pacman, rainbows, and roller s
Huyên Thảo Chưa Tàn

Huyên Thảo Chưa Tàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323561

Bình chọn: 7.00/10/356 lượt.

cậu bảo Lục Hy Thần từ chối tối,

nhân cơ hội này đạp tớ xuống! Tớ không hiểu, cậu mở miệng ra là nói thích Tề

Vũ, tại sao còn đong đưa với Lục Hy Thần?

- Đủ rồi! – Đồng Đồng hét lên, lời nói của Hứa Hân Di

như một lời nguyền rủa trói chặt lấy cô. Hứa Hân Di nhìn cô như kẻ thù, những

lời nói đó thì ra đã ở trong lòng của Hân Di lâu lắm rồi – thì ra từ trước tới

nay Hứa Hân Di luôn coi thường cô.

Đồng Đồng tuyệt vọng:

- Lục Hy Thần không phải là một con rối để cho người

ta sắp đặt, tớ cũng không hề nghĩ tới việc anh ta sẽ nói với cậu mấy lời đó. Tớ

thực sự muốn giúp cậu. Tại sao chúng ta làm bạn bè với nhau mấy năm, vì một Lục

Hy Thần mà lại thành ra như thế này?

Hứa Hân Di bật cười chế giễu:

- Bạn bè mấy năm? Nếu thực sự coi tôi là bạn thì hôm

nay cậu đã không đối xử với tôi như vậy. Cậu không biết rằng Lục Hy Thần là

người duy nhất mà tôi thích sao? Trong chuyện này, tôi rất khó tha thứ cho cậu,

cũng không thể nào cùng cậu sống chung trong một phòng được nữa.

Bạn trai thích bạn thân của mình, điều khó có thể tha

thứ được đó là người bạn thân mà mình vẫn coi thường.

Hứa Hân Di đóng va li lại, những đồ đạc còn lại nhét

bừa vào một cái túi vải màu xanh. Vì quá nhiều hộp giày không để được, thế là

cô ngồi xuống, mở hết các hộp lấy giày ra, sau đó giận dỗi ném từng đôi vào

túi.

Ninh Kỳ Phong đang chờ ở dưới lầu, đồng thời chỉ huy

mấy công nhân đằng sau đi chuyển đồ. Khung cảnh ồn ào này lại thu hút ánh mắt

tò mò của những đứa con gái phòng bên cạnh. Ninh Kỳ Phong trông có vẻ là người

trưởng thành, nam tính, hơn nữa lại đẹp trai, phong độ, có vẻ ngoài việc có

nhiều tiền ra, anh ta cũng là người đàn ông có học thức.

Lúc gần đi, Hứa Hân Di còn để lại cho Đồng Đồng một

câu “bye bye”, giọng nói vô cùng châm chọc.

Nhờ sự giúp đỡ của Ninh Kỳ Phòng, Hứa Hân Di làm giả

một quyển sổ khám bệnh, trong đó ghi để tiện cho việc “khám chữa bệnh”, cô

chuyển tới ở nhà một “người thân” trong thành phố, thế là cô thuận lợi chuyển

ra khỏi ký túc. Đồng Đồng ngồi giữa đống rác ngập phòng mà Hứa Hân Di để lại,

chân đạp lên một con búp bê nhồi bông bị Hứa Hân Di xé tan nát – đó là món quà

sinh nhật năm đó Đồng Đồng tặng cho Hứa Hân Di. Trong tay cô còn cầm quả cầu

thủy tinh vẫn còn chút hơi ấm, cô nhìn thấy con cá nhỏ xíu vẫn sống, bèn đặt nó

lên bàn.

Đồng Đồng cảm thấy tất cả đều là trách nhiệm của việc

mình quá ngây thơ, ngu ngốc. Đúng vào lúc cô vô cùng chán chường thì điện thoại

trong túi đổ chuông.

Cô ngồi trên mặt đất, không muốn nhận điện thoại, nên

cũng chẳng buồn nhìn vào đó rồi tắt luôn đi. Lại kêu, cô lại tắt.

Sau đó cuối cùng Đồng Đồng cũng ấn nút nghe.

Trong điện thoại vang lên giọng nói trầm ấm của Tề Vũ:

- Đồng Đồng, em ở đâu?

Đồng Đồng nói:

- Em ở đây, ở ký túc…

- Anh… – Tề Vũ do dự. – Anh hơi lo cho em, một mình em

quay về, sợ tâm trạng của em không tốt.

Đồng Đồng mỉm cười:

- Anh không cần quan tâm tới em như vậy. Em không sao

đâu, giờ em đang đọc sách ở trong phòng, rất tốt. Em đâu có bị thất tình, em

còn rất nhiều việc phải làm. Này, giờ rất muộn rồi, em còn phải dọn phòng, giặt

quần áo. Này, còn nữa, em còn phải sắp xếp lại tạp chí, viết tiểu luận… – Không

biết vì sao, cô càng nói càng không có thứ tự, lộn xộn, rồi cô ngắc ngứ, nước

mắt rơi lã chã.

- Em khóc hả? – Tề Vũ kêu nhỏ lên trong điện thoại. –

Đồng Đồng…

- Em không khóc! – Đồng Đồng vội lên tiếng. – Ai nói

em khóc! Em chỉ hơi buồn một chút thôi, em rất khỏe, anh không cần phải lo, Hứa

Hân Di vừa chuyển đi rồi, cô ấy nói em là hồ ly tinh, em đâu có làm việc gì có

lỗi với cô ấy, em chỉ hơi buồn một chút thôi, em đâu có khóc…

- Đồng Đồng, em đừng nghĩ ngợi lung tung. – giọng nói

của Tề Vũ trở nên lo lắng. – Anh tới tìm em, được không? Em có chuyện gì ấm ức

thì nói với anh. Đều tại anh cả, anh xin lỗi!

Nghe thấy hai tiếng “xin lỗi”, trái tim Đồng Đồng lại

rơi vào tuyệt vọng. Những giọt nước mắt lại rơi xuống nhiều hơn.

- Không, anh đừng tới, em không gặp anh đâu. Sao anh

không đi tìm Hạ Dương đi…

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng “tút” thật dài,

điện thoại đã bị cúp.

Đồng Đồng tắt đèn, trèo lên giương, đắp kín chăn. Nước

mắt của cô cứ thế chảy ra, đau đớn như những con sóng cồn lên bờ cát.

Không có nguyên nhân, cũng không biết là vì Hứa Hân Di hay vì Tề Vũ, có thể là

vì quá nhiều chuyện xảy đến dồn dập, vì mọi nỗi đau. Cô sợ khóc quá to sẽ làm

phiền tới người khác, bởi vậy cô cố mím chặt môi, gần như suy sụp hoàn toàn.

Vừa ngủ thiếp đi thì chuông điện thoại reo. Lại là Tề

Vũ, Đồng Đồng không nghe.

Tề Vũ nhắn tin cho cô: Anh đang ở trước cửa ký túc xá

của em, anh muốn gặp em.

Đồng Đồng trả lời: Không có thời gian, cổng ký túc

đóng rồi, em phải đi ngủ.

Tề Vũ lại nhắn tới: Anh sẽ không làm lỡ thời gian của

em đâu, hay là em xuống đây, đứng sau cửa sắt, anh chỉ nói với em vài câu hoặc

nhìn thấy em là anh đi.

Đồng Đồng không biết rốt cuộc anh muốn thế nào, đành

nhắn trả lời: Em không muốn gặp anh.

Điện thoại yên lặng một lúc, sau đó cô lại nhận được

một tin nhắn: Anh ở ngoài cổng