àng nói, “Anh có thể mua cho em tất cả những thứ em muốn,
nhưng em phải ngoan ngoãn nghe lời.”
Đúng là như dạy như đứa trẻ, người con gái này không
chỉ mất trí nhớ, không có ai ngay cả những điều cơ bản trong cuộc sống cũng
quên đến sạch trơn!
Cô căn bản chỉ là đứa trẻ, trong lòng hé ra như trang
giấy trắng, không rõ trắng đen, không có khái niệm cơ bản, thậm chí ngay cả ô
tô cũng chưa từng thấy qua?!
Bạch Giới Hằng cầm chặt tay cô. Đây không phải Hạo
Lâm! Đáy lòng anh nói cho anh biết, mà cũng dễ hiểu thôi, Liên Hạo Lâm ngọt
ngào thông minh dịu dàng kia, không thể
biến thành dáng vẻ như thế này!
Như Duệ Ân nói, nếu là mượn xác hoàn hồn, trong thân
thể này đã là linh hồn khác, nhưng Hạo Lâm đã hoả táng, tro cốt rắc xuống biển,
không thể có thi thể mà hoàn hồn.
Người con gái này đến từ đâu? Vì sao cô lại kỳ lạ như
vậy? Không chỉ dáng vẻ giống hệt Hạo Lâm, quan trọng là tư tưởng và quan niệm
cuộc sống quái dị kia.
Anh cảm thấy mình bị buộc phải tỉnh lại, vì người yêu
trong anh không có dáng vẻ này, từ cá tính, cách nói chuyện đến giọng điệu cũng
không giống.
Mừng rỡ hai mươi tư giờ trước đã biến mất hầu như
không còn, anh tỉnh hơn ai hết, đây không phải là Liên Hạo Lâm, nhưng......
“A! Đó là gì!” Bàn tay nhỏ tron tay bỗng vùng vẫy, vội
tiến lên phía trước như tên lửa.
“Em......” Bạch Giới Hằng hung hăng nắm tay cô, giữ cô
lại, “Anh vừa nói—”
“A......” Liên Hạo Lâm mày nhăn mặt thành một khối, vẻ
mặt vô tội đáng thương, chỉ quán đồ uống hướng mười giờ hỏi: “Cái kia là gì?”
“Chúng ta qua đường cái, anh dẫn em đi......” Đây là
đường cái lớn, ở giữa còn có đường phân cách, cô thật đúng là muốn tiến
lên?
“Đường cái a?” Hai mắt tròn trong suốt của cô đảo
nhanh như chớp, “Ha, muốn nhìn cái ngọn đèn cầu vồng kia đúng không!”
Màu...... cầu vồng gì? “Đó là đèn xanh đèn đỏ.”
“A......” Dáng vẻ cô như hiểu dược, cái miệng nhỏ nhắn
cong lên, như là học sinh nghe thầy giáo giảng bài.
Dáng vẻ tươi mát động lòng người kia, đáy mắt tinh
khiết như là chưa từng nhìn thấy.
Bạch Giới Hằng cười nhẹ nhàng, anh biết đay không phải
Liên Hạo Lâm mà anh mong nhớ ngày đêm, trong nháy mắt đã tỉnh lại khỏi giấc
mộng.
Nhưng anh không kịp có thời gian rơi vào bi thương, vì
có một cô gái giống cô xuất hiện ngay trước mắt, thậm chí còn trong lòng bàn
tay anh, hơn nữa còn làm cho anh không thể chuyên tâm tự hỏi chuyện bi thương
này.
“Có thể đi rồi, có thể đi rồi!” Liên Hạo Lâm kinh hô
thành tiếng. Vì những người đối diện đang đi nhanh, hay là cô nhìn được đèn
đây!
“Đó là vạch chỉ ngang!” Bạch Giới Hằng theo bản năng
lại giữ cô lại thật chặt, “Em có thể bình tĩnh hơn không? Em quá hưng phấn.”
“A?” Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh cao hơn cô nửa cái
đầu, “Em đã không ra bao lâu rồi, sao có thể không hưng phấn!”
Suốt ngày đều nhốt trong gương, không biết thời gian
trôi qua, hấp thụ một lần tinh khí để dự trữ, vì sau khi đối tượng chết rồi, cô
liền bị vải trùm lên thê thảm, đặt trong tầng ngầm đầy bụi, hoặc là trải qua
chiến tranh, cho nên dù yêu lực không tồi, lại không thể tự ra ngoài.
Thật vất vả lắm mới được ông chủ hàng đồ cổ lấy ra,
không có việc gì là dùng vải phủ lên, che đi thế giới duy nhất cô có thể thấy,
có thể nhìn thấy chỉ có khi mở cửa hàng, nhìn vị khách muôn hình muôn vẻ, chờ
đợi người có duyên… Mỗi một lần dù biến hóa thế nào, cũng luôn thành công rất
nhanh.
Cô chưa từng đi qua đường lớn như thế, chưa từng có
cuộc sống như thế ở các thời đại trước.
Hai mắt tỏa sáng nhìn Bạch Giới Hằng, anh bỗng nhớ ra,
Hạo Lâm cũng không có đôi mắt sáng như thế.
“Thôi được rồi, nhưng phải......”
“Đi theo em!” Liên Hạo Lâm nhịn không được cắn cắn
môi, “Anh nhiều lời quá đấy!”
“......”
“Tiểu Ân—” Trong phòng bếp truyền đến tiếng gào thét
với mức đề-xi-ben cao độ, “Lò vi sóng này để ở nấc nào đây?”
“Hạo Lâm, nấc thấp thôi! Đây là việc của tôi, để tôi
làm là được rồi!”
“Em không thích! Em muốn chơi! Em đã biết dùng rồi!”
“Em thả ra!”
“Em muốn dùng—”
Ngoài vài mét, trên sô pha rộng rãi, một người đàn ông
với khuôn mặt u sầu dựa vào sô pha thở dài, một người khác ôm cằm, cố nín cười.
“Tiểu Ân...... hự hự...... Xin lỗi!” Bạch Giới Đình
cuối cùng cũng bật cười, “Hai chúng ta còn chẳng dám gọi cô ấy là Tiểu Ân!”
Bạch Giới Hằng lạnh lùng liếc mắt nhìn anh, “Duệ Ân
chắc cũng cảm thấy vô vị, Hạo Lâm đã quấn lấy cô ấy hai tuần rồi.”
“Ừm!” Bạch Giới Đình nhíu mày, “Hành động này không hề
giống với Liên Hạo Lâm, cô ấy và Duệ Ân xưa nay cũng không hợp.”
“Cô ấy không phải Hạo Lâm.” Anh lại thở dài, “Sống
chung với cô ấy ở đây, em sẽ cảm thấy căng thẳng thần kinh, vừa mấy ngày hôm
trước thôi, một khắc không đi theo cô ấy cũng không được!”
“Thấy rõ như vậy kia à? Duệ Ân còn vội nói em mà không
về là không được!”
Hai tuần trước Duệ Ân đã vội gọi điện thoại cho anh,
muốn anh dù thế nào cũng phải trở về một chuyến, nói thẳng có người con gái
giống hệt Liên Hạo Lâm xuất hiện, chỉ sợ anh cả sẽ vì thế mà thần hồn điên
đảo.
Nhưng vài tuần trước anh đang đi công tác, sau khi trở
về
