ng
luôn đứng trên ban-công chờ đợi, đến khi trông thấy cô tiến qua cổng khu cư xá mới thở phào nhẹ nhõm.
Lạc Mỹ vừa vào đến nhà, Quan Phong đã báo với cô: "Lạc Y trở về rồi."
Lạc Mỹ có phần bất ngờ, thắc mắc: "Ngôn tiên sinh không đến sao?"
Quan Phong trả lời: "Hai đứa nó hình như vừa cãi nhau, Lạc Y đang ở trong phòng của con đấy."
Lạc Mỹ bước vào phòng mình, chỉ thấy Lạc Y mặc một bộ áo mỏng hở vai,
nằm khóc thút thít trên gối. Lạc Mỹ phì cười: "Được rồi, khóc sưng mắt
thì không đẹp nữa đâu, hai người chỉ lỡ miệng với nhau một tí, chẳng lẽ
lại cho là thật hay sao?"
Lạc Y càng khóc nấc lên, Lạc Mỹ ngồi xuống giường hỏi cô: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Để cho chị phân xử được không?"
Lạc Y nằm phục tại đó chỉ lo khóc, Lạc Mỹ đỡ cô ngồi dậy, khuyên nhủ:
"Thiếu Tử có phần trái tính trái nết, em cũng biết mà! Ở trong nhà, anh
ta là người nhỏ nhất, từ bé đã được cha mẹ và các anh chị chiều chuộng
sanh hư rồi. Nào, có chuyện gì nói cho chị nghe được không?"
Lạc Y òa khóc lớn, hệt như một đứa trẻ. Lạc Mỹ vỗ vỗ lên lưng an ủi,
cuối cùng cô cũng sụt sịt kể: "Anh ấy... trong lòng anh ấy có người
khác."
Lạc Mỹ ngẩn người bảo: "Không đâu, chị thấy anh ta thật lòng với em mà, em đừng có suy nghĩ lung tung nữa."
Lạc Y khóc lóc nói: "Anh ấy gạt em!"
Lạc Mỹ tường tận hỏi han, Lạc Y lại không nói rõ vấn đề. Cả nửa ngày sau Lạc Mỹ mới hiểu được, thì ra hai người tối nay đáng lẽ phải đi tham dự
một buổi đấu giá từ thiện, nhưng vì biết không thể vắng được đám phóng
viên săn ảnh nên ban chiều Lạc Y phải đi thẩm mỹ viện làm tóc, sau đó về nhà lại thay đổi trang phục, còn chọn cho mình một bộ trang sức quý
giá. Nào ngờ Ngôn Thiếu Tử trông thấy, bắt cô phải tháo bỏ hạt kim cương ấy ra, thay bằng một bộ trân châu khác. Cô không chịu, Ngôn Thiếu Tử
nổi giận gắt: "Vậy thì đừng theo tôi ra ngoài nữa!"
Lạc Y oan ức đầy mình, lập tức trở về nhà cha mẹ. Lạc Mỹ trong lòng nhẹ
nhõm, vỗ về tay cô dỗ dành: "Đừng khóc nữa, chỉ là việc nhỏ thôi mà, xem em khóc đến như vậy kìa. Em yên tâm, anh ta hôm nay nhất định sẽ đến
đón em."
Lạc Y thút thít nói: "Em không thèm trở về với anh ấy đâu."
Lạc Mỹ lắc đầu: "Trẻ con quá!"
Cô lại khuyên Lạc Y thêm mấy câu rồi đi ra khỏi phòng. Ngôn Thiếu Tử đã
tới, đang cùng Quan Phong trò chuyện trong phòng khách. Trông thấy cô,
cậu khẽ nhướng mày hỏi: "Lạc Y đâu?"
"Ở trong phòng." Lạc Mỹ nói. "Anh cố mà dỗ nó đi."
Ngôn Thiếu Tử đi vào phòng. Quan Phong hỏi Lạc Mỹ: "Sao vậy con?"
