hắn sẽ thành! Đến lúc đó, xin phu nhân thưởng
cho tôi một ly rượu hỷ!”.
Khương phu nhân nghe những lời này quả nhiên thích chí, vừa cười vừa
thưởng bạc. Hoàng Kim Bà cũng không nhiều lời, đứng dậy nói: “Việc không nên chậm trễ, tôi phải đến phủ hầu gia đưa canh thiếp, ba ngày sau lại
lấy canh thiếp của hầu gia mang về”.
Khương phu nhân tiễn ra đến ngoài cửa sảnh, lúc này mới quay đầu lại nhìn bức bình phong, cười nói: “Ra đi”.
Khương Trầm Ngư biết mẫu thân đã biết mình nấp phía sau, đành bước ra ngoài, nhưng thấy ánh mắt mẫu thân nhìn mình đầy vẻ vui mừng, nàng liền thấy mất tự nhiên, vội vàng cúi đầu xuống.
Khương phu nhân kéo tay nàng cùng ngồi xuống, nói: “Tính toán xong hôn sự của con, ta cũng an tâm”.
“Mẫu thân vất vả rồi”.
Khương phu nhân vén mấy sợi tóc mai bên tai nàng ra phía sau, xúc
động nói: “Đúng là chớp mắt một cái, con gái nhỏ của ta đã lớn thế này,
đến tuổi xuất giá rồi. Trong ba đứa con của ta, ca ca của con Hiếu Thành tuy là nam tử, nhưng từ nhỏ đã không giỏi giang, văn dốt võ dát, tuy
nhờ phúc của cha con mà trở thành Vũ lâm quân kỵ đô úy, đời này e rằng
cũng chỉ sống như vậy thôi; tỉ tỉ Họa Nguyệt của con tuy khôn khéo,
nhưng tính hiếu thắng khó tránh khỏi sắc sảo chua ngoa; còn con, người
xinh đẹp, tính nết na, đối nhân xử thế có chừng mực nhất, nhưng lại quá
lương thiện, ta thực sự lo con sau này bị thua thiệt, cho nên, nghĩ đi
nghĩ lại, trong đám vương tôn công tử trong triều, người có thể che chở
con cả đời phú quý lại đối đãi khoan hậu, cũng chỉ có Kỳ Úc hầu thôi”.
“Mẫu thân…”, Khương Trầm Ngư cầm tay mẫu thân, chỉ cảm thấy trong
lòng ấm áp, đương lúc cảm động, một gia bộc vội vã đến báo: “Tam tiểu
thư, có khách tới thăm”.
Nàng có khách sao? Ai đến thăm nàng vào lúc này nhỉ?
Khương phu nhân đứng dậy, nói: “Con mời khách vào đây đi. Ta về phòng trước, Trầm Ngư con nhớ phải tiếp đãi người ta chu đáo, đừng để chậm
trễ”.
Khương Trầm Ngư tiễn mẫu thân, lại thấy một thiếu niên áo xanh theo
sau gia bộc bước vào trong đại sảnh, ánh nắng ngày đông chiếu trên gương mặt người đó, nàng không kìm được “a” một tiếng.
“Tiểu sinh Loan Triệu, tham kiến Khương tiểu tỉ”. Đôi mắt thiếu niên
đảo không ngừng, tươi cười bước lên nắm tay nàng, cử chỉ thật bộp chộp.
Khương Trầm Ngư vội vàng đuổi hết người hầu ra, thấp giọng nói: “Công chúa, sao nàng lại đến đây?”.
Hóa ra, thiếu niên đầu đội mũ quả dưa, thân hình gầy gò này không
phải ai khác mà chính là Chiêu Loan công chúa nữ cải nam trang.
Chiêu Loan làu bàu đáp: “Trong cung chán chết đi, nên ta mới xuất
cung đi chơi, chẳng ngờ đi vội quá, đến một xu cũng chẳng đem theo, vừa
hay ngang qua hữu tướng phủ, liền chạy đến tìm tỉ xin giúp đỡ”.
Khương Trầm Ngư giật thót mình: “Công chúa lén xuất cung?”.
“Cứ cho là thế đi nhưng mà, trước đây ta cũng xuất cung đi chơi rồi,
hoàng huynh biết nhưng mắt nhắm mắt mở vờ không biết thôi. Chỉ cần không đến tai thái hậu thì thế nào cũng dễ nói”. Chiêu Loan vừa nói, vừa lắc
lắc tay nàng. “Tỉ tỉ tốt cho ta mượn tiền đi, lúc về ta sẽ trả tỉ”.
Khương Trầm Ngư nghĩ, công chúa bướng bỉnh này đã tìm đến cửa, lại
nghĩ bản thân không có cách nào khác, bây giờ chỉ có một cách vừa cầm
chân nàng, vừa sai người vào trong cung báo tin, để hoàng thượng định
đoạt. Thế nên nói: “Bên ngoài người đông việc nhiều, có gì hay chứ? Công chúa đã đến đây, chi bằng ở đây chơi với ta đi, trù nương trong phủ làm bánh rất ngon…”.
Nàng còn chưa dứt lời, Chiêu Loan đã nhõng nhẽo nói: “Ai da, trong
phủ này thì có gì hay ho chứ, ta thích những thứ mới mẻ kích thích bên
ngoài cơ, tỉ tỉ tốt, hay là tỉ ra ngoài chơi với ta đi, tỉ cả ngày ở
trong phủ cũng cảm thấy vô vị chứ?”.
“Ta…”.
“Đừng này kia gì nữa, mau đi lấy tiền, nhân tiện cũng thay nam trang
như ta, ta dẫn tỉ đến mấy nơi hay ho, đảm bảo tỉ sẽ được mở rộng tầm
mắt”.
Nhìn bộ dạng hứng khởi đó của Chiêu Loan, chắc là không giữ nàng ở
trong nhà được. Đành vậy, để nàng một mình đi làm loạn, không bằng mình
đi cùng, ít nhất có thể trông coi không để nàng làm bừa. Nghĩ đến đây,
Khương Trầm Ngư bèn thay y phục rồi mang theo ngân phiếu, xin phép mẫu
thân xong lại bố trí bốn ám vệ theo bảo vệ rồi mới ra ngoài.
Dọc đường Chiêu Loan quả nhiên rất thông thạo phố lớn ngõ nhỏ, đặc
biệt dẫn nàng qua mấy nơi đến một người sống ở kinh thành mười lăm năm
như nàng cũng lần đầu tiên biết tới.
Đầu tiên là một tiệm bán mì trong một ngõ nhỏ cực kỳ hẻo lánh khách
ăn không nhiều, bàn cũng chỉ có bốn chiếc, bát thô đũa tre, nhìn cực kỳ
giản dị. Khương Trầm Ngư còn sợ không sạch sẽ, nhưng đến khi bát mì đó
được bê lên, vừa ngửi thấy mùi thơm sộc vào mũi, cái gì nàng cũng quên
hết.
Ăn xong Chiêu Loan hỏi nàng: “Thế nào?”.
Khương Trầm Ngư hít sâu một hơi, lại thở dài, đáp: “Hôm nay mới biết
mì trước đây ta ăn đều uổng phí. Tài nghệ của thím này quả thực cao
thâm”.
“Đúng vậy, đến Ngôn Duệ cũng không chối từ được sức hấp dẫn của món mì Phương gia này, huống hồ là tỉ”.
Khương Trầm Ngư cả kinh: “Đây là mì của Phương gia?”.
Chiêu Loan gật đầu: “Tiếc là vị chính chủ