ng dám làm.”
Lại bị con bé đùa giỡn. Tôi chán nản đẩy con bé một
cái. Thiện Thiện ở bên cạnh vỗ tay: “Ai nha, ông trời rốt cuộc cũng mở mắt rồi.
Khi còn bé, tớ bị cậu bắt nạt thảm như vậy, cuối cùng cũng có người có thể chèn
ép lại cậu. Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.”
Phương Dư Khả vừa định mở miệng, tôi đã trừng mắt với
cậu ta: “Cậu nói dễ nghe một chút, hoặc là đừng có nói. Nếu không, thù của hai
người bọn họ, tôi đều ghi lên người cậu.”
Cậu ta dịu dàng cười, bắt chước ta chắp tay lên miệng,
nhanh chóng hô về phía pháo hoa sắp tàn: “Tôi muốn bà xã của tôi!”
Tất cả mọi người đều ngây ngẩn. Tôi phản ứng lại đầu
tiên, chỉ về phía cậu ta: “Tôi biết cậu là thâm độc nhất mà. Lại dám châm chọc
tôi sau lưng? Cậu tranh giành ông trời với tôi phải không? Hảo hán không biết
nói phét. Bà xã của cậu không phải ở bên cạnh cậu sao?”
Phương Dư Khả vui vẻ cười, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Tôi lại không cảm thấy tức giận. Phương Dư Khả cười rộ
lên rất có sức hấp dẫn. Trước đây cậu ta nói mang kính vì sợ chính mình quá đẹp
trai, quả thật là có lý, nếu bình thường cậu ta cười như hiện tại, tôi sợ số
người đào vách tường của Như Đình sẽ tăng theo cấp số nhân.
Tôi nói: “Phương Dư Khả, cậu nhất định phải chung
thủy, trước sau như một với bà xã của cậu, để tôi tin tưởng tình yêu, cũng để
tôi đố kị đến chết.”
Phương Dư Khả gật đầu thật mạnh.
Qua vài ngày, tôi ra quán internet kiểm tra và nhận
thư. Trong hộp thư đến có một thư mới. Sau khi kích động hỏi thăm Thượng đế,
Thánh A La và Quan Thế Âm xong xuôi, tôi run run kick chuột vào hòm thư đến.
Bức thư quả thật là do Tiểu Tây gửi, nội dung chỉ có vài câu:
Đã
nhận được thư. Gia đình có việc, không thể đi học đúng hạn. Em và Dư Khả đi
trước.
À,
có việc thì gọi điện. Anh không thường kiểm tra hòm thư. Thứ lỗi.
Tôi đọc đi đọc lại bức thư này rất nhiều lần, cho đến
khi có thể đếm được bức thư này có 35 chữ, tôi mới tắt máy ra về. Tôi phải đau
khổ suy nghĩ rất lâu, phải làm thế nào có thể thổ lộ với anh lại không quấy rầy
anh. Gửi thư là phương pháp tốt nhất mà tôi nghĩ đến. Nếu không tôi sẽ nghẹn
đến chết, một mình vỡ vụn, còn lừa dối mình, tưởng tượng khi anh đọc thư sẽ có
biểu cảm và tâm tình thế nào, không ngờ lần đầu tiên dùng cách này đã bị uyển
chuyển cự tuyệt. Vấn đề mà tôi tôi đắc ý nhất trong thư, anh không trả lời, vấn
đề tình tứ anh cũng không đáp lại. Ngay cả cái khai giảng đầu tiên mà tôi trông
đợi trong đời cũng vì diễn viên chính không xuất hiện mà trở nên chẳng còn gì
thú vị. Anh xa cách, khách khí, cẩn thận, không để lại cho tôi một chút cơ hội,
phán tôi bị knock out, chặt đứt mọi tưởng niệm của tôi.
Mùng bảy còn chưa qua, tôi đã tùy tiện nói với mẹ già
một lý do, một mình trở về Bắc Kinh.
Không muốn đi cùng Phương Dư Khả, thứ nhất là vì liên
quan tới Như Đình. Tôi không muốn ở cùng hắn một thời gian quá dài, sẽ khiến
cho Như Đình càng thêm tức tối; thứ hai là vì tôi cần mượn phương pháp nào đó
chống lại nội dung trong bức thư kia của Tiểu Tây — không phải anh nói gì thì
tôi sẽ làm như thế — tuy tôi biết sự phản kháng như vậy trong mắt mắt Tiểu Tây
và mọi người cũng chẳng là gì.
Trường học rất vắng vẻ. Một dãy phòng học dài chẳng có
được mấy người, ngay cả căn tin cũng chỉ mở một cái, chính là cái cách ký túc
xá của tôi xa nhất. Để tránh việc thay quần áo rất phiền toán mỗi khi ra ngoài,
tôi mua một đống lương khô, tắt di đông, rút dây điện thoại, chuẩn bị ngủ đông.
Cứ đần độn ngủ như vậy mấy ngày, cuối cùng thật sự
không ngủ nổi nữa tôi mới mở đôi mắt sưng vù, bật máy tính lên mạng. QQ tự động
đăng nhập lóe lên, nhắc tôi có tin nhắn mới. Tôi mở ra nhìn, là cái tên “Tim
đập”. Nội dung vô cùng bá đạo viết:
22:05:
Đã chết chưa?
22:50:
Còn sống thì lên tiếng đi.
23:00:
Vì sao lại về trường trước? Nhớ nạp pin điện thoại.
23:20:
Cố ý tắt di động sao?
23:25:
Vì sao ngay cả dây điện thoại ở ký túc xá cũng rút?
Dù đầu óc tôi có u mê nhưng vẫn nhớ “Tim đập” chính là
Phương Dư Khả. Tôi nhắn lại: “Chưa chết, thất vọng rồi chứ?”
Hình cái đầu của Phương Dư Khả bỗng sáng lên: “Hôm nay mới biết cô
một mình đi trước. Không có nghĩa khí.”
Phương Dư Khả càng ngày càng cho tôi cảm giác giống
Yêu Tử, tuy lời nói ác độc nhưng là anh em tốt.
Tôi gõ một biểu cảm xin lỗi, rồi viết: “Nhớ tôi như vậy sao
:) Cậu nên xóa hết lịch sử tin nhắn đi. Người nào đó nhìn thấy lại tưởng cậu ăn
dấm chua. Không có tôi không chịu được.” Tôi lại bổ sung
thêm một cái biểu cảm QQ bị búa gõ vào đầu.
“Có
tâm sự gì? Nếu không vì sao lại một mình về trường?”
Toi thở dài, không biết vì sao, tôi do dự một lúc lâu,
tâm tình bất định trải qua vài ngày ngủ say bỗng nhiên biến thành bụi bặm, có
thể hóa thành mỗi câu mỗi chữ đập vào máy tính: “Tôi đã nỗ lực một lần
cuối cùng cho tình cảm của mình, nhưng không thành công. Đột nhiên phát hiện,
tôi cũng không phải da dày thịt béo như tôi đã tưởng tượng, có thể nghênh đón
khó khăn, trường kì kháng chiến, cho