hơn!” Y vẫn nhớ rõ những giọt nước nơi khóe mắt nàng trong lúc cùng cực
ngày ấy, y không tài nào không chú ý đến, chúng khiến y đau lòng khôn
nguôi. Y biết nàng không muốn mà vẫn cưỡng ép nàng! Vì vậy y mới bỏ đi
trước khi nàng tỉnh lại.
“Hừ!” Một tiếng nói lạnh lùng vọng vào tai cho thấy chủ nhân của tiếng nói ấy đang rất giận.
Y mỉm cười khổ sở, biết mà, nàng vẫn luôn có khúc mắc trong lòng với việc này! “Nguyệt nhi, từ kinh thành ta chạy đến Thương Lãng, không tiếc thứ gì để đưa được nàng về đây, hẳn nàng
phải biết ta quan tâm nàng biết bao, vậy xin nàng đừng tức giận chuyện
không vui vẻ ngày rời cung ấy nữa, nhé?”
“Chàng có biết vì sao tôi giận không?”
Nàng giật mạnh cái chăn ra nhướn mày hỏi, “Tôi không giận chuyện chàng
cưỡng ép, đã làm Hoàng Hậu của chàng thì sớm muộn sẽ xảy ra chuyện đó!
Đương nhiên hai bên cùng tình nguyện là tốt nhất,bằng không có thể coi
như đang chơi trai bao cũng được! Nhưng chàng thực sự ngu ngốc hết sức,
chẳng hiểu cái gì hết! Hơn thế nữa sao chàng có thể bỏ đi ngay sau khi
xong chuyện? Chàng có biết lúc tỉnh dậy lòng tôi cảm thấy thế nào không? Sao chàng lại ích kỷ như vậy! Nếu chẳng có ý với chàng ta đã…” Nói đến
cuối cùng hai mắt đã nhòa lệ, “Quá đáng nhất chính là chàng lại có hứng
thú đi thưởng hoa với Lý Thiên Nhu, chàng biết không, lúc ấy tôi rất
muốn chạy đến tát cho chàng một cái!”
“Xin lỗi! Nguyệt nhi!” Đàm Văn Hạo dịu
dàng lau đi giọt lệ đọng trên khóe mắt nàng, thấp giọng thì thầm, “Là ta không tốt, là ta để nàng chịu uất ức! Hôm đó ta cũng không biết nên đối mặt với nàng như thế nào nên mới…”
“Thôi bỏ đi, chuyện đã qua rồi, nhiều lời cũng vô dụng!” Hiểu Nguyệt ngắt lời y rồi quay đi nhìn sang hướng khác. “Chàng lên triều đi, nhỡ đến muộn sử quan sẽ ghi chép lại đấy!”
Nàng không muốn nói nữa cũng được, dù gì
đó cũng không phải chuyện làm người ta vui vẻ gì cho cam. Chỉ là, có
phải nàng vẫn giận mình không? “Được rồi!” Y cúi xuống hôn nhẹ lên trán
nàng rồi mới bỏ đi.
Đàm Văn Hạo đi rồi, Hiểu Nguyệt cũng
không muốn ngủ nữa, vừa ngồi dậy đã thấy Hồng Trù tiến vào phục vụ. Nàng đoán nhất định là Đàm Văn Hạo đã khâm điểm Hồng Trù đến!
“Tiểu thư đã làm cho Hồng Trù lo lắng
biết bao!” Hồng Trù oán thán, “Trong khi đó tiểu thư lại du ngoạn một
phen thật vui vẻ ngoài đó!”
Ôi… Nha đầu kia đã tiên phát chế nhân
rồi! “Này, Hồng Trù, mới mấy tháng không gặp mà sao cô đã khác những nha đầu khác thế hả, lúc gặp lại chủ tử tiểu thư khi hẳn phải kích động đến nỗi lệ tuôn lã chã, hồ ngôn loạn ngữ mới là bình thường chứ!” Đỗ Hiểu
Nguyệt chọn bộ Triều phục vì định đi hành đại lễ với Thái Hậu.
