i… Nô tỳ…” Thanh Trúc sợ hãi ngẩng đầu lên nhìn Đỗ Hiểu Nguyệt, rồi lại nhìn Đỗ Khang Vĩnh, cuối cùng cúi mắt
xuống nhìn mặt đất. Mặc dù cố gắng trấn định, nhưng thanh âm vẫn run
rẩy, thiếu tự tin, “Nô tỳ không hạ độc!”
“A, bản vương từng nói ngươi hạ độc ư? Ngươi thế này có phải không đánh đã khai?” Đàm Văn Bác lạnh lùng hỏi.
Thanh Trúc một lần nữa ngẩng đầu nhìn Đỗ Hiểu Nguyệt, rồi cúi đầu, bắt đầu rơi lệ, thầm khóc.
“Thanh Trúc, không sao đâu! Không làm là
không làm, có chuyện gì, ta sẽ lo cho cô!” Đỗ Hiểu Nguyệt đột ngột thốt
ra một câu, “Nhưng mà, ta có một câu muốn hỏi cô, những lá thư gần như
ngày nào cô cũng viết nghe đồn gửi cho một người bạn trai, đó là thanh
mai trúc mã hay là người nhà của cô?”
“Có vài lá đúng như vậy, có vài lá không phải!” Thanh Trúc nghẹn ngào nói.
“Tên ‘thái giám’ liên hệ với cô là ai?”
Đỗ Hiểu Nguyệt sốt ruột hỏi lạnh lùng, “Ta từng gặp người nọ ba lần, mặc dù mỗi lần đều không phải cùng một gương mặt, nhưng lại là cùng một đôi mắt – trò dịch dung này, hắn chơi còn chưa xong sao đã xuất sư rồi?”
“Tôi không biết là cùng một người.” Thanh Trúc vừa trả lời một câu, đầu lại càng cúi thấp hơn, nước mắt càng tí
tách tí tách rơi xuống đất.
“A! Thanh Trúc, cô ngốc quá, có thể cô đã quên, trong Hoàng cung có quan chuyên quản thư nhà của cung nhân, chính bởi người mà mỗi lần cô gửi thư có khuôn mặt khác nhau, nên ta đã sai
người tra xét – thư nhà của cô là từ bên kia gửi đi, nửa tháng một
phong; nhưng cô lại gửi cho ‘trúc mã’ của mình rất nhiều lần, mỗi ngày
một phong, có lúc ba ngày một phong – thật sự không biết người thay cô
truyền ấy có năng lực gì, lại có thể làm cho Hoàng cung trở thành cái
chợ, ngày nào cũng dạo chơi một lần!” Đỗ Hiểu Nguyệt nhếch môi cười
lạnh.
Thanh Trúc đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt
ngơ ngác nhìn thẳng Đỗ Hiểu Nguyệt, cảm thấy rất khó tin, Đỗ Hiểu Nguyệt thường ngày chuyện gì cũng không thèm để ý, lại có thể biết rõ mình
ngày nào cũng đưa tin cho người khác!
Mà Đàm Văn Hạo ở một bên dửng dưng nói, vẻ chế nhạo: “Hoàng Hậu, dù thế nào, cũng không thể so Hoàng cung với cái chợ được!”
“Vậy thì so với cái gì? Nhà xí ư? Mỗi
ngày một lần, đôi khi còn cần đau bụng nữa?” Đỗ Hiểu Nguyệt bình tĩnh
phản bác. Đúng một câu nói, làm cho Đỗ Khang Vĩnh ngồi một bên còn đang
yên ổn uống trà “phụt” một tiếng phun hết nước trà ra ngoài, ướt hết vạt áo, Đỗ Hiểu Nguyệt ngồi im không phản ứng gì, cũng chẳng đưa khăn lau
qua cho, ngược lại còn cười nói, “Xin lỗi nha, mấy ngày không đọc sách,
nói chuyện hơi thô tục mất rồi, nhưng lời nói rất có tính biểu tượng,
nói rõ được vấn đề này – thư tình của Thanh Trúc thì gửi quá thường
xuyên, mà hành vi của sứ giả nọ cũng quá quỷ dị.”
Đỗ Khang Vĩnh sắc mặt trắng nhợt, hung
hăng trợn mắt nhìn Đỗ Hiểu Nguyệt, Đỗ Hiểu Nguyệt lại coi như không thấy gì, ngược lại lấy tay phủi phủi bùn đất trên người mình.Còn quần thần,
đặc biệt là Lý thượng thư đã bắt đầu nghiêm mặt lại, người phụ nữ như
thế mà cũng có thể lên làm Hoàng Hậu, thật đúng là đốt hết hương nhang
cả đời người