấy mình giống cái bóng đèn [1'> vậy? Không đúng, cô có

chỗ nào giống bóng đèn đâu? Bởi cô vốn