“Tiểu thư khỏe mạnh vui vẻ, đương nhiên Hồng Trù phải cười tươi nghênh đón tiểu thư nên mới không khóc lóc!” Hồng Trù nói bướng.
Lúc ngước mắt lên nàng thấy rõ mắt Hồng
Trù ngân ngấn giọt nước mắt trong suốt, vừa buồn cười vừa thương xót,
nàng đưa Hồng Trù một chiếc khăn lụa trắng tinh: “Tôi cũng không thích
người khác vừa thấy mình đã khóc lóc ỉ ôi, dù khóc cũng phải là cười ra
nước mắt, tôi đâu có thiếu tay hụt chân gì đâu, có gì mà khóc chứ? Cứ
coi như tôi đi du lịch ba tháng là được!”
Tuy không hiểu “du lịch” nghĩa là gì
nhưng cũng đoán được bảy tám phần, “Lần sau tiểu thư có đi du lịch thì
nhớ đưa Hồng Trù theo nhé!” Hồng Trù không nhận chiếc khăn Hiểu Nguyệt
đưa, bên cạnh vẫn còn cung nữ khác đang đứng hầu, nàng nói chuyện với
Hiểu Nguyệt như vậy vốn đã vượt quá khuôn phép, nếu còn không phân tôn
ti chủ tớ nữa thì chỉ sợ càng gây thêm nhiều lời đồn đãi trong đám cung
nhân.
“Được rồi! Đợi có lần sau mới nói! Nói
không chừng khi đó Hồng Trù đã xuất cung gả cho người ta rồi ấy chứ!” Đỗ Hiểu Nguyệt hành động dứt khóa: lau nước mắt giúp Hồng Trù rồi cười lớn trêu chọc, “Nói thật tôi thực sự cảm thấy sẽ có ai đó phù hợp với cô,
nếu không thì để tôi làm bà mối cho nhé! Có điều mấy việc này tôi nghĩ
là tự mình đi tìm hiểu vẫn hay hơn, chỉ nghe lời một phía từ bà mối đã
quyết định chuyện chung thân thì hình như thiếu sót quá!”
“Nhưng tiểu thư còn chẳng qua mối mai cơ
mà!” Nói dứt lời Hồng Trù đã nhận ra mình lỡ mồm liền vội vàng nói chữa, “Tiểu thư vinh hạnh được Thánh thượng triệu vào cung, đương nhiên những người khác không thể so được.”
“Ớ…” Thấy Hồng Trù nói thẳng như ruột
ngựa, Hiểu Nguyệt chỉ cười nhẹ thở ra, “Tôi không được chọn lựa đã bị
định đoạt rồi, thế nên cô phải giúp tôi hoàn thành tâm nguyện! Nói thật
nhé, tôi rất hối hận rằng trước kia sao mình chẳng yêu đương gì để đến
giờ đã xong mất rồi, chưa từng yêu đương, phim cũng chưa xem, nắm tay
cũng chẳng nắm, đùng cái thành vợ người ta luôn!” Thế sự khó liệu có lẽ
chính là vậy!
Hồng Trù vẫn giữ im lặng, đi theo Hiểu
Nguyệt hơn nửa năm thường nghe nàng nói những chuyện khó hiểu, lúc mới
đầu còn hỏi xem điều đó có nghĩa là gì, về sau thì không buồn hỏi nữa,
có hỏi nàng cũng không giải thích!
“Vì lẽ đó, Hồng Trù yêu quý, cô chính là
niềm hy vọng của tôi! Tôi đã quyết định sẽ bồi dưỡng cô thành một tài nữ cầm kỳ thi họa rồi tổ chức một cuộc chiêu thân gì gì đó để cô chọn cho