nào có thời gian tôi sẽ liên lạc với anh, được không?”.
“Cũng được, cũng được!” Từ Trị Kiến vội nói.
Cúp điện thoại, Thẩm Xuân Hiểu làm bộ mặt xấu với cái di động, có thời gian thì liên lạc, cứ đợi đi nhé! Cô không phải là Triệu Yến Minh, không
tích cực đâm đầu vào sự nghiệp yêu đương như thế đâu, cứ như kiểu sợ
mình không lấy nổi chồng ấy.
Cô thà sống như hiện tại, không yêu thì cũng sẽ không bị tình yêu làm tổn thương.
Cúi đầu, cô bắt đầu chuyên chú nghiên cứu số liệu phân tích thị trường.
Vừa nghiên cứu vừa ghi chép, các chuỗi số liệu cứ thế hiện ra, phương án sơ bộ cũng bắt đầu hình thành. Thẩm Xuân Hiểu viết suy nghĩ lên giấy, cô
dụi dụi mắt rồi kéo ngăn kéo bên phải của bàn làm việc, lấy ra một lọ
thuốc nhỏ mắt nhỏ mấy giọt vào mắt phải, cảm nhận đôi mắt dần trở nên
khoan khoái, mát mẻ. Đang trong lúc thư thái, An Ni gõ cửa rồi đẩy cửa
vào, nhẹ nhàng nói: “Giám đốc, có việc gì cần em làm nữa không?”.
Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt, nhìn thời gian ở góc dưới bên phải màn hình, hóa
ra đã đến giờ tan ca rồi, cô lắc đầu nói: “Không, cô về trước đi!”.
An Ni vâng một tiếng rồi đóng cửa đi ra.
Thẩm Xuân Hiểu xem lại tỉ mỉ phương án mình tự tay viết ra một lần nữa,
phương án này rất khả thi, khung sườn sơ bộ đã có rồi còn các chi tiết
cụ thể thì sẽ hoàn thiện sau. Cô hài lòng với công việc mình đã làm suốt hơn một tiếng đồng hồ này, khóe môi bất giác nhếch lên nụ cười. Hừm,
ngày mai sẽ hoàn thành biểu đồ và tiến hành hoàn thiện các chi tiết nhỏ, trong đầu cô đã có suy tính. Nhìn đồng hồ, quá nửa tiếng rồi, cô nhét
tất cả vào ngăn kéo rồi cầm túi xách ra về.
Phòng làm việc bên ngoài không còn ai khác.
Thẩm Xuân Hiểu lắc đầu cười, bây giờ quan niệm về thời gian của mọi người
thật cứng ngắc, những khi không phải tăng ca thì tuyệt đối không lãng
phí giây phút nào để ở lại phòng làm việc.
Từ phòng làm việc yên tĩnh chậm rãi đi ra, tiếng giày cao gót gõ trên sàn gỗ như tiếng nhạc,
cảm giác tiết tấu rất mạnh, lại còn phát ra cả tiếng vọng nữa.
Bước qua phòng làm việc lớn, đến cầu thang máy, xung quanh chẳng có ai đợi
thang máy, cô ấn nút đi xuống. Có hai thang máy, một thang máy ở tầng
mười bảy và một thang máy ở tầng một.
Thang máy từ tầng mười bảy bắt đầu đi xuống, còn chiếc thang máy ở tầng một lại không hề có động
tĩnh gì, cô im lặng chờ đợi, ánh đèn hành lang chiếu rọi lên người những vầng sáng vàng nhạt, khiến toàn thân cô toát lên vẻ vô cùng an nhiên
điềm tĩnh.
Thang máy ở tầng mười bảy chầm chậm đi xuống, cuối
cùng cũng đến nơi, trong đó có người nhưng cô không để ý, đầu óc vẫn suy nghĩ về các chi tiết của phương án, cô nhanh chóng bước vào thang máy.
Ngón tay cô vừa chạm đến nút bấm, giọng nói ung dung chế giễu bỗng vang lên: “Haizzz, Giám đốc Thẩm ở lại tăng ca sao?”.
Thẩm Xuân Hiểu giật mình, cô biết trong thang máy có người nhưng không ngờ
lại là con người này. Phòng làm việc của họ ở cùng tầng, tại sao anh ta
lại đi từ tầng trên xuống nhỉ? Cô đưa mắt nhìn anh, trong ánh mắt lộ rõ
vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. Cô không lên tiếng.
Lư Hạo Tường không sợ ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị ấy, bởi cô luôn nhìn anh như thế. Sớm đã có hệ miễn dịch với ánh mắt đó rồi nên anh chẳng thèm quan tâm, chỉ
mỉm cười nói: “Xem ra hiệu suất công việc của Giám đốc Thẩm còn phải
nâng cao, nếu không thì chẳng lẽ lại để cho anh chàng chí tiện vô song
của cô đợi đến mức hoa tàn hết sao? Dù gì người ta cũng có tấm chân
tình, vừa tặng hoa vừa biểu lộ tình cảm mà!”.
Thẩm Xuân Hiểu ngẩng đầu: “Sao anh biết là anh ta tặng hoa?”.
Lư Hạo Tường chống một tay lên tường thang máy, dáng điệu ung dung nhưng
nhìn cũng rất vừa mắt, còn thêm vài phần cởi mở. Anh cười nhạt: “Điều
này mà cũng phải hỏi sao? Cô lại sỉ nhục trí tuệ của tôi rồi!”.
Thẩm Xuân Hiểu nhếch môi, nói vẻ khinh khỉnh: “Anh có trí tuệ mà có thể bị sỉ nhục sao?”.
Lư Hạo Tường cười ha ha, nói: “Làm người không nên như thế, tôi có lòng
tốt nhắc nhở cô, cô không cảm ơn thì thôi còn mắng tôi như vậy. Nếu biết anh chàng chí tiện vô song biết cô trước mặt anh ta thì giả bộ thục nữ, sau lưng lại là một con hổ cái thì chẳng phải sẽ dọa anh ta sợ đến chạy mất dép sao?”.
Tưởng rằng cô không nghe thấy mình bị chửi là hổ cái sao? Ném đá giấu tay, chỉ gà mắng chó chính là vũ khí mà họ thường
dùng, hễ gặp nhau thế nào cũng sử dụng vũ khí đó đến mấy lần. Thẩm Xuân
Hiểu chuyển ánh nhìn, nhẹ nhàng cười nói: “Chuyện của tôi không cần anh
bận tâm! Đại giám đốc Lư, anh rủa người khác là chí tiện vô song, dù chí tiện vô song thì cũng là người, còn tốt hơn sói chán! Huống hồ, còn là
một con sói lòe loẹt màu sắc”.
Lư Hạo Tường tươi cười, không
những không tức giận mà đáp lại: “Giám đốc Thẩm, cô đang chửi tôi là sói màu à? Mới lạ, thật mới lạ! Lần đầu tiên tôi được người ta chụp cho cái biệt danh đó đấy. Giám đốc Thẩm, cô nhìn xem”. Nói rồi, anh làm một tư
thế mời xem. Tay đặt lên ngực lướt từ trên xuống dưới, ý mời cô đánh giá lại một cách tổng thể rồi hãy nói, sau đó anh đưa ra đánh giá của bản
thân: “Dù thế nào, tôi cũng văn võ song toàn, tài mạo xuấ