của chàng, cung đăng kéo
dài chiếc bóng của chàng trên mặt đất, thế giới tĩnh lặng, ánh sáng lướt qua bóng đêm.
Khương Trầm Ngư ngơ ngẩn nhìn theo bóng chàng, cho đến khi Khương Họa Nguyệt đẩy mạnh nàng một cái, cười nói: “Còn nhìn ư? Người đi mất tăm
rồi”.
Khương Trầm Ngư đỏ bừng mặt, đang định giải thích, Khương Họa Nguyệt đã kéo tay nàng nói: “Chúng ta về thôi”.
Về đến Gia Ninh cung, Khương Họa Nguyệt cho kẻ dưới lui xuống, buông
tay nàng ra, vẻ mặt trở nên vô cùng phức tạp, cuối cùng mới thở dài một
cái.
“Tỉ tỉ?”.
Khương Họa Nguyệt cúi đầu nói: “Không ngờ Kỳ Úc hầu lại là nhân vật
như thế… Ha ha, giải quyết việc này đơn giản như vậy, ý chỉ của thái
hậu, đúng là chỉ y mới nghĩ ra!”.
Khương Trầm Ngư cúi đầu cười nói: “Thế chẳng phải rất tốt sao? Binh không mất một quân mà hóa giải được can qua…”.
Khương Họa Nguyệt lườm nàng một cái: “Muội thì hay rồi, chỉ cần nhìn thấy Cơ Anh thì có gì là không tốt nữa?”.
“Tỉ tỉ…”.
“Làm tỉ mừng hụt, vốn tưởng lần này Hy Hòa đấu với hoàng hậu có thể
lưỡng bại câu thương cơ, ai ngờ nửa đường lại nhảy ra Cơ Anh, hoàng
thượng đợi trong thư phòng lâu như thế, quả nhiên là chờ y đến dập lửa.
Lần này Hy Hòa có thể coi là bại trong tay y!”.
Khương Trầm Ngư trầm ngâm nói: “Hy Hòa phu nhân sở dĩ có thể hung
hăng ép người như thế, chẳng qua là vì tóm được chuyện thánh chỉ rơi
xuống nước, nhưng khi đó trên người Tiết Thái cũng mang ngự quyển của
tiên đế, chữ hiếu lớn ngang trời, cho dù là thánh chỉ của hoàng thượng,
trước mặt ngự quyển của tiên đế, cũng không thể không nhường. Chiêu này
tuy đơn giản, nhưng lại vô cùng tuyệt diệu”.
“Cái gì mà trên người có ngự quyển của tiên đế? Rõ ràng là bây giờ
mới đến Định Quốc tự đem về”. Khương Họa Nguyệt hừ mũi, bỗng như nhớ ra
điều gì, lại cười khanh khách.
“Tỉ tỉ lại cười gì?”.
“Ta cười Hy Hòa tính toán đủ điều, uổng công quỳ lâu đến thế”. Khương Họa Nguyệt vừa nói vừa thả tóc, ngồi xuống trước bàn trang điểm, bắt
đầu tháo trang sức, “Đúng là đáng tiếc, đây vốn là thời cơ tốt nhất để
lật đổ hoàng hậu, tiếc là lại uổng phí thế… Trầm Ngư, muội có biết hôm
nay Hy Hòa thua ở nước nào không?”.
Khương Trầm Ngư chần chừ đáp: “Bởi vì… công tử nhúng tay?”.
Khương Hạ Nguyệt trừng mắt lườm nàng: “Muội ấy, thấy Kỳ Úc hầu là xiêu hồn lạc phách, trong đầu chỉ có công tử của muội ấy!”.
Khương Trầm Ngư thẹn thùng đỏ mặt, Khương Họa Nguyệt nhìn thấy bộ
dạng này của nàng, đành cười lắc đầu than: “Được rồi được rồi, cứ coi là vì thế đi, có điều, điều này cũng vừa hay cho thấy một điểm quan trọng
nhất – Hy Hòa tuy được sủng ái, nhưng ngoài hoàng ân ra thì không có gì
khác”.
Khương Trầm Ngư trong lòng chấn động, hiểu ra ý ở ngoài lời.
“Việc ngày hôm nay nếu đổi lại là tỉ, tỉ sẽ không cần tự mình đến quỳ trước điện, chỉ cần nhờ phụ thân liên minh với các đại thần trong triều cùng dâng sớ, trách hoàng hậu dạy cháu không nghiêm, dung túng cho cháu làm bừa, dẫn đến thánh chỉ rơi xuống nước, xúc phạm thiên uy. Đến lúc
đó, hết tấu sớ này đến tấu sớ khác được dâng lên, cho dù có ngự quyển
của tiên đế thì đã sao nào? Cũng không thể giữ được Tiết gia. Cho nên…”. Khương Họa Nguyệt vừa thong thả chải mái tóc dài, vừa đắc ý nói, “Có
khuynh quốc khuynh thành hơn nữa, có sủng ái một người giữa ba ngàn cung tần đi nữa thì đã sao? Không có nền tảng gia tộc và thế lực trong triều chống lưng phía sau, thì trong chốn hoàng cung địa ngục này, sức lực
một người sao có thể làm được gì?”.
Khương Trầm Ngư cúi đầu không tiếp lời.
“Trước đây tỉ còn quá đề cao ả ta, coi ả ta là kẻ địch, đến giờ nhìn
lại, cũng chẳng qua chỉ là như thế. Khi sự việc liên can tới Tiết gia,
đến hoàng thượng cũng chỉ nghĩ làm thế nào để bảo vệ họ Tiết, mà không
phải là làm thế nào đòi lại công bằng cho yêu phi. Cho nên mới nói, cá
chạch mãi chỉ là cá chạch, vùng vẫy thế nào đi nữa cũng không thể ra
khỏi ao đầm…”.
Khương Trầm Ngư đột nhiên đứng dậy, nói: “Tỉ tỉ, muội phải về rồi”.
Khương Họa Nguyệt sững người, tức thời hiểu ra, trong ánh mắt lóe lên một tia mỉa mai, cười nói: “Tỉ biết muội cảm thấy những chuyện ghen
tuông tranh giành này thực buồn nôn, không muốn nghe. Nhưng muội nghĩ
xem, tỉ tỉ đáng thương của muội mỗi ngày đều sống như vậy trong cung,
không biết chừng ngày nào đó, kẻ bị tính sổ chính là tỉ. Bỏ đi, bỏ đi,
cảm giác này, người ngoài sao có thể hiểu được? Tỉ cũng chỉ là nhất thời bực tức mà thôi, muội không muốn nghe, tỉ không nói nữa là được”.
Bị nàng nói như vậy, Khương Trầm Ngư không khỏi hổ thẹn, bước lên
phía trước nắm lấy tay nàng nói: “Tỉ tỉ, muội không phải không muốn
nghe, chỉ là…”.
“Tỉ hiểu rồi, đừng nói nữa”. Khương Họa Nguyệt nhìn bản thân trong
gương đồng, mày mi vẫn mềm mại, dịu dàng như vẽ nhưng đôi mắt đã không
còn vẻ trong sáng, đâu còn điểm nào của Khương đại tiểu thư trong khuê
các không màng thế sự lúc ban đầu? Lại nhìn muội muội phía sau lưng, chỉ kém nàng có ba tuổi, nhưng rõ ràng là hai mẫu người khác nhau. Nàng đã
kinh qua gió sương mà tiều tụy, còn muội muội vẫn được gia tộc che chở,
giống như hoa tươi thuần
