XtGem Forum catalog
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323050

Bình chọn: 10.00/10/305 lượt.

anh đừng có tỏ dáng vẻ bận bịu như vậy nữa được

không?"

Anh lại "ừm" thêm một tiếng rồi liếc mắt nhìn cô bảo: "Thứ em vừa ném

chính là bản kế hoạch trị giá hơn 240 triệu của công ty đấy."

Cô vẫn bướng bỉnh: "Việc làm ăn để mai hẵng tính." Nói rồi, cô nghiêng

đầu nép vào ngực anh: "Sao dạo này anh lại trở nên bận rộn như vậy chứ?

Cả ngày em cũng chẳng thấy anh đâu cả."

Dung Hải Chính đã lâu không thấy cảnh cô khép nép như một chú chim nhỏ

như vậy, biết rõ cô nhất định là có mục đích, hồi chuông cảnh báo trong

lòng anh reo vang nhưng ngoài mặt thì lại buột miệng: "Em cần anh à? Vậy anh dành ra chút thời gian cũng được."

Lạc Mỹ nhỏ nhẹ: "Hay thôi đi, anh đang bận mà." Nói rồi quay mặt về phía sau, mái tóc phớt qua mặt anh, vờn lên chóp mũi lâng lâng, trong lòng

anh cũng tràn ngập một cảm giác lâng lâng không kém. Anh muốn giữ lấy

mái tóc của cô lại mà ngửi, mà hôn.

Lạc Mỹ nói: "Anh xem bản kế hoạch của anh đi, em muốn ngủ." Cô nói xong

liền kéo chăn về phía mình, kéo được phân nửa thì cuộn tròn lại, hệt như một con tằm trong kén. Cô quấn chăn lên đến tận mũi, chỉ chừa lại ánh

mắt lộ ra bên ngoài, mắt cô nhấp nháy hai cái rồi cũng nhắm lại.

Dung Hải Chính nói: "Em quấn hết chăn như vậy, anh đắp cái gì đây?" Nói rồi đưa tay kéo lấy tấm chăn.

Lạc Mỹ liền lấy tay giữ chăn, vội vã mở mắt ra bảo: "Anh bây giờ chưa ngủ mà."

Anh nói: "Ai bảo bây giờ anh không ngủ?" Nói rồi anh kéo giật chăn lên.

Lạc Mỹ bưng kín gương mặt ửng hồng của mình lại. Anh nhìn gương mặt đỏ

ửng ấy, thình lình cúi xuống hôn cô. Lạc Mỹ cười khúc khích, rụt nép về

phía sau. Anh bèn một tay giữ lấy mặt cô, tay còn lại vươn đến công tắc

điện, ngón tay vừa chạm đến công tắc bỗng nghe Lạc Mỹ ngọt nhạt nói:

"Hải Chính, em không muốn có con đâu."

Chữ "Ừm" vừa ngấp nghé đến môi Dung Hải Chính, anh chợt nhiên nhận ra

những lời cô vừa nói có ý nghĩa gì. Trong tích tắc, nó thật chẳng khác

gì một chậu nước đổ ập xuống đầu, lập tức đưa anh trở về với thực tế.

Anh nín lặng khoảng ba giây, sau đó lạnh nhạt nói: "Chuyện này chúng ta

đã từng thảo luận rồi." Nói xong, anh buông cô ra, bước xuống giường

nhặt lấy bản kế hoạch nọ rồi đi về phía phòng sách.

Ngày hôm sau, Lạc Mỹ thức dậy thật trễ, cô vừa mở cửa phòng chuẩn bị

xuống lầu thì chị Tư đã đi lên: "Bà chủ, có một quý ông nãy giờ cứ gọi

điện đến tìm bà, nhưng tôi không dám đánh thức bà dậy."

Lạc Mỹ hỏi: "Là ai vậy?"

Chị Tư trả lời: "Ông ấy nói mình họ Ngôn."

