The Soda Pop
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322993

Bình chọn: 9.5.00/10/299 lượt.

lương tâm hay không? Em đặt tay lên ngực mà tự hỏi xem, từ khi chúng ta kết hôn đến giờ, tôi đã hao phí bao nhiêu

tâm huyết để em được vui vẻ? Em thích gì thì làm nấy, cho dù có càn quấy tôi cũng chỉ cười trừ. Đi làm cũng được, không đi làm cũng không sao,

từ trước tới nay tôi chưa bao giờ nói ‘Không’ với em mà! Tôi nâng niu em trong lòng bàn tay, còn em thì chà đạp tôi dưới gót chân. Em lấy họ

tôi, dùng tiền của tôi, chịu sự bảo vệ của tôi, nhưng em lại cho tôi cắm sừng, là em đã khiến tôi không thể nhẫn nhịn được nữa!"

Lạc Mỹ nghe từng lời từng chữ anh nói ra, mỗi một câu nói như một nhát

dao, đâm thật sâu vào trong lòng cô. Cô chợt ngẩng đầu lên: "Anh ăn nói

cho rõ ràng, sao tôi lại cho anh cằm sừng?"

Anh cười lạnh: "Trên đời không có bí mật nào giấu giếm được cả. Tối hôm qua em ở nơi nào?"

Cô sững người.

Anh lạnh lùng nói: "Thiệp mừng là gởi đến cho tôi, tôi nhờ Tiểu Tiên chuyển sang em, sau khi xem xong em đã đi đâu?"

Cô dần dần hiểu ra: "Anh theo dõi tôi."

Anh cười lạnh: "Tôi thèm vào! Tôi chỉ muốn xem phản ứng của em khi nhận

được thiệp cưới, kết quả em hồn vía lên mây lái xe phóng đi. Tôi về nhà

đợi em đến tận mười hai giờ muộn, em mới thất thểu quay về như cô hồn dã quỷ, tôi nhịn! Hôm nay em lại muốn tìm hiểu về tin tức của cậu ấy, tôi

không cho em biết, em lại như người mất hồn trở về nhà giận dỗi. Trong

mắt một số người có lẽ còn cho rằng tôi đã xúc phạm em thế nào đó, chứ

làm sao họ biết trong đầu em chứa đầy hình bóng của một người đàn ông

khác."

Cô tuyệt đối không bao giờ nghĩ rằng anh lại nói ra một tràng như vậy.

Nó hệt như một cú đánh khiến cô choáng váng, hồi lâu sau mới lên tiếng:

"Ban đầu khi kết hôn anh cũng biết, tôi không yêu anh, mà anh cũng không đòi hỏi tôi phải yêu anh."

Anh gắt: "Đừng dùng những lời lẽ này để chặn họng tôi." Anh khom người

nắm lấy vạt áo của cô, "Tôi chỉ hy vọng thể diện của mọi người nâng lên

được thì cũng có thể hạ xuống được." Ánh mắt của anh nhìn thẳng vào đáy

mắt cô, trông thấy rõ nỗi sợ hãi bên trong, "Quan Lạc Mỹ! Em hãy làm

tròn vai cho tốt, còn nếu xem thường cả việc diễn tròn vai, em nhất định sẽ hối hận! Về phần nhân tình của em, tôi biết em sẽ bảo vệ cậu ta,

thậm chí bảo vệ đến mức quên sạch cả mối thâm thù của mình, tiếc rằng

tôi thì lại không quên được mối thù của tôi. Tôi nhất định sẽ băm thây

cậu ta ra làm vạn mảnh, sau đó đóng vào hộp gởi đến trước mặt em!"

Lạc Mỹ tái mặt hét lên, anh dùng sức hất cô ra rồi đạp cửa bỏ đi!

