Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322971

Bình chọn: 10.00/10/297 lượt.

nh mà đáng ra không

nên có với Chương Phương Hựu.

[1'>. Quý hồ tinh, bất quý hồ đa: Ý nói chất lượng quan trọng hơn số lượng.

Đúng là mình làm mình chịu, thời gian và tình cảm cô bỏ ra chỉ là một trò

cười, hai mươi tám tuổi, cô đã đi xem mặt rất nhiều người, hai mươi chín tuổi, cô ngỡ rằng mình đã tìm được tình yêu chân chính, có thể kết thúc cuộc sống độc thân, nhưng bây giờ, một nửa năm nữa đã trôi qua và cô

mới biết mình đã đi lầm đường.

Đến nhà hàng Juliet, nhân viên

phục vụ đưa họ tới vị trí đã đặt trước. Sau khi ngồi xuống, Thẩm Xuân

Hiểu nhìn Chương Phương Hựu, nói: “Bữa tối nay để em mời. Em có chuyện

muốn nói với anh!”.

Chương Phương Hựu cười híp mắt: “Xuân Hiểu, sao lại khách khí với anh thế? Có chuyện gì em cứ nói, còn vẫn là anh mời chứ!”.

“Không!” Thẩm Xuân Hiểu lắc đầu, cô đã quyết định giải quyết mọi chuyện cho

nhanh chóng, và đây coi như một bữa cơm chia tay. Xong bữa cơm này, cô

và anh cũng sẽ kết thúc.

Chương Phương Hựu thấy nét mặt cô thật

sự cương quyết liền cười nói: “Được thôi, ai mời cũng thế cả. Nếu em đã

kiên quyết thì cứ để em mời cũng được!”.

Lúc ăn, Chương Phương Hựu vẫn hào hứng nói chuyện, còn Thẩm Xuân Hiểu chỉ miễn cưỡng đáp lại, khi nào anh hỏi, cô mới trả lời.

Sau bữa cơm, Chương Phương Hựu nói muốn đi dạo thêm chút nữa, nhưng Thẩm

Xuân Hiểu từ chối rằng mình không được khỏe, nên Chương Phương Hựu đưa

cô về nhà. Trên xe, vẫn là sự lặng im, cảm thấy không khí quá ngột ngạt

nên anh phá tan sự im lặng: “Xuân Hiểu, ăn cơm cùng em vẫn là thoải mái

nhất. Nguyện vọng lớn nhất của anh là ngày nào sau khi tan ca cũng được

cùng người mình yêu ăn bữa cơm gia đình ấm áp, ăn xong sẽ cùng uống cà

phê, đi dạo và trò chuyện, thật hạnh phúc!”.

Lời nói mới chân

thành làm sao, đây cũng chính là mong ước của cô, nhưng người anh yêu

chưa chắc đã là Thẩm Xuân Hiểu cô, không biết anh đã vẽ cảnh tượng gia

đình ấm cúng ấy với bao nhiêu người con gái.

Thẩm Xuân Hiểu cắn môi, nếu Chương Phương Hựu chịu nói thật, cô sẽ đồng ý cho anh một cơ hội.

Chương Phương Hựu thở dài nói: “Nhưng công việc của anh lại phải đi tiếp khách nhiều quá, ví dụ như tối qua, mấy vị khách Thượng Hải đó thật rườm rà.

Một bữa ăn mà mất hai tiếng đồng hồ, rõ ràng hát không hay nhưng vẫn

thích đi hát karaoke, cứ như tra tấn lỗ tai anh vậy. Song chả còn cách

nào khác, khách hàng là thượng đế, anh dù có không muốn thì cũng phải đi cùng họ!”.

Thẩm Xuân Hiểu nhìn vào mắt Chương Phương Hựu, sao

anh ta có thể bịa đặt một cách tự nhiên như thế? Sao anh ta có thể nói

chuyện chưa từng xảy ra như thật vậy? Nhìn anh ta vẫn đang liến thoắng,

không thể chịu đựng được nữa, cô nói: “Hôm qua, anh và khách hàng ăn cơm ở Nhã Tư Giai à?”.

Chương Phương Hựu giật mình, liền cười nói:

“Đương nhiên là không, Nhã Tư Giai là nhà hàng tình nhân có tiếng, anh

đi cùng khách hàng, mấy người đàn ông sao có thể vào đó ăn uống chứ ?”.

“Thế anh nói, người tối qua ở Nhã Tư Giai không phải anh sao?” Thẩm Xuân Hiểu gượng hỏi.

Tay điều khiển vô lăng của Chương Phương Hựu hơi run, vội phủ nhận: “Xuân

Hiểu, có phải em nhìn nhầm không? Hay em nghe người khác nói xằng?”.

“Người khác, người khác nào chứ?”

“Lư Hạo Tường, có phải không? Nhất định là anh ta. Xuân Hiểu, em đừng nghe

anh ta nói, anh và anh ta trước đây có chút xích mích, anh ta luôn bất

mãn và gièm pha anh, nói xấu sau lưng anh.” Chương Phương Hựu có chút

hoảng loạn, nét mặt phẫn nộ, hậm hực nói: “Anh biết ngay mà, anh ta mà

thấy anh và em quen nhau, nhất định sẽ tìm mọi thủ đoạn để phá đám”.

“Anh và anh ta có xích mích? Sao trước đây em chưa từng nghe anh nói?”

“Xuân Hiểu, anh không muốn phá hỏng quan hệ đồng nghiệp của hai người, hơn

nữa, anh không ngờ anh ta lại đê tiện như thế! Xuân Hiểu, em đừng nghe

anh ta, anh ta là loại người chuyên đi phá đám! Hôm đó, hôm mà bọn anh

lời qua tiếng lại với nhau ấy, anh ta còn nói anh hãy tránh xa em một

chút!”

Thẩm Xuân Hiểu bỗng thấy lòng mình lạnh giá, anh ta không chịu thừa nhận, lại còn phát ngôn bừa bãi, đổ tất cả sai trái lên người khác. Bây giờ, cô vô cùng thất vọng, tình yêu này vốn dĩ chưa từng tồn

tại nên có mất đi hay đạt được thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cô nói từng từ từng chữ một: “Chương Phương Hựu, anh có nhớ cuộc điện thoại tối qua không? Lúc đó, ở ngoài quán Nhã Tư Giai, em đã nhìn thấy anh qua cửa

kính nên gọi điện cho anh!”.

Chương Phương Hựu vô cùng kinh

ngạc, bỗng chuyển hướng vô lăng, suýt nữa đâm vào vỉa hè, rồi vội dừng

xe và nắm chặt tay cô, khẩn thiết nói: “Xuân Hiểu, Xuân Hiểu, anh không

lừa em. Người đó là… là bạn cùng lớp của anh, anh sợ em hiểu lầm nên mới không nói cho em biết…”.

Anh ta còn muốn giấu diếm sao? Lại còn nhìn mình bằng ánh mắt chứa chan tình cảm, anh ta coi mình là đồ ngốc

chắc? Thẩm Xuân Hiểu rút tay ra, lạnh lùng nói: “Đừng nói nữa, Chương

Phương Hựu, chúng ta chia tay đi!”.

Chương Phương Hựu khàn giọng: “Xuân Hiểu, em, em nói đùa phải không?”.

Thẩm Xuân Hiểu nhìn vào mắt Chương Phương Hựu, thấy anh ta không dám nhìn

thẳng, mới nói: “Anh nên biết rằng, e


Insane