g làm cho người ta không chịu nổi.
Bạch Giới Hằng đi qua ngõ nhỏ mấy chục lần, thậm chí
vòng qua chủ quán ở gần đó hỏi, muốn hỏi ra hàng đồ cổ kia cuối cùng ở chỗ nào.
“Thiếu gia, năm giờ, tôi phải về Hắc Sơn.” Bành Duệ Ân
bớt thời gian ra ngoài tìm cùng anh. Rõ ràng lúc trước anh mua gương ở đây,
nhưng bây giờ lại biến thành một tiệm cà phê.
Cô nghe nói chuyện đang tốt đẹp, Anh Lạc và thiếu gia
cãi nhau một trận lớn, nói là cãi nhau, chi bằng nói thiếu gia vạch trần thân
phận thật của Anh Lạc, sau đó… chuyện diễn biến thành công kích kinh người, vì
cuối cùng thiếu gia bị đưa vào bệnh viện, nằm đến ba ngày mới phục hồi tri
giác.
Khi đưa đến bệnh viện anh đang hấp hối, không hề có
hiện tượng ngoại thương và xuất huyết bên trong, nhưng lại yếu đến mức ngay cả
mở miệng cũng không thể, trái tim đập chậm chạp, kết quả bác sĩ kiểm tra, nói
là đường máu của anh quá thấp, như là “gần biến thành ma đói”.
Cô có thể cam đoan anh ngày đó ăn sáng rất phong phú,
làm gì có chuyện sau vài giờ lại chết đói được.
Đó đương nhiên là kiệt tác của Anh Lạc, thiếu gia nói
cô chính là Gương yêu, khi Duệ Ân đang ở bệnh viện hỏi thăm thiếu gia thì cái
gương kia lại biến mất vô tung vô ảnh.
Loại hiện tượng kỳ dị này cô tin sao? Tin! Vì sao
không tin chứ?
Vì với một người không thể rời khỏi Hắc Sơn, bình
thường rời đi thì phải về trước bảy giờ mà nói, làm sao có thể có chuyện không
tin?
Ngay từ đâu cô đã cảm thấy Anh Lạc lừa gạt, chưa bao
giờ hoàn toàn tin vào lai lịch của cô, đơn giản là cô biểu hiện ra ngoài quá
hồn nhiên, cũng không có động cơ hại người, cha từng nói, Hắc Sơn có yêu lại có
quỷ, nhưng có tốt có xấu, không thể nói chung cho tất cả.
Cho nên cô coi Anh Lạc là quỷ tốt, hơn nữa, thấy thiếu
gia mở lòng như nai con rối bời trước nữ quỷ...... Khụ, yêu.
“Được rồi, cô đi nhanh đi, phải về trước bảy giờ.”
Bạch Giới Hằng không quên lời nguyền trên người cô.
“Cậu có về không!” Bành Duệ Ân không quên dặn dò.
“Tôi ngủ ở nhà mới.”
“Đúng hơn là, cậu căn bản ngủ ở ven đường thì có.”
Trợn mắt nhìn quán cà phê kia mấy ngày, cũng không nhìn ra hàng đồ cổ!
Bạch Giới Hằng hít sâu một hơi, “Duệ Ân, tôi phải tìm
được cô ấy, cô ấy đang trốn tôi...... Chỉ là tôi không hiểu vì sao hàng đồ cổ
cũng muốn trốn tôi.”
Bành Duệ Ân nhún vai, cô rất muốn tiếp tục nói chuyện,
nhưng không có hứng thú đùa giỡn với sinh mệnh, giao lại chìa khóa, lui mà
tiến, tiếp theo nhắc anh phải ăn cơm, rồi vội vàng đi.
Ánh chiều tà chiếu vào ngõ nhỏ, anh dựa vào tường xi
măng, anh có thể biết khi Anh Lạc bị vạch trần thân phận thì khủng hoảng và sợ
hãi thế nào, nhưng không thể lý giải hành vi và sự giận dữ của cô lúc cuối!
Anh? Gì mà nói đẩy cô vào trong gương?
Vừa bắt đầu cô đã phản ứng mãnh liệt khiến anh hoảng
lên, vội vã nói rõ, để Anh Lạc hiểu dù cô là gì, anh vẫn chân thành với cô.
Anh thậm chí còn đeo nhẫn cưới cho cô, anh đương nhiên
hi vọng sẽ cầu hôn trong không khí lãng mạn, nhưng hành động Anh Lạc vội vàng
trốn đi đã dọa anh, anh luôn có dự cảm cô chạy rồi sẽ không về nữa, mới vội đeo
nhẫn cưới cho cô.
Đó là chiếc nhẫn mẹ để lại, là nhẫn thuộc về Hắc Sơn.
Bạch gia không phải sống ở Hắc Sơn ngay từ đầu, nghe
nói vì chiến tranh loạn lạc mà tổ tiên mới đến Hắc Sơn, cả một gia tộc lạc
đường tứ tán ở Hắc Sơn, cuối cùng chỉ còn hai mươi mấy miệng ăn đến biệt thự,
chủ nhân ở đó nhiệt tình hoan nghênh bọn họ, cung ăn cung ở, mọi người cũng
giúp làm việc, cuộc sống tốt hơn nhiều so với bên ngoài.
Mấy năm sau, chủ nhân ở đây đưa ra hợp đồng, bọn họ
muốn bán Hắc Sơn, giá bán không cao cũng không thấp, nhưng lại thêm một đống
điều kiện, ví như không được làm tổn hại một bông hoa ngọn cỏ ở đây, không được
xây rộng ra, không được dùng đất nông nghiệp…
Những người đó gật đầu đồng ý, trên giấy tờ nhà được
in bằng dấu máu, khế ước được thành lập. Cả gia đình đều vui vẻ, chỉ để lại
quản gia ở đó, quản gia đó chính là tổ tiên của Bành Duệ Ân, bọn họ bị lời
nguyền không thể rời đi, dù chủ nhân Hắc Sơn là ai, đều phải hầu hạ đến cuối
cùng.
Về phần nguyên nhân lời nguyền này, chính họ cũng
không biết.
Người họ Bạch mua Hắc Sơn, di chuyển theo thời đại, có
rất nhiều người lần lượt bỏ đi, nhưng Bạch gia vẫn là chủ nhân của Hắc Sơn… Bọn
họ đương nhiên cũng sẽ rời đi, nhưng trước khi trưởng thành, từng đứa trẻ đều
lớn lên ở đây cả!
Sau vài lần mất tích liên tục hoặc chết trẻ, mới phát
hiện ra luật lệ, phía sau khế đất có thủy ấn, khi có người chết sẽ hiện lên,
bọn họ tìm được một hộp ngọc ở tầng hầm, bên trong có rất nhiều ống cuộn thẻ
tre, bên trên ghi rõ quyền lợi và nghĩa vụ của Hắc Sơn, trong đó có một điều là
trẻ mới sinh trước khi trưởng thành, phải trưởng thành ở Hắc Sơn, không được
rời khỏi đây.
Ván đã đóng thuyền, Bạch gia không thể rời đi, trừ phi
tìm được người tiếp theo nguyện ý mua Hắc Sơn, nhưng truyền thuyết Hắc Sơn thần
hồn nát thần tính, căn bản không người nào dám can đảm giao thiệp; mà tổ tiên
Bạch gia quyết định sống theo vận mệnh, không bán được Hắc Sơn chi bằng cùng
sống vớ