Dung Hải Chính đi lần này suốt cả mấy ngày không gặp. Trong thời gian

này Lạc Mỹ lâm bệnh, chị Tư muốn mời bác sĩ nhưng cô không cho. Cuối

cùng vẫn là tự bản thân cô dần khỏe lại, có điều mỗi sáng sớm thức dậy

vẫn choáng váng đầu óc, trọng lượng cũng sụt giảm đi.

Cuối cùng Dung Hải Chính cũng gọi điện về. Anh đang ở Mỹ, nghe nói Lạc Mỹ bệnh liền nhờ chị Tư để cho Lạc Mỹ tiếp điện thoại.

Lạc Mỹ mặt ủ mày chau, "ừm" một tiếng. Dung Hải Chính nghe giọng cô có

vẻ uể oải, đoan chắc là bệnh tình nghiêm trọng, giọng điệu anh không

khỏi hòa hoãn lại: "Tuần sau anh sẽ trở về."

Lạc Mỹ lại "ừm" một tiếng. Dung Hải Chính hỏi: "Em có sốt hay không?"

"Không có."

"Vậy là tốt rồi, em đi khám bác sĩ đi, không được tự mình dùng thuốc lung tung."

"Em không sao."

"Được rồi, em nghỉ ngơi đi."

Lạc Mỹ ngay cả một lời tạm biệt cũng không buồn nói, cô giao điện thoại

lại cho chị Tư. Chị Tư hỏi: "Ông chủ khi nào thì quay về?"

Lạc Mỹ không muốn nói liền hỏi sang chuyện khác: "Tôi muốn ăn chút đồ ngọt, trong bếp có những gì?"

Chị Tư vội đáp: "Có bánh đậu, bột khoai, còn có súp nho khô nữa."

Lạc Mỹ nói: "Vậy cho tôi súp nho đi."

Chị Tư ngẩn ra một thoáng, mỉm cười bảo: "Bà chủ à, trong bếp còn có mơ

chua, món chua ấy ăn cùng súp ngon lắm, bà chủ có muốn một đĩa không?"

Lạc Mỹ gật gật đầu. Chị Tư mừng khấp khởi, rảo bước đi như gió, chốc lát sau đã mang súp và thứ quả ấy lên. Vì miệng mồm nhạt thếch nên Lạc Mỹ

không thích ăn cơm, bây giờ hai món trước mắt đều có vị chua ngọt trái

ngược nhau, cô vô tình ăn xong lúc nào không hay. Mấy ngày qua cô chưa

ăn uống gì đàng hoàng, lần này ăn xong bỗng thấy có hứng liền bảo chị Tư mang đến thêm một đĩa nữa. Chị Tư mừng đến nỗi híp cả mắt lại. Lạc Mỹ

không hiểu vì sao nhưng cũng không tiện mở miệng hỏi.

Mấy ngày sau, Dung Hải Chính quả nhiên đã trở về. Lạc Mỹ đứng trên sân

thượng trông thấy chiếc xe của anh lù lù tiến vào trong, một lúc sau anh mới lên lầu. Lạc Mỹ cứ tưởng sau cái ngày xô cửa bỏ đi ấy, anh nhất

định sẽ giữ dáng vẻ không nóng không lạnh, ai ngờ anh bước đến bên cô

lại tỏ ra vô cùng hòa nhã: " Sao em lại đứng trước gió như vậy?" Nói rồi ôm lấy eo của cô dẫn vào trong, nói với cô: "Theo sự tư vấn của các

chuyện gia Dior (*), anh đã đặt cho em hai bộ quần áo, em có muốn đi

Paris mặc thử không? Không muốn thì gọi bọn họ bay qua đây cũng được."

(chú: Nhãn hàng thời trang Pháp nổi tiếng thế giới)

Cô chẳng ừ chẳng hử, việc này ngược lại khiến cho anh hiểu nhầm. Anh đưa tay thăm nhiệt trên trán cô, khó hiểu hỏi: "Nơi nào không thoải mái

vậy?"