Teya Salat
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322721

Bình chọn: 7.5.00/10/272 lượt.

hác, đảo một vòng chẳng mua thứ gì lại trở ra. Mưa vừa ngừng hạt, trên đường đang

tắc nghẽn, xe cộ xếp thành một hàng dài rồng rắn. Cô cởi áo mưa, cảm

thấy bước chân nhẹ nhàng hơn, dễ dàng đi dọc theo rìa phố, chẳng thèm

bận tâm đến những lời ca cẩm đang vang dậy khắp con đường. Đi đến một

đoạn xa lạ nào đó, bắt gặp tờ giấy có nội dung "Cho thuê cửa hàng", cô

thong thả ghé vào xem. Ví trí của cửa hàng này cũng khá tốt, diện tích

cũng không lớn, thế nên cô hỏi thăm về giá cả.

Vốn có "miệng lưỡi" số một số hai trong công ty Thường Hân nên mọi việc

đàm phán, giao tiếp cô đã quá lão luyện, lúc này mang bản lãnh ấy ra để

nói chuyện tiền thuê với chủ nhà thật giống như giết gà bằng dao mổ bò,

lẽ nào không thành công cho được? Cả buổi sáng nhàn rỗi cứ thế mà trao

đổi, hai bên sau đó cũng thống nhất về tiền đặt cọc, lập tức ký ngay hợp đồng.

Trở về nhà, cô tức thì giở ngay danh bạ điện thoại để liên lạc với các

mối buôn sỉ, bận rộn đặt hàng chọn hoa đến bở hơi tai. Quan Phong thấy

cô như thế cũng chẳng nói năng gì, vẫn ung dung giúp cô gọi điện thoại.

Mặt tiền cửa hiệu còn phải sửa sang lại đôi chút. Lạc Mỹ nói: "Mở tiệm

hoa là tâm nguyện của con ấp ủ nhiều năm rồi, vất vả lắm mới có cơ hội

như vậy, đương nhiên con phải toàn tâm toàn ý mà làm."

Quan Phong hỏi: "Thế cửa hiệu gọi là gì? Xem con đó, vội vội vàng vàng mở tiệm, đến cả cái tên cho nó cũng chưa nghĩ ra nữa."

Lạc Mỹ ngẫm nghĩ: "Hay cứ gọi là tiệm hoa Lạc Mỹ đi, càng đơn giản càng tốt.”

Ba ngày sau, tiệm hoa Lạc Mỹ khai trương. Đó là một tiệm hoa nhỏ nhắn và vô cùng bình thường. Trên bức tường trắng tinh chỉ treo một vài lẵng

hoa, dưới mặt đất ngoài những giàn hoa các loại cũng chỉ đặt thêm đôi ba chiếc giỏ nhỏ. Lạc Mỹ ngồi giữa đám hoa tươi ấy, dường như có một vẻ an nhàn, điềm tĩnh.

Hàng hoa mọc lên như nấm, cửa tiệm của cô tuy không có điểm gì nổi bật

nhưng qua một tháng kinh doanh dần dần cũng có được khách quen. Thời

gian bận rộn cũng nhiều hơn nên cô mời một cô gái trẻ đến giúp việc.

Lạc Y từ nước ngoài trở về, nghe nói cô mở hiệu hoa, vừa giật mình vừa

ngờ vực: "Chị à, sao lại thế? Chị có bằng MBA danh tiếng, bốn năm làm

thư ký riêng cho Thiếu Tử, với lý lịch như vậy sao chị lại mở cửa hàng

hoa? Như thế thì làm sao có tương lai được?"

Lạc Mỹ nói: "Không có tương lai cũng tốt mà."

Cô chăm chú nhìn Lạc Y, cô gái trẻ có vẻ mặt rạng ngời.

Cô nhìn đến khi Lạc Y trở nên mất tự nhiên. Cô khẽ nhíu mày, mỉm cười dài giọng gọi: "Chịịịịị…"

Lạc Mỹ hỏi: "Thiếu Tử đối xử với em có tốt không?"

