lắm rồi anh không đánh nhau. Anh nhảy khỏi ghế, lập tức đáp trả cú
đấm vừa rồi.
Lúc Dean vội vàng tới nơi, màn biểu diễn "lấy một
chọi ba" của Quý Đông Đình đã kết thúc, hiện tại, anh đang ngồi một góc
uống liền mấy chai rượu. Lát sau, Quý Đông Đình nằm im lìm trên ghế, có
lẽ anh đã say thật rồi nên mới khẽ gọi: "Quản gia Khương..."
Dean cúi xuống, nhẹ nhàng vỗ vai Quý Đông Đình: "Quý tiên sinh, bây giờ anh cảm thấy thế nào?"
Quý Đông Đình chớp mắt mấy cái rồi ngồi thẳng dậy, hỏi Dean: "Có muốn cùng uống chút gì không?"
Dean lắc đầu, càng thêm thông cảm với Quý Đông Đình đang cố làm ra vẻ không
có chuyện gì. Người bị ngã từ trên mây xuống chắc chắn sẽ đau hơn nhiều
so với người ở dưới đất.
Dean lái xe đưa Quý Đông Đình trở về căn biệt thự trên đường Bishop. Cả đoạn đường, Dean cứ ngập ngừng dường như định nói gì đó rồi lại thôi. Vì vậy, sau khi bước xuống xe, Quý Đông
Đình lúc này đã tỉnh táo trở lại, không nhịn được hỏi anh ta: "Rốt cuộc
cậu muốn nói cái gì?"
Dean liều mình: "Là về quản gia Khương, lần trước tôi quay về khách sạn lại gặp cô ấy... cô ấy”
Nhìn bộ dạng ấp a ấp úng của Dean, Quý Đông Đình thừa biết anh ta đang chuẩn bị nói dối nên càng thêm bực bội. Anh đâu có cần người khác phải dối
trá để an ủi mình cơ chứ!
"Dean, tôi nghĩ chắc chắn cậu đã hiểu
lầm một số chuyện. Vốn dĩ tôi cũng định cùng cô ấy thử hẹn hò xem sao
nhưng sau hôm đó, tôi phát hiện ra tôi và cô ấy hoàn toàn không hợp
nhau. Với lại, vẫn câu nói cũ, cậu thật sự nên yêu thử vài người để biết thế nào là tình cảm nam nữ đi! Nó hoàn toàn không phức tạp như cậu nghĩ đâu. Hợp thì yêu, không hợp thì giải tán... Thôi, nói với cậu nhiều như vậy cũng vô ích. Có cần tôi giới thiệu bạn gái cho cậu không?"
"Không cần!"
Trước lúc bước vào nhà, Quý Đông Đình còn nhìn chàng trai chứa một mảnh tình
vắt vai trước mặt bằng ánh mắt thương hại. Dean nhìn theo bóng lưng Quý
Đông Đình, thật sự muốn chửi thề một câu. Từ đầu tới cuối, ngay đến tên
của cô ấy cũng không dám nhắc tới, thế mà còn lên mặt cười nhạo người
khác. Đã vậy thì phải trêu tức luôn! Kết quả là, anh ta rút điện thoại
ra, gọi cho ông chủ kiêu ngạo của mình.
Quý Đông Đình đang ngồi
trên chiếc sofa rộng lớn trong phòng khách, nhận điện thoại của Dean với vẻ vô cùng thoải mái: "Cậu đổi ý rồi sao? Muốn tôi giới thiệu bạn gái
cho..."
"Không phải đâu, Quý tiên sinh! Tôi chỉ muốn kể chuyện
liên quan đến quản gia Khương mà thôi. Hôm ấy, khi gặp lại quản gia
Khương, cô ấy đã nói với tôi rằng, anh là người đàn ông hấp dẫn nhất mà
cô ấy từng gặp". Dứt lời, Dean lập tức dập máy, vừa lái xe vừa vui vẻ
huýt sáo.
Quý Đông Đình ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ miên man, ở vườn
hoa tối hôm đó, hình như Khương Kỷ Hứa cũng khen anh rất quyến rũ, anh
vẫn nghĩ đó chỉ là lời nói khách sáo của cô ấy, nhưng tại sao cô ấy còn
phải nhấn mạnh với Dean về sức hấp dẫn của anh? Cô ấy đang muốn ám chỉ
điều gì? Hay là đã hối hận rồi?
Thật giả tạo! Quý Đông Đình cười thầm.
Khương Kỷ Hứa vừa mới tổ chức xong xuôi hôn lễ của Triệu Ninh và Cốc Vũ đã lại quay cuồng với những kế hoạch cuối năm.
An Mỹ đã từng hỏi Khương Kỷ Hứa về chuyện váy cưới của Cốc Vũ: "Giám đốc
Khương, khách sạn của chúng ta có hệ thống bảo vệ cấp một, tại sao váy
cưới có thể dễ dàng bị đánh cắp như vậy được?"
Thực ra, Khương Kỷ Hứa cũng có cùng thắc mắc với An Mỹ. Suy đi nghĩ lại vẫn thấy chuyện
này nhất định là do người trong khách sạn làm. Hôm qua, cô đã thăm dò ý
của Lục Tự, nhưng không hiểu tại sao anh ta hoàn toàn không muốn tìm ra
chân tướng sự việc. Nếu Tổng Giám đốc đã không muốn điều tra thì cho dù
cô có chỉ ra kẻ đó cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Trong công
việc, đôi khi cũng phải học cách nhắm mắt làm ngơ.
Khương Kỷ Hứa vỗ vai An Mỹ: "Chị tin rằng thời gian sẽ nói lên tất cả, một ngày nào đó mọi chuyện đều sẽ được hé lộ thôi."
An Mỹ hiểu ý Khương Kỷ Hứa, chỉ biết thở dài bất lực.
Trước Tết, Khương Kỷ Hứa được nghỉ ba ngày, lại gặp đúng dịp Trương Vy Vy tới thành phố S công tác. Buổi tối, hai cô bạn thân lâu ngay không gặp vui
vẻ nằm đắp mặt nạ, Trương Vy Vy cầm điện thoại tìm số liên lạc của các
bạn học cũ, khẽ mắng Khương Kỷ Hứa: "Con người cậu thật không biết niệm
tình chút nào! Lớp mình có bao nhiêu bạn ở thành phố S mà chẳng thấy cậu liên lạc với ai cả."
Khương Kỷ Hứa chọn cách im lặng.
"Làm việc gì cũng sợ mắc nợ tình cảm của người ta, gặp khó khăn không lúc
nào nhớ tới bọn mình hết!" Trương Vy Vy tiếp tục quở trách.
"Lần trước mình đã mượn tiền cậu đấy thôi."
"Thôi đi! Cậu còn dám nhắc lại chuyện đó nữa à? Nếu không phải mình tình cờ
phát hiện ra cậu sống khốn khổ như thế có phải cậu định bán thận lấy
tiền luôn không?"
"Được rồi, chúng ta không nhắc mấy việc ấy nữa!"
Trương Vy Vy vừa bấm số điện thoại của cậu bạn cũ Triệu Việt vừa lẩm bẩm:
"Nghe nói cuộc sống của cậu ta giờ cũng khá lắm, ngày mai chúng ta sẽ
tới "làm thịt" luôn!"
Trương Vy Vy bật loa ngoài cho Khương Kỷ
Hứa cùng nghe. Triệu Việt nhanh chóng bắt máy, giọng nói hết sức niềm
nở: " Không thành vấn đề! Đảm