nh
phong, bản công chúa không thích lúc tắm có người nhìn! Nghe thấy không, lui
đi!”.
Giọng nghiêm nghị lạnh
lùng, hai nữ tỳ quả nhiên nghe vậy lùi ra ngoài tấm bình phong. A La nghĩ, xem
ra lúc trước mình hiền lành quá, những người này thường ức hiếp người yếu, sợ
người mạnh. Nàng từ từ cởi y phục, mắt đảo quanh, trong khoang có một cửa sổ
nhỏ. Nàng ước lượng, chấn song có thể đạp gẫy. Vừa nảy ra ý định nàng liền nhảy
vào thùng tắm, lát sau gọi: “Nước lạnh rồi, thêm nước cho ta!”.
Một nữ tỳ ra khỏi khoang
đi lấy nước, một nữ tỳ đứng canh chừng bên ngoài bình phong. “Ngươi vào đây gội
đầu cho bản công chúa!”. A La ra lệnh.
Nữ tỳ đi vào. A La đột
nhiên dùng chân đập nước, nước bắn đầy mặt nàng ta, A La nhìn động tác khi nàng
ta né người, biết ngay nàng ta không có võ công, vậy là không kịp nghĩ, từ
trong thùng đứng lên, một tay xỉa vào ngực, đánh ngất nàng ta. Lập tức lột áo
nàng ta mặc vào người, đặt nàng ta vào bồn tắm, đầu nhô lên.
Nàng hầu kia mang nước
đến, “Vào đi!” A La thản nhiên nói, cúi đầu giả bộ vò tóc cho nữ tỳ trong bồn
tắm.
Nàng kia vừa vào, A La
ngẩng mặt cười với nàng ta, lại một nhát nữa đánh ngất nàng ta. Nàng vòng đến
cửa sổ nhìn ra ngoài, bên dưới mặt nước cuồn cuộn. Bụng mừng rơn, nàng lùi lại
hai bước phi chân đạp tới, chấn song “ rắc” một tiếng gãy đôi.
Thị vệ bên ngoài hỏi: “Có
chuyện gì thế?”.
A La hốt hoảng vọt qua
cửa sổ lao xuống sông.
Sở Nam đang đứng trên
khoang thuyền, suy nghĩ đến lúc rời thuyền lên bờ. Hắn đoán, những người đuổi
theo sẽ nhanh chóng đuổi kịp thuyền này. Nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp của A La,
vẻ tinh quái đáng yêu, hắn không nén được cười. Hắn biết, bắt cóc A La quả thực
rất mạo hiểm, nhưng hai nước Hạ, Trần liên kết đồng minh, lúc này chắc đã tấn
công Lâm Nam, bắt cóc nàng, cũng chưa hẳn không hay. Đang nghĩ như vậy, đột
nhiên nghe thấy tiếng chấn song cửa sổ gẫy đôi, một bóng ngươi lao xuống sông,
hắn vội lao theo. Trong đêm tối tóm được bàn chân của người đó ở dưới nước, hắn
lật ngược lại kéo lên thuyền.
A La đang mừng có thể
trốn được, đột nhiên thấy chân đau điếng, bị tay ai túm chặt, kéo giật lại.
Sở Nam nhìn kỹ nhận ra A
La, hắn nổi giận: “Giỏi! Tắm mà còn bẻ gẫy chấn song bỏ trốn!”.
“Ai nói thế, rõ ràng là
cửa sổ bị hỏng, hại bản công chúa suýt thì ngã xuống sông chết đuối. May mà Sở
Nam vương tử cứu giá kịp thời, sau này bản công chúa sẽ bẩm với vương thượng
trọng thưởng cho ngươi!”. A La thản nhiên nói rồi ngáp một cái, “Một buổi tối
hai lần ngã xuống sông, ta buồn ngủ rồi, điện hạ cứ thong thả ngắm cảnh. Người
đâu! Hầu bản công chúa đi nghỉ!”.
Sở Nam cười: “Để phòng
công chúa không cẩn thận lại ngã xuống sông, bản vương sẽ đích thân hầu công
chúa!”. Nói xong giơ tay tóm eo nàng ôm về phòng.
A La biết giãy giụa cũng
vô ích, lòng thầm than mình xúi quẩy lại bị hắn tóm được.
Vào phòng, Sở Nam buông A
La, lấy tấm khăn khô lau tóc cho nàng, tiện tay cởi áo của mình. A La toàn thân
sởn gai ốc, lắp bắp: “Người... ngươi chớ làm bừa!”.
Sở Nam vừa lau nước trên
người vừa tiến lại gần nàng: “Sợ hả?”.
A La lùi hai bước, lắc
đầu: “Như thế có gì thú vị?”.
“Công chúa nói đúng, quả
thực không thú vị, ta ghét nhất cưỡng bức nữ nhân. Có điều, trong khoang thuyền
này nàng không thoát nổi, cũng chẳng có bình phong che chắn, nếu công chúa sợ
ta nhìn thấy, thì không cần thay y phục”. Sở Nam khiêu khích.
A La nhìn xuống mình, lại
nhìn tấm thân nửa trần của Sở Nam liền vớ chiếc khăn lau tóc cúi đầu vắt nước
trên quần áo. Bụng nghĩ thay quần áo trước mặt hắn khác nào đưa thịt đến miệng
sói, không ăn sao gọi là thú dữ?
Sở Nam hừ một tiếng, nói:
“Giường cũng chỉ có một chiếc, nếu công chúa không muốn nằm cùng ta, tự tìm chỗ
mà nằm!”.
A La lườm hắn, lẳng lặng
đi đến một góc ngồi xuống, bị giày vò suốt một ngày đã quá mệt, nàng dựa vào
tường vừa nhắm mắt đã ngủ thiếp đi.
Sở Nam sao có thể ngủ
được, trằn trọc mãi, thấy A La mặc đồ ướt ngồi ngủ trên sàn, khuôn mặt nhỏ nhắn
mệt mỏi, lòng đột nhiên không nỡ, thở dài trở dậy, giơ tay muốn ôm lại sợ đánh
thức nàng, liền điểm huyệt ngủ, gọi nữ tỳ: “Thay y phục cho công chúa, để công
chúa lên giường!”.
Một mình hắn ra khoang
thuyền, dòng Đô Ninh như dải lụa, chỉ thấy nước cuồn cuộn, hai bên bờ tĩnh
lặng. Sở Nam thầm nghĩ, mình mê nàng ta thật sao? Con người mình vốn nổi tiếng
máu lạnh, ra tay bạo liệt, tại sao lần này không thể ra tay với nàng ta? Đột
nhiên hạ lệnh: “Cập bờ, chuyển đi đường bộ!”.
Ngày thứ hai sau khi A La
bị bắt đi, Lưu Giác điểm đủ hai mươi vạn Đông quân khởi hành đến Lâm Nam.
Thành Tư Duyệt nhận nhiệm
vụ, thả chim ưng dẫn đường, đuổi dọc theo sông Đô Ninh. Ngày hôm sau chim ưng
bay liệng trên bầu trời phía trên chiếc thuyền đang từ từ trôi trên sông. Chàng
cười thầm, đi theo chiếc thuyền.
Đêm ập đến, thuyền cập
bờ. Thành Tư Duyệt trầm ngâm, nếu A La không ở trên thuyền? Chàng thay đổi y
phục. Y phục vừa thay, cảm giác của Ám Dạ lại trở về.
Chàng mắt đảo bốn phía,
vận công vọt lên đầu thuyền.
Một thị vệ đi qua khoang
thuyền.
