Phu Nhân chính là hung thủ, nhưng không có cách đối phó với họ. Nhìn
hung thủ bộ bộ cao thăng, lần này là đối phó hài nhi trong bụng cô, lần
sau nhất định sẽ nhắm mũi tên thẳng vào cô rồi.
“Mẹ sang nhờ con, nhưng tương tự, con cũng sẽ sang nhờ mẹ. Hoàng thượng
ôm nỗi đau mất con, ái phi nhớ con mà ốm, hoàng thượng cũng tan nát cõi
lòng. Người không thể thay con rửa hận, tất nhiên sẽ hậu phong cho mẹ,
để tỏ lòng an ủi.” Lời này ngay cả chính Phi Tâm cũng hãi sợ, giống hệt
như là đang uy hiếp hoàng thượng, đại nghịch bất đạo quá. Sở dĩ cô nói
thế là vì đấu chí Lâm Tuyết Thanh đã khơi dậy rồi, nhưng vẫn chưa đủ
thông minh, nếu không chỉ rõ thì cô ta sẽ không hiểu.
“Đúng thế, nhưng việc này, vẫn còn cần tỷ tỷ giúp đỡ nhiều. “Ánh mắt
Tuyết Thanh sáng hẳn ra, cô cứ luôn xem y như phu quân. Từ bé cô đã
biết, sau này phải vào cung, nên trong lòng cô vẫn luôn băn khoăn, cô
biết người mình sẽ lấy là hoàng đế của Tuyên Bình Triều, người đàn ông
có quyền thế nhất Cẩm Thái.
Nhưng cô không biết người đàn ông này rốt cục là người gì. Trong lòng cô vẫn luôn ôm ấp một ảo mộng đẹp, ai lại không hy vọng phu quân mình là
anh hùng. Do đó, ngay từ lúc chạm mặt y, tim cô đã từng giây từng phút
rong đuổi theo y. Y tài hoa hơn người, phong lưu tuấn nhã, mỗi khi y
cười dịu dàng đều khiến lòng cô lâng lâng bay bổng. Dù có bao nhiêu phi
tần đi chăng nữa, cô cũng chỉ muốn giữ lấy vùng trời nhỏ của mình mà
thôi.
Phu quân của cô, trong mắt cô, y không phải là hoàng đế, chỉ là phu quân của cô. Đây là đứa con chung của họ, giờ này, y nhất định cũng đau lắm, nhưng cô biết, y nhất định không đau bằng cô. Vì y còn có con, sau này
sẽ còn có rất nhiều, nhưng cô thì không thể, hiện nay cô chỉ có một đứa, sau này nếu muốn có thêm một đứa con, chỉ dựa vào tình yêu của y thì
chưa đủ. Cô cần phải có quyền thế, chỉ cần có quyền lực mới đảm bảo được sự bình an cho đứa bé của cô. Nên bây giờ thay vì trừng trị hung thủ,
cô mong muốn sự bù đắp của y nhiều hơn, cho cô quyền lực, để cô có sức
mạnh cầm cự và sinh tồn trong chốn hậu cung này.
Nhưng cô biết, điều này sẽ không hợp phép tắc, tuy thế, người phụ nữ
trước mặt, Hoài Quý Phi, có lẽ sẽ giúp được cô. Quý Phi nay sủng quán
hậu cung, cô ta nhất định sẽ có cách.