Lạc Y cười: "Anh ấy dám đối xử không tốt với em à?"

Tóm lại là hạnh phúc, tóm lại là có một người đang hạnh phúc! Cô nhìn em gái mình, khóe môi cuối cùng cũng mỉm cười.

Chiều nay Lạc Mỹ ở lại cửa hàng hoa. Lượng hoa ban sáng nhập vào đã bán

được một nửa, cô đang tính toán sổ sách, nghe tiếng chuông gió kêu vang

liền bỏ dở máy tính, mỉm cười ngẩng đầu lên: "Hoan nghênh quý khách!"

Là một người đàn ông, giọng nói trầm ấm truyền cảm: "Xin hỏi có hoa Bạch Trà hay không?" Loại hoa xa xỉ như vậy cô chỉ nhập vào một ít vì quá

đắt tiền.

"Có." Cô mỉm cười. "Có Đồng Tử Diện, Tuyết Kiều, anh muốn loại nào ạ?"

"Tuyết Kiều đi." Anh chọn lấy một loại. "Cho tôi mười hai nhánh, phiền cô bó lại giúp."

Cô lựa ra mười hai nhánh hoa Bạch Trà, phối cùng lá thật đẹp rồi mới hợp thành bó. Trong lúc cắt tỉa cho vào bao, anh đột nhiên hỏi cô: "Nơi này trước kia là cửa hàng đồ chơi à?"

Cô mỉm cười: "Tôi cũng không rõ, địa điểm này tôi mới thuê hơn hai tháng thôi." Cô dùng một dải ruy-băng khéo léo cuộn bó hoa lại: "Cảm ơn anh,

cả thảy 740 đồng."

Anh trả luôn 800 đồng: "Không cần thối lại đâu."

Lạc Mỹ nói lời cảm ơn, rút trên lẵng hoa xuống một nhánh lan: "Tặng anh, nó rất thích hợp với cà-vạt của anh đấy."

Anh nhướng mày: "Nhánh lan này ít nhất cũng phải một trăm tệ, như vậy cô chịu lỗ rồi."

Lạc Mỹ cười không nói gì.

Anh cắm hoa lan lên va li của mình bảo: "Cảm ơn đóa hoa của cô." Ngừng một chút, anh nói tiếp: "Cảm ơn nụ cười của cô nữa."

Lạc Mỹ không để chuyện này trong lòng. Về sau, người này thường đến mua

hoa Bạch Trà, khi trở nên quen thuộc cũng thỉnh thoảng trò chuyện với cô đôi câu.

"Cô đúng là mẫu người vì hoa mới bán hoa." Anh nói: "Những kẻ khác đều vì tiền mà bán hoa, chỉ có cô là bán hoa chân chính."

Lạc Mỹ cười bảo: "Con người ta luôn có một lúc nào đó ngao ngán cảnh

chạy theo đồng tiền, tôi hôm nay cũng chỉ là một kẻ đã ngao ngán mà

thôi."

Anh chăm chú nhìn cô, Lạc Mỹ luôn cảm thấy đôi mắt ấy đã từng rất quen

thuộc với cô trước đây. Khi nhìn người khác, anh luôn mang lại cho họ

một thứ cảm giác cao thâm khó dò, hệt như mặt biển dưới bầu trời trong

vắt của đêm đông, vừa tĩnh lặng sâu xa, lại vừa chứa đựng những ánh sao

nhuốm màu lạnh lẽo.

Anh hỏi: "Nói vậy, hình như cô đã mệt mỏi với quá khứ?"

Cô cười: "Có lẽ vậy."

Buổi tối ngày thứ sáu, sau khi tiễn chân xong vị khách quen cuối cùng

trong ngày, Lạc Mỹ thu được một món tiền lớn liền đóng cửa tiệm rồi trở

về. Quan Phong vì không an tâm để cô một mình về nhà trong đêm nên ô