, trước mặt mọi người ta là trạng nguyên,
Thành thị lang đại nhân trẻ tuổi, sau lưng mọi người ta là Ám Dạ, tổ trưởng Hợp
tổ Ô y kỵ phủ An Thanh vương. Nếu so sánh, ta lại thích là Ám Dạ hơn. Bởi vì Ô
y kỵ rất mực trung thành với lão vương gia khiến ta được hưởng niềm vui ấm áp
gia đình.
An Thanh vương nhặt được
ta lúc ta đang tranh cướp đồ bố thí, một thị vệ dẫn ta đến trước mặt ông.
“Mấy tuổi?”. Trông ông
rất uy nghiêm, nhưng ánh mắt tràn đầy âu yếm. Ta giơ ngón tay ra hiệu năm tuổi.
Ông bảo thị vệ đi mua cho ta mấy cái bánh bao nhân thịt, lại hỏi: “Nhà cháu ở
đâu?”. Giọng rất ôn hòa, giống như cha, ta không kìm được muốn khóc, cuối cùng
vẫn không để cho nước mắt rơi ra.
Ta nghĩ, ông ấy sẽ cho ta
bạc, vậy là quỳ xuống cầu xin: “Ông có thể mua cháu không? Cháu chỉ cần... một
lạng bạc!”.
Hình như ông rất kinh
ngạc, nhìn ta thương xót: “Một lạng? Cháu cần một lạng bạc để làm gì?”.
“Đương nhiên là mua đồ ăn
cho cha cháu!”. Ta thành thật trả lời.
Ông bảo ta đưa ông về
nhà. Ta dẫn ông đi đến một cái lều đất ở ngoại thành. Cha ta thực ra đã chết,
ta biết, nhưng ta không nỡ chôn ông. Hàng ngày ta đi nhặt đồ ăn tốt nhất cho
ông, trong nhà chất đầy đồ ăn. Lúc đó là giữa mùa đông, ta đã mang về nhà những
tảng băng lớn để ướp cha ta.
An Thanh vương cùng ta đi
vào, nhìn rất lâu, ôm lấy ta. Người ta rất bẩn, nhưng ông hoàn toàn không thấy
ghê, dịu dàng nói với ta: “Sau này, cháu có thể làm con ta!”.
Ta ư? Nước mắt ta cuối
cùng trào ra. Ông giúp ta an táng cho cha, còn đích thân cùng ta đưa mâm cơm
cúng đến trước mộ cha ta.
Ta không làm con ông, mặc
dù ông tự tay tắm cho ta, buổi tối kể chuyện cho ta nghe, dạy ta học chữ, có
lúc nổi tính trẻ con còn chơi đùa với ta, đối đãi với ta như con ruột.
Ta dần dần biết thân phận
của ông. Biết ông một mình cô đơn ở Biên thành, ở vương phủ Phong thành của ông
còn có một đứa con trai cùng tuổi với ta. Ông thường nhắc về nó với ta, ông
cũng rất yêu con, nhưng ông phải trấn thủ giang sơn cho vương huynh yếu đuối
của mình. Giữ lấy giang sơn cho con trai của vương huynh, ông chỉ có một đứa
con trai để lại vương phủ. Ông nói: “Chỉ có như vậy, tiểu tử đó sau này mới có
thể tự giữ được tính mạng”.
Ta bỗng hiếu kỳ: “Tại sao
vương gia lại sủng ái Tư Duyệt như thế?”.
Ông cười, xoa đầu ta:
“Bởi vì Tư Duyệt là đứa bé ngoan, có hiếu”.
Ta còn nhỏ, không hiểu,
nhưng sự ấm áp ông cho suốt đời ta không quên. Có lẽ sâu trong lòng, ta đã coi
ông là cha, coi con trai ông là huynh đệ của mình, nhưng ta chưa gọi ông một
tiếng cha bao giờ. Ta nói với ông, ta muốn trở thành Ô y kỵ, suốt đời bảo vệ
cha con ông, ông không đồng ý, ông đưa ta đi học. Ta học rất giỏi, thoáng nhìn
đã nhớ, ông cười khà khà: “Tư Duyệt sau này nhất định đỗ trạng nguyên!”.
Vậy ta sẽ đi thi trạng
nguyên, nhưng ta vẫn muốn làm Ô y kỵ. Vương gia nghĩ hồi lâu, cuối cùng đưa ta
đi học võ công. Lúc đó ta đã mười tuổi, có lẽ đã để lỡ tuổi học võ tốt nhất,
ông nói: “Nếu cháu không trở thành người thân thủ tốt nhất Ô y kỵ thì vẫn nên
làm trạng nguyên”.
Ta chịu đựng mọi gian
khổ, luyện thành công mọi bản lĩnh, khinh công, ám khí, đặt bẫy cả ba ngón đều
tốt nhất. Khi ta trở thành Ô y kỵ, ông nói: “Tư Duyệt, cháu cần suy nghĩ kỹ,
khi đã gia nhập Ô y kỵ, ta sẽ không thể coi cháu như con, tính mệnh của cháu
cũng không còn là của riêng cháu nữa”.
Ta kiên định gật đầu, có
gì thể hiện tình yêu của ta đối với ông tốt hơn trở thành Ô y kỵ? Năm mười tám
tuổi, ta đỗ trạng nguyên, từ đó ta có hai thân phận, hai cuộc sống, dưới sự sắp
xếp của ông, không ai biết Thành trạng nguyên phong lưu là Ám Dạ Cáp tổ thống
lĩnh lực lượng bí mật nhất Ô y kỵ phủ An Thanh vương.
Ta quen con trai ông. Đó
là tiểu vương gia Lưu Giác tính tình ngang tàng bất kham. Theo ý của lão vương
gia, ta không tiếp cận nhiều với Lưu Giác. Bởi vì lão vương gia bảo, con trai
ông bề ngoài có dáng ngang tàng của những quý tử con nhà danh giá thực ra rất
tinh tế, tiếp xúc nhiều, Lưu Giác nhất định sẽ nhận ra.
Ta không hiểu vì sao việc
hôn nhân đại sự đó ông lại quyết định thay ta. Ta khát khao gia đình hơn bất cứ
ai. Lúc năm tuổi ta đã khá hiểu biết, cha ta là người đọc sách, cha chưa bao
giờ nhắc đến mẹ, duy nhất một lần trước khi qua đời, ông nói, mẹ ta là người
đàn bà đẹp nhất thiên hạ, ánh mắt ông tràn ngập yêu thương lưu luyến: “Một
người vợ như thế, chồng sao không phục”. Yêu cầu của ta đối người vợ tương lai
đương nhiên khá cao, Lý Thanh Phỉ từ ngoại hình đến khí chất cũng là lựa chọn
hàng đầu, nhưng ta vẫn hy vọng được tự mình lựa chọn.
Nhưng ta không muốn trái
ý vương gia. Mặc dù ta biết, ông muốn ta tiếp cận thái tử, trụ vững ở Đông
cung. Đến khi trong bữa tiệc của thái tử, Thanh Phỉ vì tiền đồ của ta, bất chấp
lương tâm vu oan hãm hại muội muội, ta mới thực sự chú ý đến nàng ta. Kiểu tình
yêu một lòng một dạ bất chấp tất cả vì ta khiến ta một lần nữa cảm động. Những
người đàn bà bất chấp đạo lý hãm hại muội muội như Thanh Phỉ, có thể nhiều
người không ưa, nhưng nàng lại là người ta muốn nhất, bởi