Old school Swatch Watches
Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324050

Bình chọn: 9.00/10/405 lượt.

đứng cạnh cũng biến đổi luôn.

Trên đường tới đây, bà mối

đã cẩn thận suy nghĩ, dự lễ mừng thọ người thân của đối tượng xem mắt mà Hạ Hà Tịch còn dẫn theo người lạ, chuyện này nói sao cũng hơi kỳ lạ,

lại thêm mình là nữ, để người nhà họ Châu không phải nghĩ nhiều, Tiểu

Mộc dứt khoát tiền trảm hậu tấu, nói mình là em gái Hạ Hà Tịch.

Không để ý sắc mặt của Hạ Hà Tịch, bà mối nhe răng cười: “Bà không biết đấy

thôi, anh cháu cứ nhắc chị Châu với cháu, cháu muốn gặp chị ấy từ lâu

rồi, tiếc là không có cơ hội. Thế nên lần này, nhân lễ mừng thọ của bà,

cháu đi cùng anh trai tới đây, bà không ngại chứ ạ?”

Tuy em gái

không đáng được nhắc tới, nhưng là người thân bên nhà trai tới chúc thọ, thì cũng giống như người lớn hai nhà gặp nhau, bà cụ sao ngại được chứ? Quả nhiên, bà cao giọng nói: “Không ngại, không ngại! Đều là người một

nhà còn ngại gì chứ? Cái con bé này, nhanh mồm nhanh miệng quá, nom cũng xinh xắn đấy, tên cháu là gì?”

“Cháu…” Bà mối còn chưa kịp trả lời thì đã nghe tiếng cười lạnh lùng của Hạ Hà Tịch: “Em gái – ruột của cháu tên Hạ Tiểu Vũ ạ.”

Trời mưa nhỏ? Ai lại lấy cái tên sấm động thế chứ? Còn có chớp nữa! Bà mối

quay đầu lại nhìn Hạ Hà Tịch, nhưng đối phương đã quay đi nói chuyện với Châu tài nữ rồi.

Chuốc rượu được nửa vòng, những người có tửu lượng kém gục đầu tiên.

Đồng chí Hạ Hà Tịch kinh nghiệm chinh chiến đầy mình, tuy vẫn tạm thời làm

chủ được tình hình, nhưng mặt cũng bắt đầu đỏ. Bà Châu nhắm đúng cơ hội

này, bắt đầu oanh tạc Hạ Hà Tịch hết câu này tới câu khác, hỏi từ gia

thế, công việc tới thói quen sinh hoạt của anh. Tìm hiểu rõ ràng rành

mạch gốc gác nhà họ Hạ, bà mối ngồi bên cạnh không thể không thán phục

sự khéo léo của bà cụ.

Tuy Tô Tiểu Mộc có lòng muốn giúp đỡ Hạ

Hà Tịch nhưng cũng lực bất tòng tâm, vì cô bị… mợ cả nhà tài nữ quấn

lấy. Mợ cả chắc chỉ hơn bốn mươi, nhân lúc mấy người chẳng liên quan bên bàn bà cụ đã đi hết rồi, bèn mang rượu tới chạm cốc với Tô Tiểu Mộc.

Mới đầu bà mối còn thắc mắc, mợ cả muốn hiểu tường tận về cậu cháu rể tương lai sao không chuốc rượu Hạ Hà Tịch, mà lại tới tìm cô? Kết quả là chỉ

sau ba chén, bà mối đã hiểu ra…

Mợ cả nhìn gương mặt ửng đỏ của

Tô Tiểu Mộc, bắt đầu cười nói: “Hai anh em nhà cháu, đứa thì đẹp trai,

đứa thì xinh gái, đứa thì trầm tĩnh, chín chắn, đứa thì ngoan ngoãn,

đáng yêu, nhưng đều là của quý trời sinh. Tiểu Vũ, năm nay cháu bao tuổi rồi?

“Hai mươi tư ạ.”