“Chỉ dựa vào một mình ta thì không đủ, cần phải có sự tương trợ của
Hữu thừa tướng hiện tại. Chỉ hắn ta thì vẫn chưa đủ, còn cần trợ giúp
của Tông Đường Lệnh. Và việc này, không thể gấp gáp, với lại sẽ cần rất
nhiều ngân lượng! ” Phi Tâm nhẹ nhàng. Sẩy thai mà còn được thăng vị đã
không hợp quy tắc tổ tiên, nhưng nếu Tông Đường Lệnh và Lâm Hiếu điều
tra ra hung thủ thì lại khác. Tông Đường Lệnh để che giấu tin xấu của
hoàng gia, sẽ tìm cách an ủi người bị hại, để che miệng Lâm Hiếu, gia
phong con gái ông ta là cách tốt nhất. Những ngày nay cô không hỏi han
hậu cung, không có nghĩa là cô không điều tra. Thái hậu rất khó che dấu
một cách hoàn mỹ không tì vết, còn nhân chứng, cô đã chuẩn bị sẵn sàng
rồi.
“Ngân lượng là chuyện nhỏ, mấy hôm nay muội sẩy thai, hoàng thượng ân chuẩn gia mẫu vào cung thăm viếng. Chỉ cần thành công, tốn bao nhiêu
cũng được.” Tuyết Thanh nghe thế, nắm lấy tay Phi Tâm, “Tỷ tỷ, sau này
muội sẽ không quên đại ân.”
“Ta sẽ cố gắng thử xem, ta ở lâu quá rồi. Muội nghỉ ngơi đi, chớ khóc nữa. ” Phi Tâm lau nước mắt cho cô ta, từ từ đứng dậy, gọi Tú Linh, Tú
Thể, bãi giá hồi cung.
Phi Tâm trở về, Tú Thanh ra đón khẽ nói: “Hoàng thượng vừa đến, nay
đang ở Thể Phương Điện.” Thấy Phi Tâm sửng sờ, vội nhẹ giọng, “Sắc mặt
không tốt lắm. “
Điểm này Phi Tâm không lạ lùng gì, y đến chỗ cô có bao giờ sắc mặt
tươi tốt đâu. Cô chỉnh trang xiêm y, vừa vào Thể Phương Điện đã quỳ
xuống: “Thần thiếp không biết hoàng thượng giá lâm, mong hoàng thượng
tha tội.”
“Đứng dậy đi.” Vân Hi ngồi trên ghế to trước bàn, tay cầm cốc trà.
Phi tâm cúi đầu, chẳng dám nhìn y. Trả giá bằng đứa con của mình, để lật tẩy thái hậu, khiến bà ta từ nay về sau không dám quản hậu cung. Áp
phục triều đường*, đả kích ngoại thích, trận chiến này, trải qua bao
năm, cuối cùng y đã thắng. Y thắng một cách lặng lẽ, nhưng y vốn biết
cung đình đấu tranh, trước giờ vẫn luôn là lãnh tâm lãnh huyết, dù yên
ắng, cũng sẽ không kéo dài bao lâu. Chỉ trong mấy ngày này, nhất đinh sẽ có chuyện.
Vì thế, y im lặng không nói, cô cũng chẳng mở miệng, chỉ lặng lẽ đứng trước mặt y. Một hồi lâu, y khẽ hỏi: “Hôm nay tại sao nàng không đốt
Bạch Liên Tang Phù Dung? “
“Bẩm hoàng thượng, sương hàn dày đặc, bạch liên tuy mùi hương tươi
mát nhưng không ấm, nên đã đốt Bích Đào Noãn Đàn.” Cô khẽ nói.
“Nàng đã đến thăm cô ta? ” Y im lặng một lát rồi khẽ hỏi.
Phi Tâm biết y nhất định sẽ hỏi chuyện này, bèn từng câu từng chữ
thuật lại tất cả lời trong Lại Âm Cung với y. Y chẳng nói gì, sau khi
Phi Tâm nói xong, bèn quỳ xuống đất.
“Chuyện gì? ” Y thấy cô bỗng nhiên hành lễ, cũng không vội cho cô
đứng lên, chỉ ngước mắt lên. Uông Thành Hải đứng cạnh hiểu ý, đưa tay
cho mọi người lui ra, rồi tỉ mỉ đóng kín cửa lại, bản thân thì chực chờ
bên
