The Soda Pop
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322663

Bình chọn: 9.5.00/10/266 lượt.

huyến, tham gia buổi thảo luận với khách hàng." Nói xong gã đứng lên đi ra ngoài. Lạc Mỹ theo sau, ngoan ngoãn leo lên xe, đến khi Ngôn Thiếu

Lệ hạ vách cách âm xuống, gã mới bảo: "Tôi có chuyện muốn nói với cô."

"Tôi biết." Đầu của cô lại ngầm đau nhói: "Hồ sơ dự án của Trữ Hữu Sơn

đâu cần phải đích thân ngài chủ tịch đến lấy, ông nhất định là có chuyện muốn nói với tôi."

Trên mặt gã rốt cuộc cũng có chút biểu cảm, thấp thoáng như đang khen

ngợi cô. Gã nói: "Chú Tư vẫn hay khen ngợi cô quả nhiên không khoe

khoang." Ngữ điệu vừa thay đổi, sắc mặt lại một lần nữa trở về vẻ lạnh

lùng: "Nếu cô là người hiểu chuyện, đương nhiên sẽ biết, tôi luôn phản

đối nó cưới em gái cô, có điều nó lại không nghe lời, tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Lạc Y vừa vào cửa nhà họ Ngôn thì mọi ngôn ngữ hành vi,

nhất cử nhất động, nếu có bất cứ chỗ nào không thận trọng, tôi hy vọng

cô có thể ở bên cạnh mà chỉ bảo cho nó. Bằng không, để tôi ra tay nhắc

nhở thì không hay ho gì đâu."

Lạc Mỹ cúi đầu không nói lời nào.

Lặng im một hồi lâu, Ngôn Thiếu Lệ mới hỏi: "Cô đang ở đâu? Tôi có thể đưa cô về."

Thanh âm Lạc Mỹ có phần gượng gạo: "Không cần đâu, cho tôi xuống xe tại

đây là được." Sau khi xuống xe, cuối cùng cô cũng nổi giận bước dọc theo con phố mờ mịt, cõi lòng tràn ngập một thứ cảm giác thống khổ và cô

độc. Nơi đây là khu thương nghiệp phồn hoa, hoàng hôn mưa giăng rải rắc, tủ kính của những quầy hàng hai bên đường đã sớm sáng đèn, lấp lánh rực rỡ đủ loại hàng hóa. Những tấm kính trong suốt phản chiếu ánh đèn xe

lưu động trên đường, phía sau là vô vàn tiếng phương tiện giao thông gầm rít lướt qua, hệt như một dòng sông chảy mãi không ngừng. Cô bất giác

cảm thấy mỏi mệt, cả thể xác lẫn tinh thần.

Cô chẳng thiết gọi taxi, cứ chầm chậm mà đi, mãi đến khi trời tối mịt

mới về đến nhà. Cha cô đã làm xong cơm canh và đang chờ đợi cô, ông hỏi: "Thân con mang bệnh, sao còn chạy ra ngoài? Cả ô cũng không mang theo,

con xem đầu tóc đều ướt hết cả rồi này." Ông vừa nói vừa đi lấy khăn khô mang đến cho cô.

"Công ty có việc gấp ba à." Cô cởi áo ngoài đã bị nước mưa thấm ướt đẫm

ra. "Hơn nữa, hầu như con đã khỏe hẳn rồi, ngày mai con định trả phép đi làm lại."

"Đừng có chủ quan như vậy." Quan Phong nói với con gái, "Có bệnh thì phải trị, hơn nữa công ty cũng không phải chỉ có mình con."

Lạc Mỹ chậm rãi dùng khăn khô lau đầu tóc. "Em gái và Ngôn tiên sinh đã

đi hưởng tuần trăng mật, để lại một núi công việc, dẫu sao con cũng

không thể bỏ mặc được."

Quan Phong nói: "Khổ như vậy thì thôi đừng làm nữa, công ty các con

không ngừng đặt điều nói xấu, tình hình hiện nay thôi thì mình biết thời biết thế mà từ chức đi, đỡ cho người ta phải lời ra tiếng vào, cho rằng con đang lợi dụng quan hệ thông gia."

Lạc Mỹ thả khăn xuống, đi rửa tay rồi đến ăn cơm. Cô ngừng lại, ngẫm

nghĩ rồi phân trần: " Sao con lại không từng nghĩ đến chuyện từ chức

chứ, nhưng mà suốt bao năm qua, từ một con bé thư ký tạp vụ nhỏ nhất

phòng trở thành một viên thư ký trưởng, bản thân con đã phải vất vả phấn đấu rất nhiều, trong lòng con luôn cảm thấy có chút gì đó không cam

tâm."

Quan Phong bảo: "Bằng vào kinh nghiệm và học vấn của con, đến nơi nào mà không tìm được công việc tốt chứ? Nhà họ Ngôn đông người phức tạp, từ

bỏ vẫn tốt hơn con à."

Lạc Mỹ không nói lời nào, vẫn cúi đầu như trước, đôi đũa trong tay chỉ

gắp lấy hai hạt cơm rồi từ từ lùa vào miệng, dáng vẻ có chút thẫn thờ.

Quan Phong thấy thần tình cô như vậy thì không tiện nói gì thêm, cũng

không đề cập đến chuyện ấy nữa.

Ngày hôm sau cô trả phép đi làm. Việc Ngôn Thiếu Tử nghỉ phép đi hưởng

tuần trăng mật vốn đã để lại không ít công chuyện cho phòng tư quản, cô

lại bệnh suốt mấy ngày thế nên công việc giờ đây càng tồn đọng thêm, cô

vừa đến công ty thì bao nhiêu cuộc điện thoại, trình đơn, thảo luận, hội nghị lập tức ùn ùn kéo đến... Bộn bề đến mức người cô hệt như bánh răng của đồng hồ, phải xoay nhanh đến chóng mặt.

Đến giờ cơm trưa, cuối cùng cô cũng không chịu được cơn nhức đầu đang

càng lúc càng nổi lên dữ dội bèn lẻn xuống hiệu thuốc dưới lầu mua thuốc giảm đau, sau khi uống vào một viên cô mới trở lại văn phòng tiếp tục

đối mặt với màn hình vi tính, mọi việc đều vô cùng khẩn cấp mà điện

thoại thì cứ không biết điều réo vang. Cô với tay ra đón lấy điện thoại: "Quan Lạc Mỹ phòng tư quản xin nghe?"

Trong ống nghe là một giọng nói nhẹ nhàng theo kiểu văn phòng: "Đây là

phòng thư ký riêng của chủ tịch. Cô Quan à, trợ lý Phương dặn tôi nhắc

nhở cô, chuyến bay của ngài Phó Bồi sẽ đáp vào lúc 3:40, xin cô đừng

quên ra sân bay tiếp đón."

Đầu cô đau như muốn vỡ toạc ra! Trời ạ, sao thuốc giảm đau còn chưa phát huy công dụng cơ chứ? Cô nhận lời xong, đến khi gác điện thoại mới bình tâm ngẫm nghĩ lại: Phó Bồi là ai mới được? Nghĩ cả buổi trời cũng không ra, lật xem sổ ghi chép khách hàng cũng không có, cuối cùng cô đành

phải đi hỏi Trần Tây Lan.

Trần Tây Lan tra xét sổ ghi chép khách hàng của công ty xong mới nói cho cô biết: "Ngài Phó Bồi là một chuyên gia giải quyết khủng