Lạc Mỹ giật mình, không nghĩ Ngôn Thiếu Tử lại ngang nhiên gọi điện đến

nhà tìm cô như vậy, vội vàng nói: "Tôi nghe ở trong phòng là được rồi."

Quả nhiên là Ngôn Thiếu Tử, cậu đi thẳng vào vấn đề: "Anh muốn gặp em."

Lạc Mỹ đáp không cần nghĩ ngợi: "Không được."

Giọng điệu cậu vô cùng sốt ruột: "Chuyện khẩn cấp lắm, nếu em không muốn lén lút gặp mặt thì chúng ta có thể hẹn tại văn phòng cao ốc Ngưỡng Chỉ của tôi."

Đấy được xem như lời bảo đảm cho buổi bàn luận công việc, Lạc Mỹ suy

nghĩ một lúc. Cậu tỏ vẻ nóng nảy: "Lạc Mỹ, chuyện này không chỉ liên

quan đến tôi, với em mà nói cũng có can hệ rất lớn. Nếu em mà không đến, em nhất định sẽ hối hận."

Lạc Mỹ nghe cậu nói có vẻ khẩn cấp như vậy nên cũng đồng ý. Cô thay

trang phục ra ngoài, nói với chị Tư: "Nếu ông chủ có hỏi, hãy nói là tôi có hẹn với bác sĩ Chu hôm nay đến khám."

Chị Tư "dạ" một tiếng, Lạc Mỹ còn dặn: "Không cần gọi A Xuyên đâu, tôi

tự mình lái xe." Chị Tư giúp cô lấy chìa khóa đến, để cho tài xế mang xe ra khỏi ga-ra rồi giao xe lại cho cô dưới bậc thềm. Vì trong lòng có

chút bối rối, Lạc Mỹ vội vã lên xe, chị Tư giúp cô đóng cửa lại. Xe

chuyển bánh rời khỏi nhà họ Dung trong màn mưa giăng lất phất.

Dung Hải Chính dự xong cuộc họp hội đồng quản trị, từ phòng hội nghị

bước ra, Tôn Bách Chiêu đang đợi anh, báo cáo với anh rằng: "Cũng không

khác biệt lắm."

Hai người vừa nói vừa đi trở về văn phòng, Tôn Bách Chiêu bảo: "Ngôn

Thiếu Tử quả nhiên trúng kế, đợi ngày mai khi gã ta nhận ra mà đến đây

cứu vãn tình hình, sợ rằng giang sơn đã thay tên đổi họ rồi."

Dung Hải Chính hỏi: "Còn hai người phụ nữ kia của nhà họ Ngôn thì sao?"

Tôn Bách Chiêu đáp: "Đã ký tên chuyển nhượng cổ phần rồi, ở đây này." Gã rút trong tay ra hai bản hợp đồng đưa cho Dung Hải Chính. Dung Hải

Chính cầm lấy, lại hỏi: "Còn Vương Tĩnh Như thế nào?"

Tôn Bách Chiêu cười phá lên: "Sợ là còn đang nằm mơ hợp tác với chúng ta đấy."

Thiên la địa võng đã bủa giăng, không ai có thể thoát khỏi. Dây thu lưới đang nằm chắc trong tay anh. Trên mặt Dung Hải Chính lộ ra một nụ cười

khó mà nhận biết, tất bật suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng đã đại công

cáo thành rồi. Ngôn Chính Kiệt bên dưới cửu tuyền mà trông thấy cơ ngơi

xí nghiệp do chính mình dày công gây dựng nên trong phút chốc hóa thành

đống gạch vụn, chắc sẽ tức giận đến hộc máu. Ánh mắt anh hướng ra ngoài

cửa sổ, quảng trường Ngưỡng Chỉ đang chìm ngập trong màn mưa mông lung

mù mịt.

Ngày mai, anh sẽ đứng trên đỉnh thành phố, mỉm cười mà ngắm nhìn mưa gió.

Điện thoại reo vang, Tôn Bách Chiêu nhấc máy, đáp "vâng" một tiến