t chúng, vô
cùng phong độ, là nhân tài số một! Cô xem, điều kiện của tôi như thế,
cần gì phải làm sói màu chứ?”.
“Đó là vẻ ngụy trang của anh, cậy vào tướng mạo giả tạo rồi tưởng rằng mình là thiên hạ vô địch!”
“Có lý! Thú vị, thật thú vị! Theo như những gì cô nói thì trong thang máy
này đang có một con sói màu và một con hổ cái, có lẽ là một sở thú nhỏ
đấy nhỉ? Chúng ta còn ở cùng một chuồng, có khi lại cùng loài đấy!”
Thẩm Xuân Hiểu bị anh chọc cho phì cười: “Anh đừng cố tình ở đây mà kết thân với tôi nữa!”.
Lư Hạo Tường chớp mắt, rồi bỗng cười lớn, vừa cười vừa nói: “Có lý lắm,
sói thì làm sao hung ác bằng hổ được. Tôi xin hàng, không kết thân với
cô nữa, vậy là được chứ gì?”.
Thẩm Xuân Hiểu sững người, nghĩ
một lát, đúng là mình đã nói sai thật rồi, cô lập tức sầm mặt. Lư Hạo
Tường cười vô cùng sảng khoái còn Thẩm Xuân Hiểu lại bực tức nghiến răng nghiến lợi, xem ra họ thật sự không cùng loài.
Ra khỏi thang máy, đường rộng thênh thang, mỗi người đi một hướng, càng khẳng định họ không cùng loài.
Thẩm Xuân Hiểu bước trên con đường thênh thang, tiện tay vẫy một chiếc taxi
rồi ngồi vào đó. Nghĩ đến gương mặt cười đáng ghét vừa rồi của Lư Hạo
Tường, cô vẫn bực, nhưng nhớ đến lúc mình bực đến nỗi nói năng sơ suất,
cô lại không nhịn được cười.
Những tán cây xanh bên đường không
ngừng bị bỏ lại phía sau, cảnh vật vừa lướt qua ánh mắt cũng mang theo
chút tâm trạng chán nản. Thẩm Xuân Hiểu bắt đầu suy nghĩ sẽ làm gì tiếp
theo.
Nói là tối đã có hẹn, chỉ là lời nói phô diễn với Từ Trị
Kiến thôi, buổi tối cô không những không bận, mà ngay cả bữa tối cô cũng chưa biết sẽ ra sao.
Nhưng không sợ, cô sẽ nấu mỳ, hơn nữa,
cũng có thể chế biến thành nhiều món, ví như nấu mỳ ăn liền, mỳ trứng,
mỳ rau, mỳ sợi, đôi khi hứng chí lên cô còn có thể nấu món mỳ xào tương
hoặc mỳ Ý, nhưng các lần làm thì hình thù những sợi mỳ lại không giống
nhau.
Triệu Yến Minh sau lần ăn món mỳ Ý cô làm thì mỳ Ý liền
trở thành ác mộng của cô ấy, sau này vào các nhà hàng Tây, Yến Minh
không bao giờ chọn món ăn ấy nữa, thật sự chỉ dám kính nhi viễn chi mà
thôi.
Cho nên mỳ Ý là món dự phòng mà Thẩm Xuân Hiểu rất ít làm.
Cô nhớ ra tủ lạnh nhà mình đã trống trơn, định nấu bữa tối thì phải đi siêu thị mua về vài thứ mới được.
Đến gần một tiểu khu, xuống taxi, Thẩm Xuân Hiểu bước vào siêu thị. Lúc
này, rất nhiều người tan ca cũng đi mua đồ nên siêu thị đông nghịt
người. Thẩm Xuân Hiểu đẩy xe chở hàng, đi đến các gian hàng chọn đồ.
Đi qua khu thực phẩm tươi sống, cô không hề liếc mắt lấy một cái. Có liếc
mắt cũng vô dụng, hiện tại, năng lực nấu ăn của cô vẫn chưa đạt tới
trình độ đó nên có nhìn cũng như không, mua về cũng vô dụng.
Đồ
đạc trong xe chở hàng dần chất đầy, đều là đồ ăn vặt, mỳ gói, đồ uống,
trái cây. Cô thấy cũng khá đủ nên đẩy xe sang bên phải đến quầy thu
ngân, đối diện cũng có một người đang đẩy xe đến, đồ đạc trong xe rất
nhiều, có thịt, xương, rau cải, nấm hương, hai chai rượu vang…
Có rau có canh, có chay có mặn, đầy đủ dinh dưỡng, hơn nữa, đa phần đều là đồ ở khu thực phẩm tươi sống.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, có thể lấy được nhiều món rau như thế, so với tài nghệ nấu mỳ của mình, rõ ràng cao hơn không chỉ một
bậc, đây là người phụ nữ của gia đình nào thế nhỉ?
Vừa ngước mắt lên, cổ họng cô gần như tắc nghẹn.
Là một người đàn ông.
Áo sơ mi trắng, rất sạch sẽ, khuôn mặt với những góc cạnh rõ ràng, vẻ đẹp trai còn mang theo nét anh tuấn, nho nhã.
Người đàn ông đó lại là người mà cô quen biết – Đỗ Vệ Kỳ!
Nhìn những thực phẩm tươi sống trong xe mua đồ của người ta, rồi lại nhìn
những món ăn nhanh trong xe đồ của mình, Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Nhưng cô nghĩ đến một câu hỏi, những thực phẩm tươi
sống đó khi mua về, sẽ do mẹ hay bạn gái anh ta nấu nhỉ? Bây giờ rất ít
người ở cùng mẹ, vậy thì chỉ có thể là bạn gái nấu thôi. Anh ta đã có
bạn gái, vậy mà còn hẹn hò xem mặt với Triệu Yến Minh, thế là ý gì chứ?
Muốn tạo cơ hội để bắt cá hai tay sao?
Đỗ Vệ Kỳ cũng nhận ra cô, liền cười ôn hòa, nói: “Cô Thẩm, thật trùng hợp quá!”.
Thẩm Xuân Hiểu có quan niệm bảo thủ, ấn tượng về anh bỗng chốc chẳng có gì
tốt đẹp, cô chỉ khẽ gật đầu, vẫn duy trì nụ cười lịch sự, nói: “Đúng
thế, thật trùng hợp!”.
Thấy Đỗ Vệ Kỳ đã xác định mục tiêu, đi
thẳng đến quầy thu ngân để xếp hàng, cô lại vội dừng bước rồi hơi lùi
lại một chút, xếp ở hàng kế đó.
Hai người cách nhau một mét, phía trước đều có bốn người nữa đang đợi thanh toán.
Thời gian đứng đợi đến lượt thanh toán thật vô vị, Thẩm Xuân Hiểu nhìn ngó
khắp nơi, cô đã có chủ ý là sẽ không mở miệng nói gì nhưng Đỗ Vệ Kỳ
không muốn giữ mãi sự im lặng như thế. Anh chủ động mở lời: “Cô Thẩm, cô đã ăn tối chưa?”.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn vào chiếc xe đẩy trước
mặt người đàn ông kia, lòng thầm nghĩ: Bữa tối này chắc là thực đơn rất
phong phú đây, định làm bữa tối trong ánh nến sao? Nhưng cô vẫn lịch sự, gật đầu nói: “Vâng, tôi đang định về nấu”.
Nấu gì chứ? Nấu mỳ sao? Nhìn xe đồ của mình, cô bỗng thấy câu nói ấy chẳng th