Diệc Thứ Và Kha Tuyết

Diệc Thứ Và Kha Tuyết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324290

Bình chọn: 7.00/10/429 lượt.

ay của tôi như măng mọc sau cơn mưa vậy."

"Vậy thì tốt."

"Anh biết không?" Đôi mắt cô như lấp lóe ánh sáng. "Anh chính là

cơn mưa đó."

Nói xong, cô mỉm cười, ngay nụ cười cũng có vẻ hiền lành dịu dàng, khiến tôi

nhớ cái chăn tơ tằm mà mình rút thăm sổ số trúng được trong bữa tiệc cuối năm

ngoái.

Tính cách tôi là nếu có cô gái nào khen ngay trực diện, tôi sẽ thấy bối rối.

Giờ chắc hẳn không chỉ bối rối, tôi đoán khuôn mặt mình chắc đã đỏ bừng rồi,

không nói nổi một câu.

Còn cảm giác tê ngứa do xấu hổ cũng nhanh chóng lan khắp tứ chi.

"Tôi thật sự rất cám ơn anh."

"Được được được." Tôi nhanh chóng chuyển chủ đề, tránh cho cô ấy nói

tiếp. "Không cần khách khí."

"Tôi nên cám ơn anh thế nào đây?"

"Cô chia tôi một nửa chỗ măng là được."

"Được rồi. Từ giờ trở đi, mỗi bức tranh tôi vẽ anh đều được xem."

"Ừm. Vậy cám ơn."

"Đừng khách khí."

Tôi thật sự không quen việc đôi mắt cô không nhìn ra ngoài cửa sổ mà nhìn chăm

chăm vào tôi.

Tôi lại bắt đầu gãi gãi đầu, mái tóc vừa chải xong giờ chắc lại trông như xoăn

tự nhiên rồi.

May là chủ quán bưng cà phê tới, tôi uống một ngụm, bình tĩnh hơn không ít.

"Tôi có thể nhờ anh một chút được không?"

"Được chứ."

"Giờ anh có thể làm model cho tôi được không?"

"Model?" Tôi há hốc miệng.

Trong ấn tượng của tôi model là những cô gái không mặc quần áo, thường thì hơi

beo béo.

Hơn nữa hình như lúc vừa ăn no xong bị gọi đi làm model, kết quả là bụng căng

tròn lên.

Sao cô ấy lại bảo một chàng trai trẻ tuổi còn chưa ăn cơm đi làm model?

"Có thể, có thể, có điều..." Tôi ấp a ấp úng: "Có điều tôi muốn

mặc quần áo."

"Anh yên tâm." Cô mỉm cười: "Tôi không định vẽ tranh khỏa thân

đâu mà."

"Vậy thì tốt." Tôi thở phào một hơi.

Dùng hai tay chải chải mái tóc, tôi quay đầu soi vào cửa sổ xem bản thân trông

có tự nhiên không.

"Tôi muốn hỏi anh một chuyện."

"Hỏi một chuyện?" Tuy thấy hơi khó hiểu nhưng tôi vẫn trả lời:

"Được."

"Anh vẫn là trai tân à?"

Câu hỏi này khiến tôi ngạc nhiên không ít, sau kinh ngạc là cảm giác cực kỳ bối

rối, tôi vô thức lui lại phía sau.

Dán sát vào lưng ghế.

Thù mới và hận cũ đồng thời bốc lên, tôi xấu hổ tới mức muốn bay ra ngoài vũ

trụ.

"Cái này..." Răng tôi như đang run lên lẩy bẩy. "Cô..."

"Tôi biết rồi."

Cô mở tập vẽ giấy vẽ ra, cầm bút lên, cúi đầu xuống bắt đầu vẽ tranh.

Tôi nghĩ thầm trai tân thì có liên quan gì tới model? Chẳng lẽ model là trai

tân?

Lại thấy cô ấy cũng chẳng hề quan sát mình, chỉ cúi đầu vẽ tranh, trong lòng

càng buồn bực.