“Ừ, tính ra cũng lớn rồi đấy, đã

yêu đương gì chưa? Nếu chưa yêu thì phải để ý kỹ đấy, đừng học Tiểu Nhã

nhà mợ, chừng này tuổi còn chưa có nơi có chốn. Cháu đừng trách mợ lắm

lời, cháu này, cưới chồng sớm một chút là tốt nhất. Không thì những đứa

con trai đến lượt mình toàn đứa xấu, không được như anh trai cháu đâu.

Loại tốt thì chưa chắc đã để ý tới cháu, loại xấu thì, chậc chậc, một cô gái xinh xắn lại khéo ăn khéo nói như cháu mà thành đôi với họ chẳng

đáng tiếc sao? Dù cháu có đồng ý, anh trai cháu cũng không đồng ý đâu

nhé!”

“À, nói tới đây mợ lại nhớ tới thằng con trai chán đời của mợ. Năm nay nó bằng tuổi anh cháu, vô tích sự đủ đường, trong quân đội

cũng chỉ lên tới chức liên trưởng thôi. Năm nay chuyển ngành rồi, về làm ở thành phố C nhà cháu đấy. Công việc mợ cũng chuẩn bị sẵn cho nó rồi,

làm ở tòa án thành phố C…”

Mợ cả nhà họ Châu nói tới đây, bà mối đã hiểu ra phần còn lại. À… mợ cả nói vòng vo thế là muốn giới thiệu

con trai cho cô à? Bà mối nghĩ tới đây bỗng mỉm cười, Tô Tiểu Mộc cô là

ai? Trước giờ chỉ có cô làm mối cho người khác, nay nhà họ Châu muốn

“thân càng thêm thân”, đẩy cô vào hố lửa, muốn cô làm cháu dâu à? Dựa

vào năng lực làm mối của bà mợ này sao? Hừ, đừng nói có cửa, tới cửa sổ

cũng không có đâu! Nghĩ tới đây, bà mối khéo léo ngắt lời mợ cả, giả vờ e thẹn, nói: “Cảm ơn ý tốt của mợ, nhưng… cháu có bạn trai rồi ạ.”

Vừa nói xong, bàn tiệc mới rồi còn náo nhiệt đột nhiên im lặng. Cụ Châu còn đang chuốc rượu Hạ Hà Tịch bên đó cũng nâng chén rượu mà không nói một

câu. Bà mối lẩm bẩm, hóa ra các người đang hóng chuyện bên này của bản

cô nương! Chuyện nhỏ thế này bản cô nương cũng không giải quyết được thì sau này còn mặt mũi nào mà ra đường nữa.

Mợ cả trách móc: “Tiểu Vũ, đừng mắc cỡ mà. Mợ biết cháu nói đùa thôi.”

Tiểu Mộc ôm má, ra vẻ e thẹn: “Là thật đấy ạ, cháu không lừa mợ đâu. Không tin, mợ hỏi anh cháu đi, anh cháu biết đó.”

Nói xong, mọi người lại lia ánh mắt về phía Hạ Hà Tịch. Hạ Hà Tịch nâng

chén rượu, từ từ đưa lên mũi ngửi, rồi nhìn chằm chằm Tô Tiểu Mộc, không nói lời nào. Bà mối cũng cười duyên nhìn Hạ Hà Tịch. Châu tài nữ bị hai người mê hoặc, không chớp mắt, chống cằm quan sát động tĩnh của bọn họ.

Cuối cùng, mợ cả nhà họ Châu sốt ruột, giậm chân hỏi: “Tiểu Hạ, em cháu nói thật không? Cháu đã gặp bạn trai nó chưa?”

Hạ Hà Tịch nhìn quanh bàn một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng trên gương mặt

bà mối, cười ha ha, nói: “Tiểu Vũ còn nhỏ, bạn trai cũng chỉ là lũ trẻ

ranh chưa chín chắn. Cháu thấy con trai mợ cũng được đấy, không thì khi

nào Tiểu Vũ đi gặp thử đi?”

Bà mối nhếch miệng cư