lắc đầu: "Em muốn ngủ một chút."
"Vậy thì ngủ đi." Anh đắp chăn lên cho cô, nhẹ giọng nói: "Em ngủ ngon,
anh phải đi một chuyến, còn có việc giao cho Tôn Bách Chiêu." Giọng nói
gần như dịu ngọt, nói xong còn khẽ hôn lên trán cô. Lạc Mỹ lấy làm ngờ
vực, lần gần đây nhất anh hôn cô như thế là khi nào?
Anh đi rồi, Lạc Mỹ lại không ngủ được, miệng thấy khát vô cùng, thế nên
cô khoác y phục rời giường xuống lầu, muốn vào bếp uống một ly nước trái cây. Ngờ đâu vừa đến chỗ rẽ của cầu thang liền nghe được giọng phổ
thông Phúc Kiến nằng nặng của chị Tư vang lên: "Chính là dáng vẻ này đấy ông chủ ạ, không muốn hoạt động, cũng không muốn ăn uống gì."
Dung Hải Chính nói: "Phải gọi cô ấy đi gặp bác sĩ thôi."
Trên cầu thang dọc đường cô xuống có lót một lớp thảm dày, cô lại mang
một đôi dép đế mềm, bước đi không hề phát ra tiếng động. Dung Hải Chính
không đề phòng, ngẩng đầu lên thấy cô đang bước xuống, anh lập tức ngừng lời, cất tiếng kêu "Lạc Mỹ",ngừng một chút mới tiếp lời: "Em xuống đây
làm gì? Nơi này lạnh hơn phòng ngủ nhiều, sao em không khoác thêm áo?"
Cô đáp: "Em muốn uống một ly sinh tố."
Chị Tư lập tức nói: "Tôi đi xay ngay."
Dung Hải Chính dặn: "Xay xong thì mang lên phòng nhé." Rồi anh nói với Lạc Mỹ, "Chúng ta lên thôi."
Lạc Mỹ đã mơ hồ đoán được vài phần. Sau khi vào phòng, cô giả ra vẻ lơ
đễnh tìm kiếm thứ gì đó rồi mở chiếc giỏ đầu giường ra để lục lọi. Dung
Hải Chính hỏi: "Không phải em buồn ngủ sao? Lại còn tìm thứ gì vậy."
Lạc Mỹ nói: "Em không ngủ được, định tìm loại xi rô an thần lần trước."
Dung Hải Chính nói: "Chớ uống thuốc tây, xi rô thì có thể dùng đôi chút."
Lạc Mỹ thừa lúc anh ra ban-công hút thuốc liền mở chiếc hộp nhỏ trong
giỏ thuốc ra, bên trong có một bình trắng. Cô lấy ra, trong đó còn
khoảng nửa bình chưa uống hết. Cô trút một viên vào lòng bàn tay quan
sát, cuối cùng cũng cảm thấy khác thường, lật viên thuốc lên xem xét,
trên bề mặt nhỏ bé ấy chẳng ngờ lại in dòng chữ "VC"(*). Trong lòng cô
vừa giận vừa lo, không khỏi giậm chận gọi: "Dung Hải Chính!"
(chú: VC – vitamin C, thuốc dưỡng thai)
Anh nhanh chóng chạy đến, miệng vẫn còn thắc mắc: "Sao mà lôi cả tên họ anh ra để gọi thế? Anh lại phạm lỗi gì với em nữa à?"
Lạc Mỹ không đáp, chỉ ném chiếc bình trên tay lên giường, mặt mũi từ đỏ
bừng chuyển sang trắng bệch, hồi lâu sau mới cất tiếng: "Anh gạt em!"
Dung Hải Chính trước tiên ngẩn ra, sau đó lại mỉm cười, bảo: "Sao anh lại gạt em chứ? Việc này có thể cho là gạt ư?"
Lạc Mỹ nghe anh nói như thế, rõ ràng là chơi xỏ cô rồi. Cô trong lòng lo lắng, nước mắt bỗng đâu rơi xuống, miệng sụt sùi: "Anh gạt em như vậy
đó."
Dung Hải Chính thấy cô khóc, cũng không hề sốt ruột, chỉ mỉm cười vỗ về
lưng cô: "Sao anh lại lừa em được? Em khóc gì chứ? Có một đứa con cũng
tốt mà, không chừng nó lớn lên lại giống hệt em đấy."
Lạc Mỹ nghe anh nói như vậy, trong lòng càng thêm rối loạn, nước mắt thi nhau rơi lã chã, nức nở nói: "Em không muốn có con đâu."
Còn anh thì nghĩ ngược lại: "Tám phần là đã có rồi."
Cô giẫm chân nói: "Em không muốn! Không muốn đâu!"
Anh bật cười: "Đừng có trẻ con nữa, thôi được thôi được, cũng chưa chắc chắn mà, em tranh thủ đi khám bác sĩ đi."
Chuyện này khiến cho lòng dạ Lạc Mỹ vô cùng bức bối. Đối với việc khám
bác sĩ, cô vừa muốn lại vừa sợ, bởi vì cô luôn có cảm giác nhỡ như xui
xẻo dính phải, với tính cách của Dung Hải Chính chắc chắn sẽ không tha
thứ cho cô nếu cô thật sự không muốn mang thai. Cô giờ đây cảm thấy anh
quá đáng sợ, đối nghịch với anh cô chưa chắc đã chiếm được thế thượng
phong, còn nếu như thật sự sinh đứa bé ra rồi, lại là chuyện càng khiến
người ta đau lòng hơn - Một cuộc hôn nhân không tình yêu có thể đổ vỡ
bất cứ lúc nào, cớ gì lại kéo theo một đứa bé vô tội vào cuộc?
Cũng may Dung Hải Chính đang bận đến tối mặt tối mày, đối với việc đi
khám bác sĩ cũng không rảnh hối thúc cô. Lạc Mỹ kiên nhẫn chờ đến tối
mịt anh mới trở về nhà, anh vừa bước chân ra khỏi phòng tắm, cô liền
bảo: "Trẻ con vướng víu vô cùng, anh bây giờ bận rộn như vậy, sợ rằng
chưa rảnh để chuẩn bị làm cha đâu."
Anh thản nhiên mở đèn giường lên xem tài liệu: "Nói bậy, trẻ con đáng yêu lắm - Em đã đi gặp bác sĩ hay chưa?"
Cô đáp: "Vẫn chưa."
Anh đặt tài liệu xuống, thần sắc hờ hững bảo: "Thật ra hai chúng ta tuổi tác cũng không còn trẻ, muốn sinh một đứa con chẳng có gì không tốt
cả."
Lạc Mỹ liền nói: "Sao lại chẳng có gì không tốt? Đến khi chúng ta ly hôn thì đứa bé tính sao đây?"
Anh hỏi: "Chúng ta sao lại ly hôn?"
Cô nhất thời cứng họng, tuy hai người đều thầm biết đằng sau cuộc hôn
nhân này thực chất chỉ là quan hệ lợi dụng, nhưng mặt xấu xa nhất trong
chuyện này lại không thể huỵch toẹt nói ra được, vì vậy cô thở dài:
"Danh hiệu 'Dung phu nhân' ấy nặng nề lắm, em gánh không được lâu nữa
đâu."
Anh ậm ừ bằng âm mũi. Lạc Mỹ đang có ý đồ riêng với anh, cô liền nở nụ
cười đặc trưng của mình ra, ngọt ngào rút lấy tài liệu trong tay anh,
tiện tay vứt xuống nền thảm, bảo: "Người ta có chuyện muốn thương lượng
nghiêm túc với anh,