Hơn nữa cô còn bảo mình đã biết, biết cái gì cơ?

Đang định bưng cốc cà phê lên miệng, cô ấy lại đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn tôi

một cái, hại tôi thiếu chút nữa làm rơi cốc.

Đủ lắm rồi.

"Vẽ xong rồi."

Cô mỉm cười, bưng cốc cà phê lên, uống một ngụm.

Tôi chờ cảm giác bối rối từ từ tan đi rồi mới cúi xuống ngắm bức vẽ.

Trên bức họa chỉ vẽ một người, tay chân giang rộng, ánh mắt như đang trợn tròn,

miệng cũng há hốc ra.

Đặc biệt nhất là lông tóc toàn thân người trong hình đều dựng đứng lên, ngay cả

lông mi cũng không ngoại lệ.

Cứ như bị cắm châm khắp người.

Từ khuôn mặt người tới tận mép tờ giấy còn vẽ rất nhiều đường thẳng.

"Đây là tôi à?" Tôi hỏi.

"Ừ." Cô gật đầu đáp: "Có điều bức vẽ này có tên là 'bối

rối'."

"Bối rối?"

"Đúng vậy." Cà phê của cô hết rồi, vì vậy lại vươn ngón trỏ tay phải

ra, chỉ thẳng về phía quầy bar."

"Tôi cảm thấy trên người anh có vẻ bối rối, vì thế muốn vẽ thử."

"Vậy cô hỏi câu kia làm gì?"

"Vậy mới khiến anh càng bối rối, hơn nữa tôi muốn xác định lại dáng vẻ anh

lúc bối rối." Cô mỉm cười vui vẻ, ngón tay vẽ vẽ. "Lúc xấu hổ anh

trông cứ như lông tóc toàn thân đều dựng đứng, rất buồn cười."

"Vậy à?" Tôi chỉ vào mấy đường thẳng: "Đây là cái gì?"

"Cái này thì..." Cô mỉm cười: "Cái này là bắt chước anh, tạo cảm

giác như sắp bay lên."

Tôi lại cúi xuống quan sát bức tranh, người trong hình mắt trợn tròn, miệng há

hốc, trông thật thú vị.

"Sao lần này mặt của tôi không phải hình vuông nữa?"

"Vì tôi bắt đầu cảm thấy anh có một chút smooth, không phải thẳng thắn

cứng rắn nữa."

"Smooth?" Tôi sờ sờ lên mặt: "Thật à?"

"Cái này không liên quan gì tới hình dạng." Cô chỉ vào bức tranh, vẽ

vòng một vòng theo đường nét của khuôn mặt. "Khi anh thoải mái biểu lộ cảm

giác của bản thân, những đường nét của anh sẽ rất smooth."

"Ừm." Tuy chẳng hiểu gì nhưng tôi vẫn lên tiếng trả lời.

"Lần sau có thể vẽ tôi trông đẹp hơn một chút được không? Lần này trông cứ

như khỉ ấy."

"Được rồi, tôi sẽ cố gắng." Cô mỉm cười: "Tôi sẽ vẽ anh đẹp hơn

khỉ một trăm lần."

"Đẹp hơn khỉ một trăm lần thì vẫn là khỉ."

"Nói cũng phải." Cô lại mỉm cười: "Lần sau sẽ khiến anh khôi

phục hình người."

"Có điều lần sau không được hỏi những chuyện kỳ cục nữa đâu đấy."

"Được." Cô ngừng lại một chút: "Nhưng chỉ khi hỏi những chuyện

như thế này mới khiến anh cảm thấy bối rối được."

"Vì sao?"

Vừa hay, chủ quán bưng cốc cà phê vừa pha tới, đặt trước mặt cô.

Cô ngẩng đầu lên hỏi ông chủ: "Anh có còn là trai tân không?"

"Ừ, tôi vẫn còn." Chủ quán sắc mặt chẳng chú


XtGem Forum catalog