Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322871

Bình chọn: 9.00/10/287 lượt.

g rồi

xoay người sang báo với anh: "Dung phu nhân đến rồi, Tiểu Tiên hỏi ngài

có rảnh hay không."

Anh gật đầu ra hiệu, Tôn Bách Chiêu ngầm hiểu, nói vào điện thoại: "Mời

Dung phu nhân lên đây đi." Sau đó nói với anh: "Dung tiên sinh, tôi đi

trước đây."

Tôn Bách Chiêu vừa lui ra ngoài, trùng hợp gặp được Lạc Mỹ tại cửa thang máy, thế nên gã chào một tiếng "Dung phu nhân!". Lạc Mỹ dường như không hề nghe thấy, cô lướt vụt qua người gã. Tôn Bách Chiêu lấy làm lạ vì

Lạc Mỹ là một người rất trọng phép tắc, từ trước tới nay chưa từng phớt

lờ ai như vậy bao giờ. Gã không nhịn được quay đầu nhìn lại, chỉ thấy

Lạc Mỹ không cần cả gõ cửa mà tiến thẳng vào trong văn phòng. Trong lòng gã càng lấy làm khó hiểu hơn.

Dung Hải Chính đang bỏ tài liệu hợp đồng quan trọng vào trong két bảo

vệ. Anh vừa đóng cửa lại, thiết đặt mật khẩu thì cũng đúng lúc Lạc Mỹ

vào đến.

Dung Hải Chính thấy cô sắc mặt nhợt nhạt, thân thể run lên khe khẽ liền

vội hỏi: "Em lạnh lắm à?" Anh vội điều chỉnh khí nóng trong phòng rồi ấn chuông dặn phòng thư ký pha hai tách cà phê mang đến. Lạc Mỹ liền nói:

"Không cần đâu, em chỉ muốn đến để hỏi anh."

Anh liền nói: "Hỏi việc gì?" Lúc này anh mới để ý, trong mắt cô lúc này

hoàn toàn lấp đầy một nỗi sợ hãi gần như tuyệt vọng, tựa như anh là một

loài thú dữ ghê gớm.

Cô từng lời thốt lên: "Em còn sống là vì muốn báo thù, muốn cho hung thủ hại chết cha và em gái mình phải chịu sự trừng phạt xứng đáng. Dung Hải Chính, những điều này là anh dạy cho em đấy."

Anh gật đầu, sắc mặt trở nên nghiêm túc, dường như đã biết cô muốn nói gì.

Thân thể của cô còn đang run rẩy, cô dùng một tay bấu chặt lấy bàn, cánh tay ấy cũng phát run, giọng nói của cô chợt mềm hẳn đi: "Hải Chính, em

không muốn đâu, anh ngừng tay lại đi."

Anh chợt bật cười: "Lạc Mỹ, anh đã từng hỏi ý kiến em, nhưng em từ chối. Bây giờ em lại nói với anh những lời này, em nghĩ anh có nghe hay

không?"

Lạc Mỹ bỗng chốc sà vào lòng anh thủ thỉ: "Em xin anh đấy, Hải Chính" Cô buồn bã nói, "Chúng ta có thể lập tức trở về hồ Thiên Đảo, cũng có thể

đi Saint Jean Cap Ferrat. Anh đã từng hứa, sẽ cùng em sống cả đời ở

Saint Jean Cap Ferrat mà."

Dung Hải Chính dịu dàng vòng tay ôm cô, hạ giọng nói: "Anh từng hứa với em, nhưng phải sau khi chuyện này kết thúc đã."

Lạc Mỹ nắm chặt lấy ống tay áo của anh, dường như trong cô có một sự

bướng bỉnh đến ngoan cố: "Không! Chúng ta phải đi ngay bây giờ."

"Bây giờ không được." Anh vỗ về má cô: "Đừng trẻ con nữa, đây là chuyện

làm ăn kinh doanh, không phải cậu ta chết thì là anh chết, huống chi cho dù em có muốn bỏ qua cho cậu ta, anh còn phải tính sổ chuyện của anh

nữa chứ."

Thanh âm Lạc Mỹ hạ thấp: "Nhưng em vừa đi gặp bác sĩ Chu."

Câu nói này lập tức hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của anh. Anh "ừm" một tiếng, ra hiệu cô tiếp tục, cô nói: "Em đã mang thai rồi."

Anh "ồ" lên đầy ngạc nhiên, nhìn cô: "Tin vui đây."

Nhưng cô vẫn chưa hết bối rối, dường như căn bản không hề để ý đến

chuyện này, cô nói: "Mong anh nể tình đứa bé mà ngừng tay lại."

Anh hỏi: "Chuyện này và đứa bé có liên can gì nhau?" Rồi anh không giấu

nổi sự phấn khích, giơ tay ôm lấy cô hỏi: "Bác sĩ có nói đứa bé thế nào

không? Là con trai hay con gái?"

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đáy mắt lấp lánh ánh lệ: "Mới chỉ có 55 ngày, bác sĩ nói vẫn còn kịp."

Anh khó hiểu hỏi: "Kịp làm gì?"

Cô đáp: "Kịp phá nó đi."

Trái tim anh lạnh toát, cả người cũng như đóng băng. Anh nhìn cô, chầm

chậm cất tiếng: "Nếu em dám động đến con của tôi, tôi nhất định sẽ không tha thứ cho em đâu!"

Cô lập tức nói: "Anh dừng tay lại, tôi tuyệt đối sẽ không động đến nó."

Anh lặng im quan sát vợ mình, hệt như quan sát một đối thủ chưa bao giờ

giáp mặt. Cuối cùng, anh khịt mũi: "Em sẽ không dám đâu!"

"Em dám!" Cô gần như hét lên theo bản năng, "Anh không hứa với tôi, tôi lập tức đi phá ngay."

Khóe môi của anh nhếch lên một nụ cười, Lạc Mỹ hất đầu lên nhìn thẳng

vào ánh mắt của anh. Anh cuối cùng cũng trở nên mất tự nhiên: "Lạc Mỹ,

đừng giống như trẻ con nữa, đây không phải là chuyện tùy hứng được đâu."

"Tôi không đùa, tôi cũng không tùy hứng." Cô từng câu từng chữ nói với

anh, "Dung Hải Chính, tôi đến báo cho anh biết cũng là muốn đàm phán với anh."

Sắc mặt anh ngày càng sa sầm, nhưng giọng nói vẫn nhẹ nhàng: "Em định biến con chúng ta thành một cuộc giao dịch hay sao?"

"Cứ xem là vậy đi." Cô lạnh lùng nói, "Anh chẳng phải muốn có con hay

sao? Lẽ ra nó so với kế hoạch của anh, công ty của anh, người thân của

anh phải quan trọng hơn mới đúng."

Khóe miệng anh chùng xuống: "Được rồi, có gì thì em cứ nói đi, rốt cuộc là vì sao chứ?"

Cô đáp: "Không vì sao cả." Rồi cô bất giác cắn chặt môi dưới.

Dung Hải Chính ra hiệu cho cô ngồi xuống rồi mới bảo: "Chúng ta là đồng

minh, bây giờ em có quyết định như vậy hẳn phải có một lý do hợp lý."

Lạc Mỹ vừa bực bội vừa lo lắng, đồng thời giọng cô cũng chất chứa một

nỗi niềm gần như tuyệt vọng: "Anh còn muốn thế nào nữa? Tôi chỉ yêu cầu

anh dừng tay lại thôi, tôi thậm chí còn đồng ý sinh con ra cho anh mà."

Anh


Polaroid