lựa chọn sai lầm?
Thật
sự anh đã nghĩ như thế sao? Trước đây việc cô vô cớ kiếm chuyện, soi mói bắt bẻ, chế giễu mỉa mai, từ chối giúp đỡ, anh hoàn toàn không muốn tìm cơ hội trả thù nữa sao? Anh đang cổ vũ, đang an ủi cô sao?
Rõ ràng cô nhìn thấy sự kiên định và chân thành trong mắt anh.
Cô bỗng mềm lòng, giọng khàn khàn: “Cảm ơn anh, Nhàn Đình!”.
Hai tiếng ấy rất nhỏ nhưng Lư Hạo Tường vẫn nghe thấy, anh mở to mắt, lúng túng nhìn cô rồi ấp úng: “Cô… đã biết rồi?”.
Thẩm Xuân Hiểu khẽ nhếch miệng, nụ cười gượng gạo, tự giễu: “Anh đã nói,
người phụ nữ khi yêu, chỉ số IQ là không, bây giờ tôi đang thất tình nên khôi phục lại trí tuệ rồi!”.
Lư Hạo Tường chăm chú nhìn nét mặt thay đổi của cô, lúc đầu cô khăng khăng từ chối nên anh không còn cách
nào, đành mượn sân chơi trên mạng để gợi ý, cô cũng hiểu ra ngay. Để
kích thích ý chí của cô, anh còn không ngần ngại đóng vai kẻ ác, khiến
cô bừng bừng tức giận mà phất cao ý chí. Hiệu quả còn hơn những gì anh
dự liệu. Hơn nữa, sau này, vì sự giúp đỡ của anh mà cô và anh đã trở
thành bạn trên QQ. Mỗi khi nghĩ đến việc hai người có thể nói chuyện hòa bình, lịch sự trên QQ, nhưng khi đối diện lại luôn đấu khẩu, nói những
lời sâu cay, anh luôn lắc đầu cười. Hai người đã quen cách ứng xử như
thế rồi nên không thể thay đổi trong một sớm một chiều được.
“Cô biết chuyện đó lúc nào?” Anh có chút gượng gạo, rốt cuộc, từ đầu đến
cuối anh luôn biết đối phương là ai, còn cô lại ngỡ rằng Nhàn Đình chỉ
là người lạ. Liệu cô có vì sự dối lừa ấy mà tức giận không?
“Tôi vừa mới biết” Cô chau mày, nói: “Thực ra, tôi cũng không đến nỗi đau
lòng như thế, kết cục này, An Châu sớm đã nói với tôi”.
Nghe
thấy hai từ An Châu, Lư Hạo Tường rất bình tĩnh như nghe tên một người
xa lạ vậy. Lâu như thế rồi, cảm giác của anh đã đi từ hy vọng đến thất
vọng, từ thất vọng đến đau lòng và từ đau lòng đến phai nhạt. Nếu nói
Thẩm Xuân Hiểu sau khi biết chân tướng sự việc có thể thoát khỏi quá
khứ, thì anh cũng đã vứt bỏ nó từ lâu.
“Cô nói từ lúc bắt đầu, cô đã biết kết quả này rồi?”
Thẩm Xuân Hiểu gật đầu: “Đúng thế. Tôi qua lại với anh ấy, nguyên nhân ban
đầu chỉ vì anh ấy rất giống bạn trai cũ của tôi. Khi lựa chọn, trong
lòng tôi luôn hướng về người khác, điều này thật không công bằng với anh ấy. Biết được chân tướng cũng tốt, bởi nó đã giúp tôi kịp thời bừng
tỉnh trong giấc mộng xưa và hoàn toàn thoát khỏi nó!”.
Lư Hạo
Tường như bừng tỉnh, chỉ một chuyến du lịch xem mặt trong thời gian mưởi ngày ngắn ngủi mà cô ấy có thể chấp nhận một người nhanh đến thế, hóa
ra mọi chuyện là như vậy
Thẩm Xuân Hiểu nhìn biểu hiện kinh ngạc của anh, bèn vỗ nhẹ lên bàn tay anh đang đặt trên bàn, mỉm cười nói:
“Tôi đã không sao rồi, cảm ơn anh!”.
Cái vỗ tay này thể hiện sự
cảm kích trong lòng và thành ý biến chiến tranh thành hòa bình của cô,
nhưng sự tiếp xúc nhẹ nhàng ấy lại khiến trái tim Lư Hạo Tường loạn
nhịp, vội vàng đứng dậy, nói lấp liếm: “Không cần cảm ơn, tôi đã nói
rồi, tôi làm thế cũng là giúp chính bản thân mình thôi!”.
Thẩm
Xuân Hiểu khẽ cười và không tranh cãi nữa. Sắc mặt cô nhợt nhạt, mắt vẫn hơi sưng, nhưng nụ cười thực sự xuất phát tự đáy lòng.
Tan ca,
Thẩm Xuân Hiểu không vội xuống lầu ngay, cô tới phòng trà rót một cốc
nước, ngồi xuống và chậm rãi thưởng thức. Mãi đến khi uống hết, cô mới
đứng dậy xách túi ra về.
Lúc này đã là hai mươi phút sau giờ tan ca, đối với những người quý thời gian như vàng bạc mà nói, thời gian ấy đủ để họ rời công ty rồi.
Thẩm Xuân Hiểu biết Chương Phương Hựu đang đợi mình ở dưới, nhưng cô không muốn để đồng nghiệp nhìn thấy biểu hiện giả dối của sự ngọt ngào, lãng mạn ấy.
Cô ra khỏi thang
máy và đi tới đại sảnh, quả nhiên Chương Phương Hựu đang đợi ngoài cổng
công ty. Nhìn thấy cô, anh lập tức tươi cười hớn hở: “Xuân Hiểu, em đây
rồi!”.
Nếu chưa nhìn thấy bộ mặt thật của người đàn ông này thì
cô sẽ cảm động biết bao trước sự ân cần cùa anh ta. Nhưng bây giờ, trong lòng cô, ngoài mệt mỏi ra thì không còn cảm giác nào khác nữa.
Chương Phương Hựu vẫn ân cần chạy đến mở cửa xe giúp cô, Thẩm Xuân Hiểu đã tự mình mở cửa và ngồi vào trong rồi.
Trên tầng chín, một thần hình cao lớn đang đứng trước cửa sổ, nhìn xuống mọi cảnh tượng bên dưới, Thẩm Xuân Hiểu đã lên xe, chiếc xe dần chuyển bánh và hòa vào dòng xe cộ trên đường.
Chương Phương Hựu thấy Thẩm
Xuân Hiểu không nói cũng chẳng cười, rõ ràng tâm trạng không tốt, anh
vừa lái xe vừa nói: “Xuân Hiểu, anh thấy em không vui, công việc vất vả
lắm không?”.
“Vẫn ổn!” Thẩm Xuân Hiểu nhìn Chương Phương Hựu,
con người ân cần và chu đáo nhường ấy, sao lại có trái tim gian dối kia? Anh ta đã dùng sự ân cần và quan tâm của mình để cùng lúc đối diện với
rất nhiều cô gái. Người trêu đùa tình cảm của người khác này thật sự còn chẳng bằng Hạ Quảng Thần.
Cô thật ngốc nghếch, chỉ vì gương mặt giống nhau, chỉ vì mối tình đầu dang dở, chỉ vì mấy lời công kích của
Lư Hạo Tường trong điện thoại mà cô đã phá bỏ nguyên tắc quý hồ tinh,
bất quý hồ đa[1'> của mình để phát triển một mối tì