Lạc Mỹ lắc đầu: "Không sao ba à, Lạc Y nổi tính trẻ con lên thôi."
Sáng hôm sau đến mở cửa tiệm, cô nhặt lấy tờ báo nhét dưới khe cửa, tiện tay ném lên quầy hàng. Bên đại lý cũng vừa chở hoa tươi đến, cô cắm
từng cành hoa lên giá, sau đó mang bình nước tưới lên trên. Rửa sạch tay rồi cô mới cầm báo lên xem.
Nghe tiếng chuông gió reo vang, cô vội vã mỉm cười ngẩng đầu: "Chào buổi sớm! Hoan nghênh ghé thăm."
"Chọn giúp tôi mười hai nhánh hoa Bạch Trà nhé."
"Vâng." Cô bước đến trước lẵng hoa, lựa ra mười hai nhánh Bạch Trà mang
bó lại. Cô vừa bó vừa hỏi: "Sắc mặt của anh hôm nay rất tốt, có chuyện
gì vui hay sao?"
Anh mỉm cười đáp: "Ước nguyện bao năm sắp thành hiện thực rồi nên tôi đang rất cao hứng."
Cô "woa" một tiếng, rút ra một nhành hoa Uất Kim Hương trao cho anh:
"Chúc mừng anh, mong rằng đến khi việc ấy đạt thành sẽ là chuyện đáng
mừng nhất trên đời này."
Anh nhận lấy nhành hoa, hỏi: "Đóa hoa này tôi tặng lại cho cô được không?"
Cô có phần bất ngờ, anh liền mỉm cười giải thích: "Niềm vui nếu được ai
đó cùng sẻ chia sẽ càng vui hơn gấp bội, hoa tươi cũng vậy, huống chi
đóa Uất Kim Hương này vô cùng xinh đẹp và tao nhã, rất hợp với cô."
Anh đúng là biết cách nói chuyện, thế nên cô mỉm cười nhận lấy: "Cảm ơn."
Buổi sáng đã trôi qua nhanh chóng, xế chiều người mua hoa thưa thớt, cô
có thời gian rảnh nên mở radio nghe tin vắn: hôm qua cổ phiếu cuối ngày
giảm mạnh, trong thành phố lại xảy ra hỏa hoạn làm chết hai người. Cả
thảy đều là những tin tức vụn vặt, thình lình đài đưa tin: Chủ tịch xí
nghiệp quan hệ Thường Hân, tộc trưởng gia tộc Ngôn Thị là Ngôn Chính
Kiệt đột ngột xuất huyết não phải vào nhập viện. Lạc Mỹ giật mình, dao
tỉa cành trong tay trượt đi, suýt nữa làm đứt tay cô. Cô lặng im nghe kỹ thông tin của đài, trong lòng thầm e mọi việc sắp sửa không hay. Lưu
tâm một chút lại nghe thấy bản tin nhanh cổ phiếu, các cổ phiếu của xí
nghiệp quan hệ Thường Hân đều đang trượt dốc, rõ ràng người trong ngành
vì hay được thông tin xác thực nên đã lập tức hành động.
Sinh lão bệnh tử là chuyện con người khó nắm bắt nhất trên đời này, dù
có quyền lực giàu sang, đến khi già cả, bệnh tật trước mắt thì cũng như
ngọn nến tàn trước gió mà thôi. Cô làm việc nhiều năm ở Thường Hân, đối
với ông lão oai nghiêm ấy luôn có một sự kính trọng đặc biệt, ngờ đâu
đến chiều ngày hôm sau, cô đột nhiên nhận được một cú điện thoại.
"Quan tiểu thư phải không?"
"Vâng, là tôi đây."
"Chào cô, tôi là liên lạc viên thuộc ủy ban tang lễ của ngài Ngôn Chính
Kiệt. Ngài Ngôn Chính Kiệt đã qua đời vào
